Hmmmm... đáng để viết?!
Đi vào thế giới hỗn loạn của người học sinh (real or unreal tác giả cũng không biết cả thay)Đôi lúc nhìn lại như một cảnh bóng ảo ảnh tồn tại trong quá khứ, hỏi sao nó lại xảy ra ở nơi mình…
Đi vào thế giới hỗn loạn của người học sinh (real or unreal tác giả cũng không biết cả thay)Đôi lúc nhìn lại như một cảnh bóng ảo ảnh tồn tại trong quá khứ, hỏi sao nó lại xảy ra ở nơi mình…
LEMONADE tới đâyyyyy…
Có lần cậu hỏi mình: "Mặt trăng hay ngôi sao, Hân thích cái nào" Mình thích đôi mắt cậu.…
Description - Khoảng Cách Giữa Hai Bàn HọcỞ trường cấp ba Châu Sơn, khoảng cách giữa hai bàn học tưởng chừng chỉ là vài bước chân, nhưng lại là ranh giới của tự tôn, ganh đua và những cảm xúc chưa kịp gọi tên.Triệu Ngọc - nữ sinh luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập, lạnh lùng và quyết đoán - chưa từng cho phép mình thua kém bất kỳ ai. Đối diện cô là Kiều Kiều, kỳ phùng địch thủ ngang tài ngang sức, nơi mỗi con điểm đều trở thành một trận chiến âm thầm.Giữa cuộc đối đầu ấy, Đan Thúc - chàng trai thông minh, trầm ổn, giỏi máy tính - lặng lẽ bước vào thế giới của Triệu Ngọc, mang theo những rung động khó hiểu. Bên cạnh anh là Hải Châu, người bạn thân ấm áp, tài hoa với hội họa và piano, như một nốt trầm dịu dàng giữa tuổi trẻ nhiều biến động.Từ những lần chạm mặt tình cờ, những hiểu lầm không lời giải thích, đến cảm xúc dần lớn lên sau mỗi giờ học... khoảng cách giữa hai bàn học dần thu hẹp, nhưng khoảng cách giữa trái tim con người lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.Liệu tuổi học trò có đủ dũng cảm để vượt qua tự ái, ganh đua và những hiểu lầm chưa kịp nói thành lời?"Khoảng Cách Giữa Hai Bàn Học" - một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng, nơi mỗi ánh nhìn, mỗi trang vở và mỗi lần im lặng đều cất giấu những rung động đầu đời.…
💕Văn ánChu Y Y là một cô gái bình thường, chính là loại người nếu ném vào đám đông cũng khó mà tìm được. Chuyện bất thường duy nhất trong cuộc đời cô là liên quan đến Tiết Bùi.Cô thích Tiết Bùi. Bọn họ cùng nhau lớn lên, khi còn bé uống cùng một chai coca, cùng nhau bắn bi, cô còn ở nhà anh cả kỳ nghỉ hè, bài tập hè chưa kịp làm đều là anh chép cho.Không một ai nghi ngờ mối quan hệ thuần khiết của họ bởi nhan sắc của cô quá mức bình thường, mà Tiết Bùi luôn là ngôi sao chói lọi nhất. Cô tự biết thực tế không có câu chuyện cổ tích nào và cũng biết Tiết Bùi sẽ không thích mình. Cô giống như một chứng nhân cho chuyện tình yêu của Tiết Bùi, chứng kiến hết mối tình này đến mối tình khác của anh từ cao trung đến đại học.Sau kỳ thi đại học, Tiết Bùi đậu Bắc Đại, mà Chu Y Y chỉ đậu vào một trường đại học bình thường ở Bắc Thành. "Tân Hoa Tả Tự Từ Điển" có viết: Họ đều có một tương lai tươi sáng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp đại học, Chu Y Y bị gia đình thúc giục đi xem mắt. Rất nhanh, gia đình đã tìm cho cô một đối tượng kết hôn có điều kiện tương xứng. Hai bên cũng không nhất định phải có tình cảm, chỉ là điều kiện của bọn họ vừa vặn tương xứng, điểm chung là đều bình thường như nhau. Trước khi chuẩn bị đính hôn một ngày, cô gọi điện thông báo cho Tiết Bùi.Bắt đầu từ thời khắc ấy, Tiết Bùi dường như phát điên.*Bắc Đại ở đây là chỉ Đại Học Bắc Thành, xin đừng thay thế vào hiện thực.#Thầm mến# #Truy thê hỏa táng tràng#😎Lưu ý:- Trước khi xem chính văn, xin hãy dành một…
