Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp các short fic về micchi và anhs chồng " Liệu bao giờ mình mới đổi đời đây ta?"" Muốn lên đời thì mời lên xe hoa của anh bé cưng à~"Cùng đắm chìm vô đây để lựa chồng cùng Micchi nào. 🎉Nhân vật thuộc sở hữu của Ken Wakui.Hình tượng trong truyện thuộc sở hữu của chibimicchi.Truyện chỉ đăng tại Wattpad…
khi không may một vụ tai nạn bất ngờ làm người yêu chẳng thể sánh bước bên cạnh em phuwin nữa, ở nơi không có một bàn tay ấm áp ôm ấy đôi bờ vai gầy những hôm trái trái gió trở trời. Nhưng diệu kì sao, trước khi biết mất hoàn toàn anh lại trở lại với em trong 9 tháng. Những ngày còn lại của pond, chỉ dành để ở bên cạnh phuwin thôi, câu chuyện này giống như là một thước phim ngắn, an ủi em mỗi khi em nhớ về, hi vọng khi em tuyệt vọng nhất, những kí ức về tình yêu đẹp dẽ ngày nào sẽ có thể nuôi sống em.…
Một thiếu nữ trong sáng đáng yêu xuyên vào thế giới pháp thuật sẽ tận hưởng cuộc sống thế nào?Nhân vật thuộc về JKR (trừ cái nhà Silviar dở hơi và vài người khác), OOC nặng nề, tui thề tui có Crossover mấy bộ đồng nhân, mang một đám dở hơi ném hết vào đây. Thân ái nhắc nhở, đây là cuộc đời nhảm xít của một con tự kỷ gặp vận cứt chó, xin đừng gato chi cho mệt (đùa đấy)!Có yếu tố văn tục chửi thề. Đừng hỏi sao nữ chính này nó không giống nữ chính xuyên sách bình thường, tất cả là vì con tác giả này có sở thích đọc sách dị thường, không thích kiểu nữ chủ thích làm giá làm hẹ, làm màu làm mè. Xuyên vào tiểu thư thì chính là sống như tiểu thư, ăn chơi trác táng, nằm ăn chờ chết chứ không có màn đối nhân xử thế, gầy dựng lực lượng này nọ đâu. Căn bản là giống y một con nữ phụ não tàn trong teenfic thôi. Và tui thích thì tui phá cốt truyện tanh banh ra thôi, đừng hỏi tại sao, vì tui là hủ, mà bẻ cong trai thẳng (thật ra là giúp họ nhận ra tềnh êu đít thực) là thiên chức của hủ mà. P/s: Nhưng mấy người coi chừng đấy, con này thích troll nha ahihi…
Tên truyện: NHÀ CÓ NUÔI MỘT TIỂU MAO HOANG 🐱Tác giả: Cảnh ThiênThể loại: Tự truyện. Ngôn tình. Hiện đại văn. Độ dài: Chưa xác định được số chương. ️ Truyện viết dựa trên sự hư cấu về một thế giới khác của tác giả nhằm mục đích thỏa mãn trí tưởng tượng bản thân, vui lòng không mang đi nơi khác. Thân.JUST SHARE - DO NOT REUP! ___________________________ Trích truyện: Taobao giảm giá nhân ngày lễ độc thân, tôi nhìn ngắm quần áo trên trang mua sắm mà nuốt nước mắt vào trong, tay trái ôm cứng lấy tim tỏ vẻ đau đớn quằn quại. Hắn trông thấy liền chịu không nổi mà vỗ nhẹ đầu tôi: - Dùng thẻ của anh, mật mã là ngày sinh của em. - Dù không phải là một người ham mê vật chất, nhưng nghe câu này xong em thấy mình hình như câu được rùa vàng rồi ╮(╯▽╰)╭…
