ta không phải là chính ta?
thể loại: huyền huyễn, xuyên không, tình cảm…
thể loại: huyền huyễn, xuyên không, tình cảm…
[SHORTFIC] TÌNH YÊU TRẮC TRỞShip Khải - Nguyên Giới thiệu nhân vật:- Vương Tuấn Khải 24 tuổi, bác sĩ trưởng. Con trai tập đoàn lớn Vương thị. - Vương Nguyên 23 tuổi, sinh viên năm cuối khoa y dược.- Dịch Dương Thiên Tỉ 23 tuổi, bác sĩ đa khoa. Em họ Vương Tuấn Khải.- Lưu Chí Hoành 23 tuổi, sinh viên năm cuối khoa y dược. Bạn thân của Vương Nguyên và là người yêu của Thiên Tỉ.…
Đọc đi rồi biết …
Một người xuyên không đủ để thay đổi cốt truyện, hai người xuyên không có thế phá nát cốt truyện. __________Văn án: Lý Miên và Cố Mạn cùng nhau xuyên không vào nữ phụ và nữ chính của cuốn tiểu thuyết não tàn. Nam chính chiếm hữu giam cầm, nữ chính yếu đuối cam chịu. Với tư cách là hai độc giả, chúng tôi không nhìn nổi điều đó. Như mong muốn, chúng tôi xuất hiện ở đây với tư cách là cặp đôi phá nát cốt truyện.__________Hãy cùng đón xem quá trình "phá game" của Lý Miên và Cố Mạn nha!!…
Chu Minh Hạo × Tạ Dương Nguyệt ---"Chúng ta dành cả đời để theo đuổi thứ gọi là tình yêu, luôn khao khát đến gần người ấy nhất có thể. Nhưng rồi ta chợt nhận ra, tình yêu không nhất thiết phải là kề bên, không nhất thiết phải đối diện mà chỉ đơn giản là những nỗi nhớ, những ánh mắt, những nụ cười in sâu trong ký ức. Nó giống như một chiếc chuông đồng khổng lồ - mỗi lần rung lên, âm thanh vọng lại mãi không dứt. Để lại trong tim ta một bầu trời cảm xúc và một 'Tiếng Vọng Của Tình Yêu' khiến ta khắc cốt ghi tâm đến suốt đời."---*LƯU Ý- đọc truyện vui vẻ, không toxic- mong được góp ý nhẹ nhàng ạ- hoàn toàn được dựng nên từ trí tưởng tượng, không có thật.- một số chi tiết không khớp với ngoài thực tế.@yrioyaelrif1…
I'm a mioI'm from nihonmin'na ga sapôto suru koto o negattemonogatari no naiyô wa: đọc ik rồi biếtsayonaramình có biết một ít tiếng việt nên mọi người yên tâmngoài tiếng nhật mình còn biết tiếng anh; tiếng việt; tiếng hàn và cả tiếng pháp nên mình sẽ cố gắng làm cho bộ truyện hoàn hảo nhấtxin cảm ơnDù mình là người nhật nhưng mình sẽ cố gắng để viết truyện hoàn hảo để có số người xem cao nhấtXIN CẢM ƠN…
Truyện: ngôn 🤘mới tập viết 😢…
Tự nghĩ, đời người cứ như một quyển sách mà mình tự viết ra. Cứ viết mãi , viết mãi,nhưng rồi mực cũng sẽ hết, tay cũng sẽ mỏi, mắt cũng sẽ mờ và rồi kết thúc. Kết thúc quyển sách như kết thúc cuộc đời, và ai sẽ là người xuất hiện trong trang sách cuối ấy? Thật ra mình có thể tự làm chủ trang sách cuối cùng đấy, mình hoàn toàn có thể tự đặt ra ai sẽ xuất hiện trong trang cuối đó , nhưng trừ phi mình không có trái tim. Có người kêu tôi đợi họ.Nhưng nó chỉ là một câu cụt, không hướng về một ai cả và tôi tự nghĩ đó là tôi, nhưng một một phần tư thôi! Ba phần tư còn lại tôi nghĩ là :"họ kêu người khác đợi họ.". Và con số 75% đó nó như lượng nước trong cơ thể một con người vậy , mất hết rồi thì chẳng phải chỉ còn thân xát khô trơ trội sao. " Thân còn đây nhưng hồn tôi mất /Gió quyện ngàn tiễn bước lệ chan rơi". Có những đêm điên dại tôi tự hỏi bản thân mình. Mình sống đây là vì ai, và vì sao phải sống. Và dại khờ tôi nghĩ đến cái chết, cái chết đầy hoa hồng, sự tiếc nuối và có cả nước mắt của sự hối hận, nhưng đúng thật nó dại khờ và chả ai nhỏ giọy nước mắt nào cho kẻ ngu mụi và thậm chí họ còn tặng kèm một nụ cười khinh bỉ cho kẻ lụy tình. Những lúc như vậy, tôi choàng đôi bàn tay mình ra sau lưng và tự ôm mình khuyên nhủ : "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng, phải sống vì 25% đó nữa chứ! " . Đôi lúc khi ngồi bình thường vui cười cùng đám bạn, tự nghĩ lại, sao lúc đó lố quá. Nhưng ai có thể ngăn được giây phút yếu đuối của đời người ai mà chả có vài l…