[Edit] [H] [Bác Quân Nhất Tiêu] Tiêu bác sĩ~
Thịt thịt thịt thịt~ Bạn nào không chịu được mời ra ngoài 🤟…
Thịt thịt thịt thịt~ Bạn nào không chịu được mời ra ngoài 🤟…
Đi qua những vì sao, lướt qua từng ngọn gió, cuối cùng tôi cũng có nhìn thấy cậu dưới bầu trời sao đêm một lần nữa..…
Tản văn, nhẹ nhàng.…
không duyên không nợ có đánh đổi ngàn lần ngoảnh mặt hay cả một kiếp người thì đến cuối vẫn đôi người đôi ngã.…
Một nơi hoàn toàn riêng tư, một thế giới chỉ hai người họ biết...…
"Cậu biết rằng , cho dù cậu có thảm hại tới mức nào , thì vẫn sẽ luôn có một con gấu bông tên Taeyong sẵn sàng an ủi cậu . "…
Ý nghĩa của lưu ly xanh: forget me not, xin đừng quên tôi.Thể loại: HE, đam mỹ, ngọt, sủng sâu răng,..…
*Một cái kết khác của Last Summer*…
Thư viện - Nơi mọi thứ bắt đầu…
Thợ săn tiền x Tay đua moto…
• drabble collection…
nơi tổng hợp những plot và intro mình nghĩ ra vào nửa đêm.…
Thể loại: huyền huyễn, ngôn tình, tiên hiệp. xuyên không...Giới thiệu:Trở về năm 1981 mang màu sắc huyền ảo và kì bí với một cốt truyện khá lạ và nhân vật cá tính. Nhân vật chính là Kim Minh Viễn là một tên tội phạm giết người hàng loạt nhưng có quá khứ vô cùng đáng thương. Không những vậy, thân phận Minh Viễn dưới trần gian chỉ là lịch kiếp của một vị thần trên tiên giới.Để tránh cho nhân gian một trận tanh máu, và cũng để cứu rỗi cuộc đời của Minh Viễn, Chương lão nhân trên thiên đình đã quyết định cử Chung Tuệ Tuệ quay trở về năm 1981 để thay đổi số phận của anh. Nhờ có Tuệ Tuệ mà cậu bé ba tuổi mồ côi Minh Viễn đã có một mái ấm, được yêu thương và được dạy dỗ, bánh xe số phận của cậu đã rẽ sang một hướng khác.Nhưng trong lúc theo đuổi một vụ án, Tuệ Tuệ đã bị thủ tiêu dàn dựng bằng một vụ tai nạn giao thông. Minh Viễn hết sức đau khổ và quyết tâm theo đuổi thủ phạm đến cùng. Nhưng liệu biến cố này có lại đẩy Minh Viễn đến một thảm cảnh khác? Và liệu Tuệ Tuệ có thực sự đã "chết"? Câu trả lời sẽ có trong "Trở về năm 1981".P/s: Mình đăng vì muốn đọc bộ truyện này trên điện thoại. Nếu có vấn đề về bản quyền, mình sẽ xóa ngay.…
Thạch bất chợt đưa mắt qua từng đầu ngón tay đầy vết chai sần của người trước mặt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh chính bàn tay ấy xách cái hộp gỗ dài đựng đầy truyền đơn qua cửa toà soạn, vạt áo thẫm xanh ung dung và kiêu hãnh lướt ngang qua toán lính tuần rồi hoà vào phố chợ phồn hoa... Chiếc đàn đáy vẫn nằm yên trong góc tường cùng với chồng bản thảo giấy nháp lộn xộn của mấy ông nhà báo. Chẳng biết nó có nhớ thương cái hộp vừa in kia, hay vương vấn gì bàn tay nọ chăng?…
"Gọi em là Canada năm 1867 vì khi đó em từng thuộc về Anh..."…
"Đứa nào để cái hộp này trước cửa phòng anh"…
nói chung là một fic về giấc mơ của con Boo :))…
"Na Jaemin, là bé ngoan không được nói dối đâu em..."#abo 🔞…
Couple: Dương404 × Duy Lê" hủ tục đám cưới ma"…