Lời đầu tiên em chào mọi người Em xin giấu tên ạ ,Thì chuyện là vậy : Vào năm học lớp 6 có một bạn nam thích em lúc đâu thì em không thích bạn ý nhưng thời gian sau đó em lại rất thích bạn đó mà em luôn ngỏ lời nói chuyện trước kia kìa "Lúc này thì em cứ tưởng nó nói đùa nhưng khi vào lớp thì chuyện đó là thật em rất nhục ngồi yên một chỗ đến khi ra về Cho đến sau này em đã nhờ bạn thân em chuyển lời đến bạn ấy thì chuyện gì đến cũng sẽ đến Vào buổi tối đó bạn nam có nhắn tin cho em :"Mày thích tao thiệt hay nói đùa ""Thiệt chứ sao mày " Vì lúc này em cũng rất thích bạn í Vì lúc này dịch nên nhà trường thông báo ở nhà học trực tuyến trong thời gian dịch nghỉ ấy bọn em yêu nhau nhưng cũng hay hờn dỗi nhau lâu lâu thì bạn í lên xóm em chơi nhưng sau này chúng em thấy ko còn tương tác với nhau cũng ít nhắn tin nên em quyết định dừng lại mặc dù em còn rất yêu bạn ấy nhưng níu kéo cũng không đc Sau chia tay bọn em vẫn làm bạn bình thường vẫn nói chuyện vui vẻ mặc dù em biết cả hai còn đang có tình cảm với nhau Trong thời gian yêu bọn em chỉ nhắn tin chứ không ôm ấp gì nhau Một kỳ nghỉ hè dài qua đi thì em biết mình học khác lớp với bạn í Vào năm học mới sóng gió liền ập đến với em Thì bạn nam í có người yêu mới mà bạn í học chung lớp vs em Em có nghe nói : hai bạn í ôm hôn nhau các thứ Khi hai bạn í chia tay lại đổ hết lỗi lên đầu em Bạn người yêu mới của người yêu cũ em bảo vs đám bạn thân của bạn người yêu mới kia : bảo em là trà xanh các thứ Nhưng có một bạn trong nhóm ấy đã bảo với em vì em đi học…
Có một màn sương mong manh, chỉ thoáng hiện một lần trong đời, đẹp đến nao lòng, chẳng gì trên đời có thể so bì được. Từ lòng đất lạnh giá, nó lặng lẽ sinh ra, nhẹ nhàng trôi, quấn quýt quanh những tán cây, lững thững vờn trên mặt hồ yên ả, rồi len lỏi qua từng lối nhỏ hoang vắng. Không ngừng nghỉ, nó cứ phiêu du mãi, như một kẻ lữ khách kiếm tìm chốn thuộc về.Và rồi khi tia nắng đầu tiên chạm đến, màn sương ấy chẳng chống cự, không lưu luyến. Nó chỉ khẽ lấp lánh, choàng mình lung linh trong khoảnh khắc trước khi lại biến tan vào hư không. Đất trời như ngưng lại giây lát, vạn vật dừng trôi một nhịp đắm chìm trong vẻ đẹp mơ hồ dịu dàng. Đến tận khi sương hoàn toàn khuất dạng, người ta mới giật mình thảng thốt: vẻ đẹp ấy, hóa ra, chưa bao giờ thực sự thuộc về thế gian.…
Truyện này gồm hai phần. Phần 1 kiếp 1 nói về cuộc sống học đường là chủ yếu, phần 2 kiếp sau của nhân vật. Lúc đầu, truyện sẽ hết sức nhẹ nhàng, quen thuộc xoay quanh mấy cô cậu học trò với những rung động đầu đời... Cho tới khi Hoàng Thiên Anh nhận một cú sốc lớn. Rồi bất ngờ này liên tiếp bất ngờ khác ..."Kiếp này chúng ta không đến được với nhau, nhất định kiếp sau có duyên có nợ ắt về bên nhau."-------Ảnh bìa: By me.Đây là truyện mình viết cho teen.Truyện đầu tiên mình viết nên có sai sót gì mong các bạn thông cảm. Đọc truyện thì nêu ý kiến của bạn cho mình biết nhé.…
Đọc đê rồi biết cũng không muộn!! Viết theo yêu cầu!!…
Những con người vô tình gặp gỡ rồi họ yêu nhau và chúng ta thường nói tình yêu đẹp nhất là tình yêu tuổi học trò.Vì ở độ tuổi này pha một chút trẻ con của tuổi mới lớn lại công thêm nét chính chắn nhưng còn ngây ngô và tình yêu của đôi bạn trẻ không có nhiều toan tính và lợi dụng như ngoài xã hội. Và câu chuyện sau đây kể về tình yêu thời học trò của hai nhân vật chính.…
