Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
2,097 Truyện
[Truyện ngắn] Ngôi nhà không tiếng cười

[Truyện ngắn] Ngôi nhà không tiếng cười

11 4 2

Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…

TẠI SAO A LẠI BÓP NÁT MỘT TRÁI TIM.PHẢI CHĂNG

TẠI SAO A LẠI BÓP NÁT MỘT TRÁI TIM.PHẢI CHĂNG " VÌ E NỠ LÀM ĐỜI CON ĐĨ

15,372 8 1

TẠI SAO ANH NỠ BÓP NÁT MỘT TRÁI TIM??...PHẢI CHĂNG: " VÌ EM NỠ LÀM ĐỜI CON ĐĨ " ????__??( CỰC HAY__NỖI NIỀM AI TỎ 2_TRÁI TIM ĐẪM LỆ)…

@ Đoản : Ngược

@ Đoản : Ngược

5 2 1

#Chap1: Cậu 8 tuổi cô 6 tuổi"Này anh... Em thích anh... ""Nhưng anh không thích cưng"........... Mỗi ngày nhỏ đều chạy qua nhà anh chơi. Khi có bài tập không hiểu, nhỏ liền tìm kiếm anh. Nhưng đó chỉ là cái cớ để gặp mặt anh thôi. .............. Cậu 14 tuổi cô 12 tuổi"Này cậu. Tớ thích cậu.! ''" Ừ""Cậu có thích mình không? ""Không""Tại sao? ""Vì cậu không phải mẫu người của tớ"... ............ Cậu 18 tuổi cô 16 tuổi. " Ê nhóc. Tao thích mày. Mày cho tao một cơ hội nha!? ""Biến đi. Tao không thích mày. Phiền quá"Cô chỉ nở một nụ cười chua chát rồi bỏ đi. Nhưng đâu ai hiểu đuợc rằng tim cô đau như cắt. Vậy mà cô vẫn không từ bỏ được thứ tình cảm ấy. ................Cậu 22 tuổi cô 20 tuổiCô đã lấy hết cần đảm của mình ra tỏ tình, để cho cậu ta biết là cô thương cậu ta biết đến nhường nào. "Anh ơi.. Em.. Em... "BỐP......... 5 bàn tay đỏ ửng trên khuôn mặt xinh xắn của cô. Hộp quà trên tay cô rơi xuống đất. "Sao mày lì quá vậy. Đã mấy năm rồi. Sao cứ đeo bám tao mãi thế. Đúng là đồ bẩn thỉu(chẳng hiểu sao tim cậu đau nhói) " Tôi đã làm gì sai chứ. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy...? Tôi thw anh rất nhiều. Anh có hiểu lòng tôi không..? " (Cô nói trong tiếng nấc) ............ Nói xong cô lao thẳng ra ngoài đường, mặc cho trời đang mưa. Cô bây giờ đang rất tuyệt vọng. Cô khóc từng tiếng. À không cô khóc rất nhiều. Phải chăng ngày mà cô buồn nhất là ngày trời sẽ đỗ cơn mưa. .....RẦM......…

Thiếu phu nhân Chiến gia lại đào hôn (Phần 4 - Chương 451-600)

Thiếu phu nhân Chiến gia lại đào hôn (Phần 4 - Chương 451-600)

11 0 2

Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…

Khi Ánh Mắt Cũng Biết Lạnh Lùng

Khi Ánh Mắt Cũng Biết Lạnh Lùng

61 0 25

GIỚI THIỆU TRUYỆN"Có những ánh mắt không muốn nhìn ai, cũng chẳng để ai nhìn thấy mình.""Nhưng đôi khi... chỉ cần đúng người lặng lẽ bước đến, mọi bức tường cũng có thể tan chảy."Nguyên Lam - cô gái có ánh nhìn lạnh hơn cả sương mai, sống tách biệt với phần còn lại của lớp học. Học giỏi, xinh đẹp, sắc lạnh đến mức không ai dám lại gần. Nhưng Lam không hề cô đơn. Bởi đứng sau vẻ ngoài băng giá ấy, là cả một nhóm bạn thân mà người ta vẫn đồn là "bất khả xâm phạm": Ngũ Long Công Chúa.Mỗi người một màu, một cá tính, một bí mật riêng, nhưng gắn bó như gia đình. Một nhóm con gái tưởng như chẳng bao giờ cần đến ai - cho đến khi một chàng trai chuyển trường tên Khải Nam xuất hiện.Không phải bad boy. Không phá phách. Nhưng cậu ấy quậy ngầm - thông minh, ít nói, khó đoán, và chẳng hứng thú với việc hòa nhập.Cậu ấy không làm quen với ai, nhưng lại chọn ngồi cạnh Lam. Không cố gắng tiếp cận cô, nhưng ánh mắt cậu lại luôn lặng lẽ quan sát. Từng bước nhỏ, từng lời nói vô tình, từng lần khựng lại - tất cả dần phá tan khoảng cách tưởng không thể lấp đầy.Một người chưa từng mở lòng. Một người chẳng muốn bước vào trái tim ai. Nhưng rồi ánh mắt họ cứ va vào nhau - lặng thầm, nhưng không thể quay đi."Khi Ánh Mắt Cũng Biết Lạnh Lùng" không phải là một câu chuyện học đường màu hồng.Mà là hành trình chữa lành - qua những tình bạn không cần phô trương, qua những tình cảm không cần nói ra, nhưng vẫn đủ khiến người ta thay đổi.…

