tg ; after breaking up, i cry
sau chia tay, anh khóc.warn: lowercase, oe, hơi xàm xíu…
sau chia tay, anh khóc.warn: lowercase, oe, hơi xàm xíu…
ừm tên fic hơi nhảm nma kh biết đặt như nào í =)) thông cảm dúp tui ạ 😔…
𝘵𝘴𝘶𝘬𝘪 𝘨𝘢 𝘬𝘪𝘳𝘦𝘪 𝘥𝘦𝘴𝘶 𝘯𝘦?(đã up trên fb của tui=)))) )…
Ảnh tui sưu tầm đó. Về ai thì thỉnh quay lại tiêu đề ok…
Cái này dành cho thím đang viết truyện tui đột nhiên nổi hứng drop hết hè.…
pwj × ahs | quá trình anh sếp ngầu lòi thồn thính em bé nhân viên (づ ̄ ³ ̄)づ…
Trái tim cứng ngắt không chút lay động . Trái tim được phá vỡ nên bọn họ tha cho em.Nếu điều đấy có thể tụi anh tự tay bóp chết nó ."Đừng khóc nhé ! Cho dù có nước mắt cứ chảy mãi cũng không thể giải quyết vấn đề nên cứ để anh giải quyết luôn thằng tạo ra vấn đề nhé?""Tha tôi""Không""Ước mơ của em là chính là bọn anh""Không có"Tag : Truy Thê - Ngọt ít - Ngược bất chấp Truyện máu chó xin đừng gắn ghép vào ngoài đời Không nên cay !Truyện vẫn còn đang được sửa chữa cốt truyện và cách viết nên cứ đọc từ từ .…
chuyện tụi mình tới đâu rồi chị?kết thúc từ lâu rồi...…
ONESHOT.Truyện thuộc về tui.Họ thuộc về nhau.…
Tui nhắc lại đây là truyện hài hước tình cảm nhẹ nhàng nha 🥺 mấy tháng nay thấy 1 loạt bạn cho cháu nó vô mục truyện ngược là sao zợ 😐…
Chắc là ngọt tui chưa muốn làm SE a.Boylove ai ko thích thì ko đọc JongIn x KyungSoo…
heo su và câu chuyện nghịch ngu của anh ấy…
làm sao để quay lại với người yêu cũ? dễ lắm tụi này chỉ cho…
Tui nghe Die on this hill xong có hứng 👉🏻👈🏻…
Oneshot đầu tay của tui về couple Sasha x Niccolo…
Ba má tui thật khéo đùa mà...…
"Phải có bão thì mới có biển lặng🌊Phải có mưa thì mới có nắng🌧Phải có sóng gió thì mới có hạnh phúc."💕~~~Các đoản (truyện siêu ngắn) ngôn tình có vui có buồn trong đó.~~~Đây là tác phẩm đầu tay nên còn nhiều sai sót, mọi người thông cảm giúp tui nha!CẢNH BÁO: Trong truyện CÓ sử dụng một số từ tế nhị. Tên truyện: 4 giờ chiềuTác giả: Khủng Long Xanh (tui)Thể loại: đời thường/ tình cảm Bắt đầu: 10/5/2019Kết thúc: 12/7/2019…
Tui vẽ xàm ấy mà!…
Sau lưng Thúy bỗng vang lên một giọng trầm ấm, một giọng nói mà nó rất thân thuộc và muốn nghe hằng ngày, nhưng tất cả...chỉ là ĐÃ TỪNG.-"Thúy!!! Bà có thể đứng lại nói chuyện chút xíu với tụi được không bà?!! Giọng nói vang lên sau lưng nó, nó không thèm quan tâm để quay mặt lại nhìn, dù chỉ một lần mà nó nghe xong mặt lạnh băng chỉ gật đầu, chứ không hề muốn nói gì. Đợi mọi người đi về gần hết, cậu mới kéo Thúy qua một góc sân trường, đầy hoa phượng đang rơi lác đác.-"Thúy! Cho...cho tui hỏi? Hồi trước khi thi ấy, bà....có thật sự thích tui không???" Cậu cuối gằm mặt xuống, giọng nói vang lên vài tia ủ rũ, chính nó có thể cảm nhận được, cậu bây giờ như đang chờ đợi thứ gì ấy, một thứ gì đó khó hiểu.-"ĐÃ TỪNG!!!!" Nó nhấn mạnh hai từ "ĐÃ TỪNG" nhằm nhắc nhở cậu, mọi việc giờ cũng chỉ là quá khứ thôi, không còn gì ở tương lai nữa. Tất cả đã chẳng còn dính líu với nhau.-"Thế quan hệ chúng ta lúc trước là gì??"-"Tôi không rõ!"-" Bà nói thử xem?!" Nghe xong câu này phát ra từ chính miệng cậu, nó bây giờ không biết còn gì không nhưng tự giác khoé miệng cong lên chút xíu, thể hiện rõ ra là một nụ cười khinh bỉ. Đúng, nó khinh cho thời trước của mình quá ngây dại, quá tin người, dùng gần cả một thanh xuân để chờ đợi cậu, nhưng rồi nhận được những gì, tất cả chỉ là nỗi buồn và đau thương.-"Quan hệ mờ ảo! Chẳng thể phân biệt rõ!"-"Thế tui sẽ phân biệt giùm bà! Quan hệ của chúng ta từ hồi trước tới tận bây giờ là người yêu của nhau, và là tất cả của nhau, không ai thay thế đ…