Dương Mộc Mộc - from SongMingXing's POV
Câu chuyện ngẫu hứng dựa trên suy đoán và tưởng tượng của tôi về mối quan hệ của Mộc Tinh Tổ Hợp.…
Câu chuyện ngẫu hứng dựa trên suy đoán và tưởng tượng của tôi về mối quan hệ của Mộc Tinh Tổ Hợp.…
goo jungmo cứ ngỡ rằng nửa kia của mình thật sự là beta.…
Author: MochieTittle: SoulmatePairing: Goo Jungmo/Moon Hyunbin, PDX boysRating: TCategory: Fluff, light angst, soulmate!AUDisclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về author và fic viết không vì lợi nhuận. Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của author.Summary: Soulmate của Goo Jungmo đã qua đời.…
Viết về 12 con người, 12 tính cách khác nhau. Và họ làm như thế nào để đến được với nhau.............( truyện này là do mình sao chép lại tại mình thấy chuyện này hay nên mình muốn các bạn cùng đọc)…
Vài dòng tự sự khá mơ màng.…
"Mơ" chính là khi chúng ta lên giường, đắp chăn lại sau đó nhắm mắt và chìm sâu vào thế giới tưởng tượng do chính bộ não của chúng ta tạo ra một cách bất ngờ. Nhưng mà với tôi, lần này giấc mơ này còn đem đến cho tôi một niềm mơ ước. Phải chăng, tôi mong rằng bản thân có thể sống bình yên bên cạnh người trong mơ của tôi.…
Kim Taeyoung và Ham Wonjin…
cảm ơn ahn seongmin đã đến với anh trong chiều mưa phùn lạnh giá này, cảm ơn em cho anh thứ để mong chờ khi về nhà, cảm ơn em vì tất cả.…
truyện của mình đã viết bao nhiêu bài mà không có bài nào hoàn thành nên mong các bạn đừng đọc dở lắm mà mình cũng không biết là cái bộ truyện này trụ được bao lâu nữa- à mà còn nữa truyện của mình nếu có sai lỗi nào thì bỏ qua nha chứ mình cũng không biết mình sai chỗ nào nữa và truyện của mình các bạn có thể chuyển ver cũng được nếu viết dở quá mình cũng không mong là truyện mình đọc hay không nhưng mình cũngmong các bạn ủng hộ mình cảm ơn moa~~♡- ngược, h nhẹ, tình yêu lẽng mẹn 😉😉 chúc cả nhà đọc không vui vẻ 💜💜…
Sau bao năm ở nước ngoài, anh chàng về quê ăn tết và phải lòng con gái nhà dưới dốc.…
Một câu chuyện lấy cảm hứng từ một Mộc Mộc mặc vest mắt đỏ hoe, ngồi gục đầu bên bờ biển.…
Vài mẩu chuyện linh tinh về Minimo mà mình ghi lại mỗi khi bất chợt muốn viết. Mà cái bất chợt của mình... thì nó bất chợt. Có thể sẽ có nhiều, mà có khi cũng chẳng bao giờ có nữa... Nhưng Minimo thì là mãi mãiiii…