MỐI QUAN HỆ NÀY LÀ GÌ?

MỐI QUAN HỆ NÀY LÀ GÌ?

3 0 1

năm hai chúng ta vừa tròn 18 tuổi , những lời hứa đó em còn nhớ hay không ? " Cao Triển , ... chúng ta có thể làm bạn hay không ?"- đã hứa , nhất định không quên ... ! đợi anh .…

ĐXMBNN

ĐXMBNN

159 0 143

Tác giả: Tổng Công Đại NhânDịch giả: Ăn Chè Thập CẩmVăn án:Đại sư huynh Thẩm Nam Âm của Càn Thiên Tông là con cưng của trời, thần thái thoát tục, là đối tượng mà người người trong tu chân giới ngưỡng mộ.Trình Tuyết Ý chỉ là một đệ tử bình thường của Chấp Sự đường Càn Thiên Tông, ngay cả tư cách cùng đại sư huynh ra ngoài làm nhiệm vụ cũng không có.Hai người bề ngoài tưởng chừng như không có liên quan gì đến nhau, vậy mà lại thường xuyên gặp gỡ cùng tâm sự dưới ánh trăng.Chuyện ngoài ý muốn xảy ra vào một buổi tối, Thẩm Nam Âm không đến đúng hẹn, Trình Tuyết Ý nghe được từ đồng môn rằng hắn bận tiếp đãi đệ nhất mỹ nhân thiên hạ."Tốt lắm."Trình Tuyết Ý không vui, không muốn chỉ gặp hắn vào ban đêm nữa nên ban ngày ban mặt liền đến tìm hắn.Nào ngờ Thẩm Nam Âm nhìn nàng với ánh mắt xa lạ hỏi: "Cô nương là ai?"Giả vờ không quen biết đúng không.Hắn cảm thấy thừa nhận mối quan hệ với một đệ tử Chấp Sự đường nhỏ bé như nàng trước mặt mọi người rất mất mặt?Nhất định là do nàng diễn vai đệ tử Chấp Sự đường quá đạt mới khiến Thẩm Nam Âm dám đối xử tệ bạc với nàng.Đêm đó nàng liền trói hắn lại, giam vào trong ngục tối.Xiềng xích khóa chặt tay chân hắn, vị đại sư huynh dưới ánh trăng bàng hoàng nhìn cô nương trước mặt, nàng bóp cằm hắn chất vấn: "Giờ thì nhận ra ta chưa?"Thẩm Nam Âm nhìn nàng như nhìn một kẻ điên hoang tưởng.Trình Tuyết Ý nghĩ, nếu hắn coi nàng là kẻ điên, vậy nàng không làm chút chuyện điên khùng thì thật có lỗi với hắn.Những chuyện x…

