Đơn Phương
Đơn phương giống như 1 kẻ ngốc đứng đợi cột đèn hư vậy . Dù biết rằng đèn sẽ chẳng chuyển sang xanh nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cho đến khi nó tắt lịm...…
Đơn phương giống như 1 kẻ ngốc đứng đợi cột đèn hư vậy . Dù biết rằng đèn sẽ chẳng chuyển sang xanh nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cho đến khi nó tắt lịm...…
sự ngốc nghếch khi gần crush…
- Giữa cái thế giới bộn bề này, liệu đâu mới là bến bờ hạnh phúc?…
Ngôn tình, học đường Tác giả Hime shirayuki…
Như cc…
Tên tác phẩm: Ánh Triều DươngThể loại: Thanh xuân vườn trường, Song hướng yêu thầm (yêu thầm từ hai phía), Hiện thực hướng, Ngược tâm, SE (Âm dương cách biệt)Nhân vật chính: Thẩm Triều Dương (Nam chính) x Tô Sơ Hạ (Nữ chính)Tô Sơ Hạ (Nữ chính): Ánh mặt trời thực sựDù mang tên là "Đầu mùa hạ" (nhẹ nhàng, mát mẻ), nhưng tính cách của cô lại rực rỡ và ồn ào như cái nắng giữa trưa. Cô ấy là tâm điểm của đám đông, vô tư, hướng ngoại, nụ cười luôn thường trực trên môi và có vô số bạn bè vây quanh. Cô ấy nhiệt thành đến mức có thể sưởi ấm bất kỳ ai.Thẩm Triều Dương (Nam chính): Cái bóng mang tên ánh sáng…
tôi chỉ up lên cho bạn tôi đọc, nếu ai đó có vô tình tìm thấy fic này thì hãy lơ đi và xem như nó chưa hề tồn tại.…
Một cô gái tinh nghịch, lạnh lùng, nhưng cũng đôi chút đáng yêu...Một chàng trai lạnh lùng ko kém, là một soái ca đích thực.... Muốn biết nữa hay đọc truyện ok ??? :)))…
chỉ là những cảm xúc tui muốn chia sẻ trong khi đọc truyện mà khum mún lộ danh tính hoiii~…
Dành cho mấy má ARMY, tưởng tượng thoải mái nghen 😘😘😘😘…
Đây không phải một quyển sách hay truyện, đây chỉ là đôi dòng tâm sự tuổi hồng của Sò - một đứa học sinh 17 tuổi bình thường giống như bao bạn khác. Trong cái tuổi học trò đó, cô thích một người. Không biết tương lai như thế nào, cô ấy chỉ biết rằng, có chàng trai ấy bên cạnh, con đường trưởng thành của cô không còn tẻ nhạt nữa..."Xin chào, mình là Sò, hôm nay là ngày cuối cùng mình thích nó."…
Nó trở về trường sau một khoảng thời gian. Lúc trước, hay nhoi và biến mất sau một màn kinh hoàn đến độ mà đứa nào trong trường chả biết mặt.Sau này, nó quay lại trường và...Dzô truyện đi rồi tính...…
Năm mười sáu tuổi, Trình Nguyệt Vy chuyển đến lớp mới và gặp Lâm Dư An - cậu bạn luôn ngồi cuối lớp, ít nói và dường như không thuộc về nơi ồn ào này.Từ những lần mượn bút, trực nhật chung đến buổi chiều tan học dưới sân trường, hai người dần trở thành một phần thanh xuân của nhau.Nhiều năm sau, khi trưởng thành giữa thành phố rộng lớn, họ mới hiểu rằng người từng cùng mình đi qua mùa hè năm ấy chính là người khó quên nhất đời.…
tớ bước vào thế giới người lớn, với góc nhìn lạc quan hơn. tớ muốn khóc ít hơn và yêu nhiều vào!!…
-Đề này khó quá, không giải được!-Vậy để tôi giải giúp cho.Trong không gian lớp học vắng lặng ấy, chỉ còn lại hai bóng lưng cặm cụi giải bài. -Vậy mong từ giờ về sau, đều nhờ cậu nhé? - Được.Vậy cả đời này của tôi, chỉ cho mình cậu nhờ!…
Câu chuyện đọc zải trí hoy mng đừng nghim túc quá…
Em của ngày hôm qua là cô gái mang đôi hài đỏBỏ cả thế giới để yêu anh.Em của ngày hôm nay là cô gái mang đôi hài xanhTuy mỏng manh nhưng không còn xem anh là tất cả.Sau bao nhiêu nỗi đau em vẫn cảm ơn anh!…