[Oneshot] |Khôn Đình| Phát đường cùng Khôn Đình
Một chút ngọt ngào dành cho hai bạn trẻ.Đây là lần đầu tiên ngộ viết công khai như vậy :3 hay dở như nào mọi người nhớ đóng góp ý kiến nha…
Một chút ngọt ngào dành cho hai bạn trẻ.Đây là lần đầu tiên ngộ viết công khai như vậy :3 hay dở như nào mọi người nhớ đóng góp ý kiến nha…
Tình yêu chớm nở tuổi 15 liệu có lâu dài?…
Thanh xuân của mỗi người đều có một cái tên khiến ta nhớ mãi. Có người may mắn nắm tay nhau đi đến cuối con đường, cũng có người chỉ lặng lẽ trở thành một phần đẹp đẽ của ký ức. Đây là câu chuyện về tuổi học trò của tôi, về những người bạn mang những biệt danh ngộ nghĩnh, những ngày tháng vô tư dưới mái trường và về cậu - người đã bước vào tuổi trẻ của tôi theo cách chẳng ai ngờ tới.…
Tại một nơi nào đó trong tinh không...Có một người thanh niên anh tuấn phi phàm, mặc bộ đồ trắng với áo bào có những đường viền hình rồng màu vàng, tay đặt sau lưng đang lẳng lặng đứng nhìn vào một tấm gương đang trôi nổi trước mặt của mình.Nhìn những hình ảnh này nếu có người đứng bên cạnh chắc phải thốt lên kinh ngạc vì hình ảnh trong chiếc gương chính là hình ảnh trên trái đất, hình ảnh những người đang cúng bái, cầu nguyện vị thần tối cao của họ. Nhìn vào có thể thấy được những người này bất đồng màu da, tôn giáo. Họ đang cầu nguyện vị thần tối cao của họ có thể giúp họ vượt qua được tình cảnh diệt vong phía trước.Bên cạnh người thanh niên là một người thiếu nữ cũng mặc một bộ đồ với chiếc áo choàng màu xanh nhạt thanh tao và trên đó ẩn hiện hình ảnh những đóa hoa sen màu hồng nhạt, dung mạo tuyệt thế xinh đẹp.Người này cất tiếng hỏi người thanh niên "tại sao huynh không ra tay để cứu giúp những người đó?" Người thanh niên anh tuấn kia chỉ thở dài "tự gây nghiệt không thể cứu a!" nói xong phất tay, tấm gương biến mất, đưa tay ôm thiếu nữ vào lòng, thổn thức nói "bọn họ điều là con dân của ta, lẽ nào ta thấy chết mà không cứu a!" nói tiếp "nhưng đây là việc mà Thiên đạo đã định ra rồi, ta không thể nào thay đổi được, có chăng qua lần này, hy vọng sẽ tìm được người thích hợp." Thanh y thiếu nữ thở dài nói "nhưng ta vẫn rất đau lòng". Nói xong hai người dần tan biến vào hư khôn…
Kí ức là những chuyện đã qua đi mà thực chất là ở lại trong ta. Chúng ta đi qua kí ức để tiếp tục chuyến hành trình cuộc đời. Kí ức mỏng mảnh mơ hồ đôi khi gãy vụn rời rạc, quặn xói chất tụ thành triền cảm nghiệm tiếp nối, dai dẳng theo thời gian, đậm ngắt theo ngọt bùi cuộc sống, thẳm sâu theo những vết hằn bi hoan chất đời, để rồi trở thành người bạn kín cậy theo ta đến tận cùng chôn sâu... biến tan vào hư vô sương khói. Tình trong "Kí Ức Của Mưa" là những cội tình gần gũi mà thiêng liêng nhất của mỗi người: Tình cảm gia đình, Tình bạn hữu, Tình yêu đôi lứa, Tình yêu thiên nhiên tươi đẹp. Tất thảy "HỌ" đan hòa, tranh đấu trong bà mẹ tình yêu chân thụ vĩ đại nhất - "Tình yêu cuộc sống". Kí ức không lặp lại mà