booba

booba

4 1 1

chú khỉ tinh ngich…

Tình yêu

Tình yêu

4 0 2

Những đoạn trên thấy hay nên lưu lại :))…

[Giải-Yết] Giữa Chúng Ta Là Nghiệt Duyên

[Giải-Yết] Giữa Chúng Ta Là Nghiệt Duyên

47 2 1

Năm 6 tuổi, vì một câu nói vô tâm của hắn nàng ngây ngốc yêu hắn, chờ ngày cưới nàng suốt 10 năm. Năm nàng 16 tuổi, hắn tới phủ tướng quân đón dâu và thê tử hắn cưới là nàng. Tiếc là người hắn muốn cưới là thứ muội của nàng. Đêm tân hôn, hắn bỏ nàng lại một mình ở hỉ phòng, trước khi đi hắn viết hưu thư đưa nàng. Không ngờ. Lần đầu tiên hắn nói thích nàng là vì cứu người hắn yêu, vì chỉ có mình nàng biết cách giải độc trên người nàng ta. Lần đầu tiên hắn nói yêu nàng vì như vậy sẽ cứu được nàng ta. Nàng mất 10 năm để yêu hắn, chờ đợi ngày hắn cưới nàng đổi lại chỉ là một tờ hưu thư. Vì hắn nói thích nữ tử tinh thông cầm, kỳ, thi, họa nàng chống đối cha không chịu học võ thứ nàng yêu thích chỉ học y thuật bởi nàng nghĩ thứ đó có thể giúp hắn sau này. Nàng mệt rồi! Mỗi lần nàng hi vọng hắn sẽ đáp lại tình cảm của nàng thì hắn lại dập tắt đi hi vọng của nàng, trái tim nàng đã đầy những thương tích do hắn gây ra. Khi nàng đưa tờ hưu thư hắn viết cho nàng thì hắn lại tự tay bóp xé nát tờ hưu thư và nói với nàng rằng: ''Có nằm mơ cũng đừng nghĩ sẽ rời xa ta rồi đường đường chính chính gả cho người khác ''. Nếu đã là nghiệt duyên thì nên cắt đứt thì sẽ không có ai đau lòng vậy là xong!…

Các Vai Chính Công Đều Muốn Độc Chiếm Tôi

Các Vai Chính Công Đều Muốn Độc Chiếm Tôi

5 0 1

Vạn nhân mê mà không tự biết thẳng nam thụ X các loại chó điên công.Ôn Đồng là một nhân viên nhỏ trong cục thời không, luôn cẩn thận sắm vai pháo hôi trong các thế giới nhỏ.Chỉ là, vai chính công thụ ở trong các thế giới này đều điên hết rồi!Thế giới một: Bị bắt cóc cùng bạch nguyệt quang của bạn trai.Ôn Đồng ngây người trong thế giới này mười năm, cuối cùng cũng nghênh đón kết cục của mình: Bị bắt cóc cùng với bạch nguyệt quang, sau đó bị vai chính công vứt bỏ, bạch nguyệt quang được giải cứu, còn cậu lại chết trong tay bọn bắt cóc.----Ôn Đồng ngoan ngoãn ngồi chờ chết, nhưng bọn bắt cóc đột nhiên cười lạnh, hỏi: “Đã hết hy vọng chưa?”Cậu còn chưa kịp phản ứng, thì bọn bắt cóc đã thay đổi họng súng, bóp cò với bạch nguyệt quang.Bạch nguyệt quang bị trọng thương, nhưng vẫn dành sức để an ủi cậu: “Đừng sợ, tôi không sao đâu.”Sau đó, vai chính công thấy bạch nguyệt quang không bị nguy hiểm đến tính mạng: "Đáng tiếc, vẫn chưa chết..."Ôn Đồng: ???Không thích hợp, các người đều không thích hợp.——Nhắc nhở cần đọc:1, Thụ trốn công truy, công có đủ loại bệnh điên, thụ thân thể yếu ớt nhưng tinh thần rất cường đại. Công muốn độc chiếm thụ, văn ngọt sủng, đơn thuần là vạn nhân mê!2, Mọi người đều yêu thích vai chính, có các tuyến tình cảm và Tu La tràng ở giữa và cuối truyện.3, Các công là 1 người (ngụy np).…

Tổng Giám Đốc Anh Đừng Quá Đáng

Tổng Giám Đốc Anh Đừng Quá Đáng

25 0 2

"Cố Liệt Viễn, anh đừng quá đáng, hôm nay tôi gặp anh là lần cuối cùng" Hà Nhiệt Kinh cố nén đau thương đối diện với anh Lần cuối? Hà Nhiệt Kinh nói đây là lần cuối? Con ngươi màu hổ phách của anh gằn lên tia máu một tay bóp cái cổ nhỏ nhắn của Nhiệt Kinh lạnh lùng Lên tiếng "Hà Nhiệt Kinh, là em xem thường lời nói của tôi, em cũng đừng trách tôi thủ hạ không lưu tình ---------------------- "Nhiệt Kinh , anh muốn bảo vệ em đến cuối cuộc đời, anh chưa từng nghĩ mình sẽ rung động vì một người phụ nhưng từ khi gặp được em anh cảm thấy mình thật ngốc vì đã có loại suy nghĩ này, Nhiệt Kinh anh thật lòng muốn chăm sóc em cả đời, đồng ý kết hôn cùng anh có được hay không?" Triệt Sở Mân một chân quỳ trước mặt cô trên tay còn cầm một chiếc hộp màu đỏ lọng lẫy Tâm trạng Nhiệt Kinh lúc này rất hỗn loạn Cô phải làm sao? Cô thật sự đã quên được người đàn ông kia sao? Cô thực sự muốn chấp nhận lời cầu hôn của Triệt Sở Mân? Cô xác định muốn cùng anh ta an an lành lành ở cùng một chỗ? Trong đầu cô lúc này chính là một mớ hỗn độn…

Giọt Máu Trên Cánh Hoa..!?!

