Bích Hải
Cổ trang kiếm hiệp #songnamchủ #hànhtẩugianghồ. #song khiết Trầm tính ôn nhu nhất kiến chung tình công X. Nghịch ngượm nói nhiều thụ…
Ngàn chén không say nhưng bản thân lại vô tình đánh rơi tương tư mà say trong một ánh mắtVạn tiễn xuyên tâm há bằng một khoảnh khắc giai nhân liếc mắt xuân tìnhThế nhưng khi rượu cạn, nửa tỉnh nửa mơ, giai nhân hóa ra chỉ là một khắc mộng tưởngMộng tưởng khó giữ lấy, mộng tưởng không có thực, đôi tay vươn ra bắt lấy cô đơn ôm vào lòngAuthor: HoyeeCouple: ChanBaek/HunBaekThể loại: cổ trang, ngược, SE-OE-HE?…
- Tỉnh Nam và Thái Hanh chia tay không bao lâu liền đòi quay lại…
" Xin lỗi anh, cả đời này em với anh như mặt trăng với trái đất, xoay quanh nhau nhưng lại không thể ôm lấy nhau"…
Từ những bước khởi đầu sự nghiệp a~. Ảnh là do Mọt edit nhé👉 kết nối trực tiếp với bài đăng ở Facebook…
Hoàng đế Khang Hy rất coi trọng việc tu tâm, dưới đây là kiến giải của ông về Thiện niệm, trong cuốn “Đình huấn cách ngôn”. Người ta chỉ có một cái tâm, khởi tâm thì thành niệm. Tư tưởng trong đầu là chính hay bất chính, chỉ trong khoảnh khắc mà phân biệt. Nếu một niệm mà không chính, trong khoảnh khắc mà biết vậy, liền theo đó mà cải chính, thì không đến nỗi xa rời Đạo. Trong sách “Thượng Thư” viết: “Ngay cả Thánh hiền, khi có một niệm bất chính thì hành động cũng hóa ra hồ đồ, ngay cả kẻ hồ đồ nếu biết khắc chế dục niệm cũng có thể trở thành Thánh hiền”. Một tư tưởng nhỏ xuất hiện, nhưng không đưa đến hành động thì có thể không tính, còn nếu đã thành hành động rồi thì cần quan sát kỹ xem nó là chính hay không chính, nhất định không để bản thân phải thẹn với Trời, như vậy mới thực sự là công phu. Người xưa luôn chú ý tới tâm mình, cẩn trọng với từng niệm sinh ra, không để dấy động cảm tình che khuất trí tuệ, cho nên tiêu phí rất ít công sức mà lại có được công hiệu rất lớn.…
Ờm... Nếu thấy truyện hog hay thì bình luận là tui xóa truyện liền…
Có người hỏi tớ rằng: "Nếu được trở về một khoảng thời gian trong quá khứ? Bạn sẽ chọn thời điểm nào?". Lúc nào câu trả lời của tớ sẽ là năm cấp baDù có nhiều khoảng khắc hạnh phúc mà tớ muốn trải qua, năm cấp 2 tớ còn mẹ ở bên. tớ tận hưởng niềm vui bên bạn bè mà không lo bị nói xấu, tớ không phải khóc vì áp lực, không nghĩ đến việc kết thúc mạng sống mỗi ngày. Mà để nói, chắc chỉ có ba năm cấp 3 là tớ trải qua nhiều mệt mỏi đến thế thôi.Nhưng lý do tớ vẫn muốn quay lại năm cấp ba, là vì năm ấy bản thân tớ trưởng thành và những ngày tháng ấy tớ đã để một tên ngốc vào tim. Tớ sẽ không thay đổi gì cả, chỉ là lại yêu cậu thêm lần nữa thôi.…