nó náu nương ẩn khuất đâu đó để rồi sẽ trỗi dậy như khi đủ gió thì mưa, đến kì thì hoa nở, mùa đi thì hoa lại rụng... rơi rụng vào trong quên lãng của nhân sinh. Mưa chảy xuôi còn kí ức thì chảy ngược, cái lặng nhìn về những sự đã ngang qua cuộc đời... Nhìn vào kí ức là soi vào tấm gương quá vãng đa chiều, lục lọi, chiêm tường chính ta ở những tháng năm bao la vùng vẫy. Một chuyến đến nhân gian, ai nỡ hững hờ lãng đãng như một hình hài di động chờ ngày tàn tháng lụn, vì thời gian là hữu hạn cho đặc ân diệu tuyệt đó. Tận cùng của đời người nói theo cách nào đó chính là chiều sâu của kí ức... Viết tặng những ngày tháng có Ta ở trên đời!…
Sủng,ngược,kết he…
Nơi dừng chân của linh hồn, nơi mà người chết và kẻ sống ghé vào nghỉ chân. Không thị phi, không lấy tiền chỉ lấy đi và phục vụ những món ăn ký ức. Chữa lành và đưa tiễn khách quan một đoạn đường nhân gian. Chúc quý khách thượng lộ bình an.…
Huhu…
《僵尸王爷》作者:诗花罗梵Tấn Giang 2014-06-10 kết thúcTrước mắt bị thu tàng sổ:433 văn chương tích phân:7,563,817[ văn án ]Dân quốc trong năm, nghèo túng thanh niên học sinh Đường Nghị Minh, cùng đồng học Tống Chí Lương đi tới bị vây khó khăn bên trong Dự Tây 「 thực nhân thôn 」Hành vi quái đản thôn dân, thiện ác khó phân biệt cương thi, làm người ta run rẩy cổ lão truyền thuyết, trở thành này hoang vắng thâm sơn trung nguy cơ tứ phía khúc nhạc dạo……PS: Ngôi thứ nhất nhân vật chính công.Nội dung nhãn: Dân quốc cũ ảnh linh dị thần quái kinh tủng huyền nghi kiếp trước kiếp nàyTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Đường Nghị Minh ┃ phối hợp diễn: Tiết Vân, Tống Chí Lương ┃ cái khác:…
Giới thiệu truyện:Diệp Nhân Sênh nhất định là một sư phụ có lịch sử đau buồn nhất, khi không lại níu kéo đồ đệ hơn cả đỉa...Đồ đệ đại nhân rất lãnh đạm, đồ đệ đại nhân rất xấu bụng, đồ đệ đại nhân tuyệt không đáng yêu chút nào...Nhưng...[Mật ngữ]: Đồ đệ hứa sẽ bảo vệ người. Hả... cô tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng là...tình yêu online! Không biết từ khi nào, đã để ý đến một người. Lúc anh ta online, dù không ở cùng một chỗ, nhưng khi nhìn thấy cái tên kia lóe lên trong danh sách "bạn tốt" thì lòng tràn đầy vui mừng. Một thời gian người ta vắng mặt, cô chẳng thấy hứng thú với thứ gì cả, hết lần này đến lần khác cứ f5 tin tức bạn tốt chờ anh lên mạng. Lúc thì chua xót lúc thì ngọt ngào, chịu đựng trăm mối dày vò. Cho đến một ngày cô mới giật mình, cứ nhăn nhó lề mề như vậy chẳng giống Diệp Nhân Sênh cô chút nào. Nhưng hình như...cô đã thích Lệnh Hồ mất rồi. Được rồi, nếu đã xác nhận rõ tâm ý, vậy thì hãy cố lên nào Sênh bé con! Có thể cuối cùng khi đã thành công, những cô gái như cô sẽ mọc lên như nấm cho xem! Lúc ấy cô đang đứng giữa đấu trường, uy phong lẫm liệt. - [Thế Giới] Sênh Sênh Ly Nhân: muốn cướp người đàn ông của chị đây, thì hãy bước qua xác chị đã!…
:333 Tặng hoi Noel vui vẻ nha…