Giọt Máu Trên Cánh Hoa..!?!

4 0 2

Một mối tình bắt đầu từ yêu thương... và kết thúc bằng ám ảnh.Cậu - đóa hoa nhỏ bé chỉ biết dâng hiến, chịu đựng, thương đến rách lòng.Hắn - kẻ yêu quá mức, càng yêu càng siết chặt, để rồi chính tay bóp nát hạnh phúc của cả hai.Lời chứng cho tình yêu không lối thoát...Một người rời đi trong nước mắt, một kẻ ở lại với trái tim mục nát không thể cứu vãn.…

cùng đối thủ một mất một còn tương thân tương ái [ trọng sinh ]

cùng đối thủ một mất một còn tương thân tương ái [ trọng sinh ]

38 0 5

Nguồn:khotangdammyVăn án:【 thanh lãnh mỹ nhân học bá công (Quân Bất Ý)x vô ý thức mù vén học tra thụ (Chung Ứng) 】【(cao sáng lên) công trên thực tế đối thụ phi thường ôn nhu, Ma quân trên thực tế là cái chú cô sinh ấu trĩ quỷ, không chịu được tính cách thiết lập chớ vào 】Ma quân Chung Ứng trọng sinh, dự định lại nắm bá nghiệp, thuận tiện thủ tiêu đối thủ một mất một còn Quân Bất Ý. Sau đó, hắn nhìn một chút chính mình thân thể nhỏ bé, cảm thấy được việc này có thể từ từ đi.Trước đi thư viện đi học, nghỉ ngơi dưỡng sức, đem kia phẩm học kiêm ưu, ngày sau được gọi là sen bên trong quân tử đối thủ một mất một còn thanh danh bôi xấu!Nhiều năm sau, tu chân giới chi nhân hoàn toàn bóp cổ tay.Quân Bất Ý nơi nào đều hảo, chính là cùng Ma quân cấu kết làm bậy, thành nổi danh cơ lão.Chủ yếu giảng Ma quân cùng thượng tiên tại tu chân học viện đánh lộn, mất tiết tháo, không biết xấu hổ, tử oán nhật tử.…

Chồng Tôi Là Một Đại Soái Tự Trọng Cao

Chồng Tôi Là Một Đại Soái Tự Trọng Cao

1 0 1

Mẹ bắt tôi liên hôn với một gã to xác,còn thô kệch,mặt mày lúc nào cũng một màu duy nhất.Lần đầu gặp hắn tôi đã khiếp đến mức giấu đi cái đuôi thỏ vào trong váy,cuối gầm mặt."Em,có nguyện ý trở thành bạn đời của ta không",tôi sững ra,lần đầu tiên có một giống đực mạnh mẽ lại cuối đầu hỏi một giống cái tộc thỏ như thế.Ngày cưới,cả kinh thành rầm rộ,họ không ngờ ngài đại soái lại muốn cưới một con thỏ yếu đuối làm vợ,nhưng họ làm gì biết,ngày đêm hắn mong ngóng để được lấy con thỏ đó làm vợ,đã gượng ép bản thân chịu đựng thú tính của chính mình thế nào trước cô vợ thỏ nhỏ bé đó,nhỏ đến mức,một tay có thể bóp chết vật nhỏ đó.…

hopejenga ✘ ngang qua thế giới của em

hopejenga ✘ ngang qua thế giới của em

867 279 4

sau này tôi mới biết bông hoa đó không phải là bông hoa của tôi, chẳng qua tôi đã đi ngang vào đúng mùa hoa nở đẹp nhất.poster by: @lastvegash…

Uẩn...

Uẩn...

16 0 1

- "Ngô Thừa Uẩn, cách đây 6 năm anh là thầy giáo của tôi, nhưng bây giờ không vì điều đó mà tôi phải kính trọng anh đâu."Ngô Thừa Uẩn chậm rãi nâng mi mắt, hắn giơ tay bóp cổ cô một cách không thương tiếc, cất lời.- "Diệp Hạ Linh, cô tưởng tôi không biết là cô yêu thầm tôi ngần ấy năm à. Cái tình cảm chết tiệt của cô. Tôi khinh!"…