Tình yêu dưới mái trường cấp ba có thể sẽ mãi là kỉ niệm đẹp trong đời mỗi học sinh.Nhưng đâu phải chỉ có học sinh mới đứng dưới mái trường?Tình yêu tuổi học trò dĩ nhiên là đẹp. Nhưng tình yêu giữa các giáo viên ư? Cũng đâu tệ lắm.Phương Linh, người học trò nhỏ của lớp 11A2, trường cấp ba Quốc Linh cũng đã từng nghĩ vậy.Cho đến một ngày, cậu đột nhiên chứng kiến một điều, một điều khiến cậu mãi mãi thay đổi suy nghĩ đó...…
"Mùa hạ năm ấy, chúng tôi bên nhau dưới bầu trời lam tím... Và rồi, cậu rời đi, để lại tôi với những lời chưa kịp nói."Trần Hiểu Minh - một học sinh trầm lặng, sống trong áp lực học tập và bóng tối.Lục Thần Hi - một cô gái như ánh mặt trời, lấp lánh và ngắn ngủi.Họ cùng nhau trưởng thành qua những năm tháng trung học: cùng trốn học, cắm trại, ôn thi, hứa hẹn tương lai... Cho đến ngày hoa lam tinh rụng rơi, và cô để lại anh một vòng tay cùng câu hẹn:"Hẹn gặp lại nhau sau 129600 năm nữa, ở nơi chúng ta từng gặp."Một câu chuyện thanh xuân, lãng mạn và đầy tiếc nuối - nơi mặt trời và mặt trăng chỉ gặp nhau khi hoàng hôn buông xuống trong khoảnh khắc.Liệu một lời hứa tuổi 18 có thể giữ lại một linh hồn mãi mãi ở bên người?…
Có những người đến bên đời ta rất nhẹ, như một cơn gió thoảng qua mùa hạ, không ồn ào, không báo trước, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim mà chính ta cũng không nhận ra. Vũ và Vy đã từng như thế, là những buổi chiều nắng nghiêng qua ô cửa lớp, là ánh mắt vô tình chạm nhau rồi vội quay đi, là những lần đứng cạnh nhau đủ gần để nghe thấy nhịp tim đối phương nhưng lại chẳng ai dám bước thêm một bước. Họ từng ở rất gần nhau, gần đến mức chỉ cần một lời nói thôi cũng có thể thay đổi tất cả, nhưng cuối cùng, một người chọn im lặng, một người chọn chờ đợi, và khoảng cách bắt đầu từ những điều chưa kịp nói thành lời. Năm tháng trôi qua, thanh xuân dần khép lại như một giấc mơ đẹp đã tỉnh, mọi thứ tưởng chừng đã có thể buông xuống, nhưng có những cảm xúc dù cố quên đến đâu vẫn âm thầm tồn tại, lặng lẽ như gió, không nhìn thấy được nhưng lại luôn ở đó, chỉ chờ một ngày... gió đổi hướng, mang theo những người từng lạc mất quay về bên nhau.…
"Tôi từng nghĩ mùa hạ chỉ có nắng và tiếng ve. Cho đến khi gặp cậu - người khiến trái tim tôi lỡ nhịp bởi những điều nhỏ xíu nhất."Tôi gặp cậu ấy vào một sáng đầu năm lớp 10 - cái ngày mà tôi muộn học, tóc rối tung, mặt chưa kịp rửa kỹ, và phải tranh chỗ ngồi với một người... chẳng thèm nở nổi một nụ cười.Phạm Nguyễn Gia Huy - bạn cùng bàn bất đắc dĩ, mặt lạnh, nói chuyện cụt ngủn, chữ viết nghiêng nghiêng đẹp như in - là kiểu người mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ để ý.Nhưng rồi, bằng một cách nào đó, tôi lại dần thuộc lòng những điều rất nhỏ ở cậu.Cách cậu viết Văn nghiêm túc như đang viết cho riêng mình. Cách cậu trả treo rất khẽ mà khiến người ta phải bật cười. Cách cậu ngồi im nghe tôi nói đủ thứ chuyện trên đời mà chưa từng tỏ ra khó chịu.Không ai nói ra điều gì. Không ai chủ động trước. Nhưng hình như, cảm xúc là thứ dù cố giấu cũng sẽ lộ qua ánh mắt...Và trong tất cả những điều tôi từng viết vào nhật ký - có những dòng tôi ước gì cậu đọc được.Hay ít nhất... nghe được."Hạ Vị Thanh Âm" là bản tình ca không lời của tuổi mười sáu - nơi tôi kể về một người khiến mùa hạ của tôi không còn chỉ có nắng."…
