List truyện ngôn tình hay Full
Review một số truyện tâm đắc.…
Review một số truyện tâm đắc.…
Nó-1 học sinh THPT bình thường, Nhỏ- 1 người thích viết LN. Những tưởng sẽ có câu chuyện tình cảm đầy lãng mạn nhưng chỉ là mở đầu cho những ngày đầy sóng gió sau đó…
Có những chuyện tưởng như dễ dàng nhưng lại khó thực hiện. Có những người tưởng như một bước là có thể chạm nhau nhưng lòng lại cách xa nhau đến lạ. Lòng này đã trao còn nhận được gì? Nó chỉ đơn giản là CRUSH ❤…
"Anh có muốn yêu thêm ai nữa không?" nó hỏi với câu hỏi đầy hy vọng"Không bao giờ!" hắn nghiến răng từng chữ, nghe thật sắc bén"Ưm... Anh nghe kĩ câu nói này của tôi nhé, tôi vừa đọc được trong một cuốn tiểu thuyết và thấy nó rất hay!" nó thất vọng nói rồi lại bừng nghĩ ra một câu nói"Cô nói đi" hắn vẫn lạnh lùng tuôn ra những câu nói đó mà không nhìn nó dù một lần"An Kỳ à, cho dù Xuân, Hạ, Thu, Đông có qua bao nhiêu lần đi nữa... Thì luôn có một người con gái đợi anh!" nó cười rồi nhìn hắn nói với đôi mắt lấp lánh."EmyeuconnguoithatcuaanhAnKy"…
Phương pháp nuôi trồng người yêu(Dạy ngươi nuôi trồng một đối tượng)Tác giả: A Từ Cô NươngEditor: Bà chủ hàng xôi LunaWordpress: Xôi trứng với thịt kho - tearsofathousandyears.wordpress.comVăn án:Đại trưởng lão nói với Heian, khi hắn mở mắt ra sẽ thấy thế giới của người trưởng thành, kết quả Heian vừa mở mắt, đã bị bắn ra ngoài không gian, biến thành cỏ đẩu đẩu! Đến tiểu chít chít cũng không có!Đây là một loại thực vật tên thì rẻ tiền nhưng chẳng dễ nuôi, để an tĩnh trở thành một cái cây cảnh không bị bỏ rơi đến chết, Heian mỗi ngày bắt đầu run run hấp dẫn ánh mắt chủ nhân.#một cây cỏ cùng một con rồng thì nói chuyện yêu đương dư lào#Heian (run run): Nhìn tôi nhìn tôi! Hôm nay nên xới đất rồi!Auguste: A, nên tắm nắng.Heian (run run): Đừng nói chuyện nữa, nhìn tôi đi! Phải tưới nhiều hơn!Auguste: A, đến lúc xới đất.Heian: Không! Tôi còn chưa muốn chết! (ノへ ̄, )Auguste lúc đầu chỉ muốn lẳng lặng nuôi một chậu cảnh, nhưng sau này người ta lại nghĩ hắn có sở thích đặc biệt, tỷ như muốn xyz với thực vật!!??- chủ thụ, song khiết- vũ khí hình người bạo lực công x ôn nhu thụ- sảng văn, manh văn, điềm văn, có bàn tay vàngCouple: Heian, Auguste| Couple phụ: Karl, Lydney, Jermyn| Phụ diễn: cỏ đẩu đẩu.Editor: Bà chủ hàng xôi LunaSố chương: 131 (từ từ lết...) Nguồn raw, qt: Kho tàng đam mỹ- Tớ không edit lời tác giả vì không liên quan mà cũng chẳng thú vị lắm- Mỗi lần tớ sẽ up 30 chương. Bạn nào muốn đọc nhanh thì lên wordpress sẽ có update 5 chương/1-2 tuần.…
Tuổi trẻ này được biết tới các anh thực sự là một điều may mắn.Mình biết đến các anh vào đúng thời điểm mình bị stress về việc học và bạn bè,cho nên để nói các anh là chỗ vực tinh thần mình thì không hề nói sai.Kiểu như đúng người đúng thời điểm ấy nhưng mình vẫn tiếc vì không được biết các a sớm hơn.Thế là 2 năm mình đi cùng các anh rồi..Nơi này chỉ là chỗ mình gửi gắm tâm tình đến các a,nhiều khi mình lên hứng viết hoặc một số mình sưu tầm từ nơi khác,nhiều cái mình ko nhớ rõ nguồn nên mong các bạn thông cảm…
câu chuyện kể về những trải nghiệm, tình huống hài hước nhưng không kém phần sâu lắng. Câu chuyện là trải nghiệm của một bạn nữ bình thường trong thế giới này…