Hoàng Nguyên là cô gái giàu tình cảm, yêu ai cũng dốc hết lòng dù đôi khi khờ dại, còn Tùng Lâm lại trầm tính, lý trí và khó bộc lộ cảm xúc. Nguyên đã thích Lâm suốt ba năm, âm thầm dõi theo và tin rằng sự chân thành của mình rồi sẽ được đáp lại. Khi Lâm cuối cùng cũng mở lòng, tình yêu mà Nguyên chờ đợi ba năm tưởng chừng đã nở hoa. Nhưng chỉ khi bước vào mối quan hệ, cả hai mới nhận ra những khác biệt sâu sắc giữa họ: sự nhạy cảm của Nguyên không hòa với sự lý trí của Lâm, cách yêu của họ chạm nhau nhưng không cùng nhịp. Dù vẫn còn yêu, những vết nứt nhỏ ngày càng lớn, và cuối cùng, họ buộc phải rời xa nhau trong tiếc nuối của một tình yêu đến được với nhau nhưng không thể đi cùng nhau.…
"Y như phim luôn nhỉ?"Đây là câu cảm thán cửa miệng của Mộc Uyên - nữ chính của chúng ta. Từ khi sinh ra, cuộc đời của cô cứ giống y chang như một bộ phim dài tập, người người nhìn vào thì nhận xét bộ phim này chắc chắn là một bộ phim bi kịch, ngay cả bản thân Uyên cũng thế, tuy nhiên hơi khác một chút xíu, ngoài bi kịch còn xen lẫn cả hài kịch...Đương nhiên rồi, một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, một câu chuyện bi hài kịch tất nhiên không thể thiếu nam chính Minh Khang đẹp trai học giỏi đúng không?Một mối tình kéo dài đằng đẵng nhiều năm, một đứa trẻ con ra đời từ sớm, một câu chuyện như phim luôn mà!!!Trích đoạn tỏ tình vô cùng lãng mạn và nhiều văn chương của nam chính:"- Tôi thích cậu!- Tại sao?- Vì cậu xinh!" 🙃…
Tác giả: Doãn Chân HiThể loại: Ngôn tình, Mau xuyên, Báo thù, HENguồn: Tấn Giang & WikidichEdit: MimiVăn ánNữ chủ Tư Đế Lan bị kẻ thù là Đỗ Lan Trạch làm trọng thương, dưới sự hộ trợ của khí linh A Bảo mà hồn phách của nàng được phân bố vào ba ngàn thế giới để trị thương.Lấy cống hiến của mình để đổi lại thân thể của bản thân, Tư Đế Lan giúp các nàng hoàn thành tâm nguyện.Khi Tư Đế Lan linh hồn được chữa trị khỏi, được thân thế mời thì một lần nữa Đỗ Lan Trạch xuất hiện vì cứu chính mình mà A Bảo đã cùng Đỗ lan Trạch đồng quy vu tận.Tư Đế Lan vì muốn cứu A Bảo nên đã phạm phải tội nghiệp, nàng phải chịu các kiếp nạn để bồi tội từ đó bắt đầu cuộc hành trình chuộc tội Xem truyện cần biết:1. Nữ chủ không đi con đường tầm thương, cắt miếng, mỗi cái thế giới là một mảnh linh hồn của nữ chủ.2. Không cp, không đam mỹ;3. không logic;-Tác giả chuyển ngữ phi lợi nhuận. -Tác phẩm hiện chỉ được đăng tải chính thức tại 1 nơi duy nhất là wattpa @Alva_Amity_502-Mới edit mong mọi người thông cảm.…
Truyện kể về những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường của các sao, vui, buồn gì cũng cóMình có phần hơi thiên vị Thiên Bình…
Nắng đầu hạ thường xen kẽ những cơn mưa thủy tinh.Tôi không nói lòng mình bởi lẽ tôi của hiện tại chẳng làm được gì cho em.Và chúng mình có lẽ cũng chẳng đi cùng nhau đến cuối.Hy vọng bên tôi sẽ là một chương đẹp trong đời em.Như cách em điểm thêm sắc hạ vào những năm tháng cuối tuổi học trò của chúng ta.…
Highschool ChildhoodFriend…