[ Park Woojin× you] Bạn Cùng Lớp
Đọc rồi biết.…
Đọc rồi biết.…
Câu truyện nói về một dòng họ chỉ toàn là sát thủ. Nhưng mạnh ăn yếu , một đôi sát thủ trẻ đã đứng đầu tất cả . Đọc đi rồi bít…
"Ephemeral" có nghĩa là kéo dài trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.Như con thuyền tình trớ trêu của Ha Yoonbin và Kim Junkyu, hay đau khổ tựa tương lai về một Park Jihoon chòng chành nước mắt.[1:45 am - 18•4•2019]Story cover credit: PicsArt free photos (edited by mytth_)Pictures cover credit: PicsArt free photos…
Xả ảnh…
One shot tong hop…
Đây chỉ là một tâm sự, tâm sự này có thể từ lúc bé, tớ có trí nhớ mơ hồ. Nhưng tớ sẽ luôn cập nhật lại truyện, tớ chỉ muốn viết ra để nhẹ lòng. Tớ là một người con, một người con được mẹ tớ sinh ra với một sự mong chờ rồi lại hối hận. Tớ mong nó có thể giúp các bạn hiểu được phần nào. Và tớ cũng muốn thông báo trước rằng tớ chỉ muốn gửi tâm sự vàk truyện chứ không có ý muốn nói xấu gia đình bên nội và nói tốt về gia đình bên ngoại, xin mọi người đừng hiểu lầm. Cảm ơn vì đã dành thời gian cho truyện của tớ.…
Anh lặng lẽ đi khắp trường ngắm cảnh, rồi định mệnh đưa đẩy, anh đụng phải cô. Cái ánh mắt đầu anh trao cho cô anh đã biết cuộc đời anh là dành cho cô, ánh mắt lấp lánh, đôi môi trái đào. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh, trái tim anh đã biết rung động, biết thế nào là yêu. Và câu chuyện tình yêu của đôi trai tài gái sắc bắt đầu...Đây là lần đầu tiên mk viết truyện,mong mọi người ủng hộ nha !!!…
Truyện nói về cô gái làm người hầu được một anh chàng yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên…
Tác giả: Vĩ YTình trạng truyện: HoànRe-up: đang lết =)))Thể loại: Hiện đại, tình cảmCảnh báo: KhôngCouple: Huỳnh Gia Ái × Ngô Minh HyGiới thiệuCô dõi theo bóng anh mười năm, chờ anh năm năm, yêu anh nửa đời.Anh bên cô một ngày, xa lánh cô mười lăm năm, nghĩ rằng hận cô trọn kiếp.Một ngày của anh đổi lấy nửa đời cô, thế nhưng anh chưa bao giờ thấy mình có lợi. Đơn giản vì anh không yêu cô.---------------------Em sinh ra là công chúa nhưng lại phải sống như phù thủy. Lỗi của em chỉ có một. Chính là yêu anh!Em không muốn làm hoa bạch trà nhưng thứ em có thể chọn chỉ là chờ đợi.Em mong viết nên một câu chuyện cổ tích, nhưng phải làm thế nào để hoàng tử nhận ra tình yêu của phù thủy?Cho dù chỉ là một ngày, vẫn không thể yêu em sao?Link truyện: https://gacsach.com/diendan/threads/khong-the-yeu-em-mot-ngay-sao-hoan-thanh-vi-y.5959/Truyện đã được tác giả cho phép đăng tại wattpad nhé ^^…
chủ yếu để toi healing với simp at the same time heh.pov:cp chính sẽ oc x bokuto." aoi, đừng bỏ rơi tớ mà..."…
Những thứ cơ bản bạn nên biết và học khi sử dụng app Picsart Rai ( Hoặc Ya ) Sẽ hướng dẫn bạn nhé :33…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Cứ đọc đi rồi biết!!…
Bạn có bị Dục vọng chím giữ?…