Cô nàng 17 tuổi sống trong 1 gia đình bình thường, bỗng 1 ngày cô phát hiện mình không phải là con ruột của bố mẹ.... Một cuộc sống mới bắt đầu từ đây với sự xuất hiện của người anh trai và vị hôn thê của cô. Ủng hộ mình nha 😘…
Đây là câu chuyện giữa tớ và cậu ấy, Chúng tớ cùng tuổi, gặp nhau tại lớp học thêm - nơi những ngày cuối tuần không chỉ có bài tập và kiểm tra, mà còn có nụ cười của cậu, ánh mắt tớ dõi theo, và cả những trò trêu đùa. Dù vui đến mấy cũng có lúc phải tạm biệt. Sắp tới, tớ sẽ phải ra ngoài ôn thi, nên chỉ còn 9 tháng để thấy cậu. 9 tháng - khoảng thời gian không dài, không ngắn, nhưng có lẽ là khoảng thời gian để... tớ thích cậu mà chẳng cần cậu phải biết.... tớ học cách vừa nhớ vừa giữ khoảng cách. Có thể sau 9 tháng, tớ sẽ lặng lẽ rời đi ... Nhưng là cùng với nụ cười chứ chẳng phải nước mắt ... Vì tớ đã thích cậu chân thành ... Vì tớ nghĩ "Nếu thật sự có duyên, xoay vòng thế giới cũng sẽ tìm thấy nhau.". - Hạ Linh -…
ANH ẤY CHẾT VÀO MÙA HẠ CHÚNG TÔI YÊU NHAUVăn ánHán việt: Hắn chết ở chúng ta tình yêu cuồng nhiệt năm ấy hạTác giả: Đàm YểuNguồn: Gongzicp.comThể loại: BE, thanh mai trúc mã, đoản ngắn, ngược luyến, ngôi thứ nhất.Editor: Gà"Anh ấy thích dựa vào người tôi để đọc sách, anh ấy thích lén lút nắm tay tôi trong giờ học, anh ấy thích nghe nhạc cùng tôi đeo tai nghe khi tự học, và anh ấy thích chụp ảnh chúng tôi đứng bên nhau trong ánh hoàng hôn"."Chúng tôi gặp nhau năm mười lăm tuổi, yêu nhau năm mười sáu tuổi, trao nhau nụ hôn ở góc phố năm mười bảy tuổi, làm chuyện đó lần đầu tiên năm mười tám tuổi, năm mười chín tuổi chúng tôi ước hẹn tương lai sẽ đến New Zealand kết hôn, và cái chết ở tuổi hai mươi hai đã chia cắt chúng tôi mãi mãi.""Anh ấy được an táng ở số 84 nghĩa trang Vĩnh An, lúc còn sống anh ấy cao 1m82, rất thông minh, cũng rất tốt bụng, nhưng bây giờ anh ấy đã hóa thành một đống tro tàn"._______Sương tuyết rơi xuống phủ lên đỉnh đầu của tôi và Kỳ Gia, vào thời khắc đó cả đầu chúng tôi cùng nhau trắng xóa.Hai người rất yêu nhau, không có hiểu lầm, không có cãi nhau, bỗng dưng chết đi, là mối tình đầu.__Ngày đó Trần Đình Huyên hỏi tôi, tại sao tôi không thể quên được Kỳ Gia.Tôi đã nói, hai mươi năm thanh xuân, vô tri vô giác, cùng anh sống năm năm, nếu ngay cả Kỳ Gia tôi cũng quên, vậy suy cho cùng cuộc đời tôi còn ý nghĩa gì nữa._______"Thật ra muốn đi thì vẫn có thể đi, nhưng tôi không muốn".Tôi chỉ muốn...Ừ, bảo vệ mùa hạ của chúng tôi đến suốt một đời này.…
Cả một bầu trời rực rỡ hai ta ngước nhìn Từng khoảng khắc mà đôi mình bước quáGiữa những ngày cuối của mùa hạKhi ánh dương còn rong ruổi khắp nơi Là lúc bí mật giữa anh và em bắt đầuNhư một khu vườn để anh chạy trốnVà là trái cấm để em nếm trải Khoảng lặng in bóng tâm tình chúng ta. Sự tương tác là lùng của hai thế giới. Dẫn đến nhưng câu chuyện mà chỉ có hai người biết. trước những ngày cuối của mùa nắng…
Nỗi niềm này là của tôi, tôi muốn nói cùng bạn.Là dòng nhật ký được viết bởi ký ức nhạt nhoà, thực tế hiện tại và hy vọng ở tương lai.Tôi chỉ muốn nói và không muốn nghe những lời phán xét tiêu cực.Vậy nên có thể bạn không thích, xin hãy bỏ qua.Nhưng nếu bạn thấy chúng ta đồng điệu,...Bạn có thể chia sẻ với tôi câu chuyện của bạn được không?…
