EXIT
FANFIC ABOUT NAM TAEHYUN…
FANFIC ABOUT NAM TAEHYUN…
Trà Đá Đường - Cá Voi Xanh…
Với linh hồn bị chia thành phân nửa, 1 phần là người, 1 phần là quỷ. Khi thể xác của phần người đã chết, linh hồn người lúc này sẽ trú ngụ bên trong linh hồn quỷ dữ kia, và mọi kí ức ở thế giới nhân loại cũng bị tan biến. Trên trần gian yêu anh đến điên loạn, bây giờ anh lại không nhớ tôi là ai?Để được ở bên anh, mấy ải địa ngục em cũng chịu được.Author: Tuyenlng | WoixStarted: 240420 Ended: ???…
Mọng được các bạn ủng hộ!!…
kurooken ( warning : OOC )nếu là notp của bạn , next dùm…
Có nội dung…
sope | yoonseok…
Sở thích riêng của mình Mong mọi người có thể đọc…
Tôi viết về mối tình đầu của mình..…
"Trong đầm gì đẹp bằng sen,Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.Nhị vàng, bông trắng, lá xanh,Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn."Vân là cô Hai nhà họ Đặng - con gái cưng, tính tình ngang ngược, đỏng đảnh nhưng trong lòng lại ấm áp, dễ thương và rất hay sĩ diện.Vũ là đứa hầu trong nhà, mồ côi từ nhỏ, sống thầm lặng, cọc cằn với thiên hạ nhưng dịu dàng với mỗi mình cô Vân.Cô Vân hay sai nó mần việc vặt, hay la mắng, hay bắt bẻ, vậy mà trong lòng cô lúc nào cũng nghĩ tới nó.Còn Vũ, thương cô từ lúc nào không hay, tình cảm chất đầy trong lòng mà chẳng dám nói ra - chỉ lặng lẽ chăm sóc cô từng chuyện nhỏ nhặt nhất.…
“Miêu Miêu, ta thực không hề ngốc!”Kẻ ngồi dưới sàn vừa chơi Jenga vừa vu vơ nói, người thì đang ngửa cổ tựa lên thành sô-pha, tay day day hai thái dương nặng trĩu, cất giọng lãnh đạm sau khi nghe kẻ nào đó lẫm bẫm :“Ừ, là ta ngốc! – khuôn mặt dần tối lại – là ta ngốc vì mang theo ngươi đến công ty, là ta ngốc…- bổng ngẫm lại hai chử Miêu Miêu thì tâm tình liền bùng nỗ – Yaaaaaaah, hỗn đản, ta nói lần cuối cùng, ta là Lạc Đồng Đồng, Miêu cái đầu ngốc nhà ngươi, ta hận không thể băm ngươi ra trăm ngàn mảnh đem cho cẩu ăn..."Kẻ tức giận đỏ mặt tía tai ngồi thở hừ hừ, người giật mình ngơ ngẩn nhìn kẻ kia chăm chăm nhưng rồi lại thản nhiên:“Tại sao không thể? Nếu mỹ nhân tỷ tỷ muốn ta đây cũng không ngại cho người băm! Nam nhân đại trượng phu, mặc dù có hơi sợ nhưng, sao ta lại không thể đáp ứng một yêu cầu nhỏ đó của người ta yêu được chứ?”Nàng đơ người, hai má đỏ bừng. Đó là thái độ gì? Hắn nói như vậy là ý gì chứ? “Người…ngươi yêu?”. Tên này…có thể hay không tin hắn là một kẻ ngốc?…
Hai người, hai nơi, hai trái tim, một tình yêu.Dù xa nhưng vẫn yêu hết mình, hết lòng.…