Truyện Oan gia ! yêu tao đi, là một câu truyện học trò của một cô gái tên phương học cấp 2 yêu một anh học cùng. Nàng thấy việc học là việc lặp đi lặp lại thật chán và phiền phức. Từ bé nàng được học võ nên nàng rất mạnh mẽ và chưa bao giờ phải giận giữ cả . Nhưng khi anh chàng tên hưng kia chuyển đến Nàng và chàng như oan gia , gặp nhau là chửi nhau Nhưng thiếu nhau họ lại thấy nhớ nhung , mong chờ Qua mọi sóng gió , chàng và nàng có về bên nhau không ???Tác giả : hóng ghê , hóng ghê 😆Nàng : mày viết ra í hóng cái lozzz😆😆Chàng và nàng gặp nhau là ghét nhưng lại khi thấy ai ở bên một người khác là lại tìm cách phá của nhau tạo thành một tình tiết vô cùng hài hước Tuy nhiên họ cũng có những giây phút lãng mạn khi đi chơi , vô tình thấy nhau cườí.Họ cảm thấy không thể sống thiếu nhau nữa Qua bao sóng gió liệư họ có bên nhau trọn một đời thanh xuân không ?? Mong mọi người theo dõi và đọc nhé🙂🙂🙂🙂Mơn mọi người…
Gtnv*girl 1/ Hàn Ngọc Na - Narie16 tuổi xinh đẹp nó có nhan sắc tuyệt trần khuôn mặt tròn tròn mắt to va đặc biệt đôi mắt của nó có màu ngọc bích long lanh khiến ai nhìn vào cũng liền muốn yêu bất kể trai gái nói thẳng ra cô như là búp bê vậyGia Thế : Tiểu thư nhà Họ Hàn con gái cưng của chủ tịch Tập Đoàn Hàn Gia đứng thứ Nhất trên thế giới chuyên về các loại trang sức trang phục v...v,.....Huên chị ý còn là bảo bối của anh Gia Thắng nữa ạ ^^(anh nó) 2/ Triệu Bảo Hân - Herley16 tuổi trái với nó cô có vẻ đẹp kiêu sa hơn chững chạc hơn cô là bạn thân của nóGia Thế : Tiểu thư của nhà họ Triệu con gái cưng của Chủ tịch Tập Đoàn Triệu Bảo *Boy1/ Vương Vũ Hoàng - Kyo17t Hắn đẹp trai sát gái Gia Thế : ...........zô truyện bt mõi tay òi ^^2/Hàn Gia Thắng - Ryo 17t đẹp trai sát gái Gia Thế : ik như nó khác xíu th 3/ Nguyên Tuấn Kiệt - Tyo17t đẹp trai sát gái điềm đạm dịu dàng Gia Thế: ...........zô truyện 4/ Trịnh Lý Hoài Đức - Lyo 17t đẹp zai sát sạch sẽ luôn ạ Gia Thế : như trên…
Truyện là có một cô bé năm ba tên Nhã Hân thuộc đội bóng truyền nữ Quốc gia Việt Nam sang Nhật để huấn luyện các bạn ở cao trung khắp Nhật tiện thể được giao lưu văn hoá lẫn học tập không chỉ mình cô mà lẫn đội tuyển nữ và nam đi hết mỗi trường hai người không hiểu sao lại v nhưng đc học bổng là ok hết:)) . Truyện hơi phi lý và ko logic nên cân nhắc kỹ khi đọc…
Bên tai tôi vẫn còn đang văng vẳng câu nói, "Thùy Dương có thích thầy không?""Có thích mà bây giờ hỏi mới nói hả?""Thầy chỉ đợi được 5 năm nữa, không đợi lâu quá được!""Có được không?"Thật ra, sau câu chúc mừng năm mới nếu tôi có thêm dũng khí ghi thêm một dòng nữa: "Năm mới Thùy Dương vẫn rất thích thầy" Thì có lẽ chúng ta giờ đã khác...*****[Năm năm sau như thế nào thì em không dám chắc nhưng mà hiện tại "Gói Gọn Hồi Ức Trao Cho Anh"]"Không thành đôi thì cũng đành thôi."Tôi không muốn tiết lộ bất cứ điều gì về anh ấy hết.Bởi vì...Dù cho đến lúc em tan biến đi, em vẫn muốn người mà em yêu là một ngôi sao. Một ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm. Anh không thể bị lu mờ vì em được.…
Đã từng bên nhau, đã từng dành thời gian và tất cả những gì đẹp đẽ nhất mình đã bên nhau. Vậy cớ sao? Lại lạc mất nhau trong mùa hạ ấy?…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…