Câu chuyện nói về một cô nữ sinh lớp 9 , suốt 8 năm qua cô học rất giỏi và rất hoà đồng nhưng rồi khi cô chuyển đến học tại một ngôi trường kì lạ ở Osaka , tưởng chừng mọi thứ sẽ thuận lợi nhưng cô bắt đầu không theo kịp các học sinh khác trong lớp tất cả các môn học . Cô luôn muốn đuổi theo mọi người từ phía xa nhưng không ai nghoảnh đầu lại giúp đỡ…
Tên khác : I'll become the Tyrant's TutorNếu trong câu chuyện 'Người đẹp và quái vật', Người đẹp không bao giờ xuất hiện thì ai sẽ là người phá vỡ lời nguyền của Quái vật đây ?" Trong tương lai, kẻ bị giam cầm trong một thế giới chỉ có hai màu đen trắng sẽ xuất hiện, và hắn sẽ nhuộm đỏ vương quốc của Ngài bằng máu tươi."Chính vì lời tiên tri năm đó, 'Quái Vật', như cái cách họ gọi hoàng tử Reynsis, bị bỏ rơi và phải cố gắng tự mình sống sót. Để hóa giải lời nguyền quái ác, chàng cần tìm 'Người đẹp' , nhưng vấn đề ở đây là - 'Người đẹp đó là ai?'Tôi đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết chưa hoàn thành của bản thân ngay trước khi kịp viết về sự xuất hiện của 'Người đẹp.' Tất cả những gì tôi biết về nàng là nàng có mái tóc đen huyền và đôi mắt màu ruby... Nhưng sau khi chứng kiến tuổi thơ bất hạnh của hoàng tử Reynsis, tôi đã quyết định tự mình đi tìm 'Người đẹp' đó!…
Những Câu Chuyện Không Có Ai Nghe là nơi đăng tải những câu chuyện nhỏ về những điều xảy đến với mình. Như tựa đề, mình không tìm được một người để mình có thể kể những câu chuyện, thế nên mình đã ghi chép lại và đăng lên Wattpad! Tác phẩm như một cuốn ghi chép, ghi lại những thứ mình không muốn quên đi, những thứ làm nên mình của ngày hôm nay.…
Scary - Beautiful - Genius - Rich( có ABO nha! Chẳng hỉu sao bây giờ tuôi ghiền thể loại này nhắm nhuôn!!! )…
Tác giả : Jun Wisteria Thể loại : Ngôn Tình / KíLưu ý : Câu chuyện sau đây là có thật -Tên khác : Những mảnh kí ức trong trái tim…
Biên huých mạnh vai Khanh, hạ giọng lấy lòng. "Lần sau ai chê tao nghèo, bẩn và thối thì mày đánh tụi nó nhừ tử cho tao, được không?"Cuối cùng cũng có câu nói trúng trọng tâm, Khanh bố thí cho Biên ánh mắt hách dịch bố tướng. "Mày là đàn em của tao, phải ngoan ngoãn để tao bảo vệ, nhớ chưa?"Biên nghệt mặt vì bị lừa, cậu ta nhào đến ôm cổ Khanh muốn vật thằng bạn thân ra đấm vài cú cho bõ tức.Trong ánh nắng chiều cuối mùa xuân, cơn gió mỏng manh mang theo hơi nước quẩn quanh thân hình hai đứa trẻ đã lên mười tuổi. Có tiếng cười giòn giã lẫn trong câu nói. "Phải chăm sóc hết đời đấy nhé!"…
Không phải tình yêu, cũng không phải là tình bạn Mình và cậu ngồi cùng bàn,ba năm. Bóng dáng của cậu và bụi phấn đan xen vào nhau, đen trắng rõ ràng, luôn xoay tròn trong trí nhớ của mình. Bọn họ hỏi vì sao mình nhớ cậu rõ ràng đến thế.Mình chỉ nói, không rõ nữa, mọi thứ giống như sổ thu chi, tỉ mỉ cặn kẽ, không thể sai sót. Mình không nhớ rõ bọn mình đã từng nói những gì, làm những gì, cũng không rõ rốt cuộc là ai đã lén trộm bánh Chôcopie của ai. Thế nhưng, mình nhớ rõ cậu. Mình nhớ rõ ba năm ấy, dù cho mình nhìn về hướng nào thì trong ánh mắt vẫn tràn đầy hình bóng cậu. (Trân trọng gửi bài viết này,tới cậu - người ngồi cùng bàn.)…