Lucy là một bác sĩ trong bệnh viện lớn giàu có. Nhưng do đam mê của cô, cô đã từ bỏ công việc bác sĩ của mình để trở thành một biên tập viên. Cô đã chọn cho mình một quán cafe để làm kịch bản. Tại đây, cô đã gặp một nhân viên pha chế rất tốt. Sau nhiều lần tiếp xúc, cô đã bị rung động bởi anh. Nhưng lại có một cô gái khác đang theo đuổi anh khiến Lucy cảm thấy tức giận. Cô đã nhờ chú của mình bày cho cách làm anh rung động. Chuyện tình của 2 người sẽ ra sao?…
Thể loại: truyện ngắn Một vài trích đoạn trong truyện:"Những ngày sau đó tôi vẫn kiên trì chở Quỳnh đi tìm "bạn" cô ấy mỗi buổi tối quanh trường học của tôi, Quỳnh bảo cô ấy nhớ hình như người đó ở gần đây. "Người đó" thật là vô cùng bí ẩn, không ai biết anh ta là ai, làm gì và ở đâu. Lắm lúc tôi nghĩ mình bị điên, nhưng mỗi lần nhìn thấy bộ mặt thất vọng và đôi mắt buồn bã của Quỳnh tôi lại mềm lòng. Giờ thì tôi nghĩ mình chắc là bị ma nhập rồi.------------------------------------------------ Đã một năm nay kể từ khi con bé bị tai nạn giao thông và sống thực vật đến giờ, bạn bè tới thăm cũng ít đi rồi. Cám ơn cháu đã có lòng!Vô số ký ức như đoạn phim ngắn, đều đều xuất hiện trước mắt tôi. Quỳnh luôn mặc đồng phục, ngay cả vào Chủ nhật. Cái nhíu mày của Tùng lúc tôi giới thiệu Quỳnh với cậu ấy. Ánh mắt lạ lùng của anh phục vụ quán chè. Sự thương cảm của du khách. Họ- không một ai nhìn thấy Quỳnh!-----------------------------------------Người Quỳnh tìm kiếm lâu nay chính là tôi.Trong bệnh viện, các bác sĩ đang hối hả chạy đến phòng đặc biệt. Mẹ của bệnh nhân gọi báo, con gái bà đã của động đôi tay!----------------------------------------------------Đây là truyện teen! Chắc chắn là truyện teen!…
"Trả thù chính là đào hai mồ chôn, một cho kẻ thù và một cho chính mình."Trong những đêm dài dằng dặt không thể ngủ, tôi nằm trên giường chống chọi lại với giấc mơ chập chờn như hồn ma. Tôi đã suy nghĩ, nghĩ về một cuộc đời mà tôi đã không chọn. Một cuộc đời mà ở đó...Tôi đã nắm lấy tay anh. Đã cùng anh bước qua lễ đường. Đã hôn anh trong những đêm đông mà không cần suy nghĩ. Tôi sẽ nhìn anh khóc, anh cười và hàng vạn cảm xúc khác. Những đứa trẻ của chúng ta sẽ có đôi mắt của anh và mái tóc của tôi. Rồi chúng ta sẽ trải qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông dù không rực rỡ nhưng bình yên vô tận. Tôi đã mơ, đã nghĩ, đã sống thử cuộc đời đó vô số lần trong trí tưởng tượng của mình. Ít nhất cho đến khi bình minh xuất hiện, tôi thức giấc và lý trí quay trở lại. Tôi khao khát được ở cạnh anh đến mức không thể chịu nổi. Nhưng cũng vì thế, tôi lại thấy may mắn khi anh không ở đây.Tôi rất giống ông ta, lạnh lùng và tham vọng, giống kẻ mà tôi dùng cả đời để căm ghét. Giọt máu của ông ta chảy trong lồng ngực tôi. Một phần linh hồn của ông ta vẫn luôn ám lấy suy nghĩ của tôi. Tôi chọn mất anh, để không phải phản bội anh vào một ngày nào đó, như cách ông ta đã làm với mẹ. Đến cuối cùng, ít nhất tôi đã không phản bội tình yêu. Anh khiến tôi tin vào sự tồn tại một tình yêu chân thành.Chỉ là...tôi chưa từng tin rằng bản thân xứng đáng với nó.…
Tác giả: Di Hoàn Nguyệt.Thể loại:Đam mỹ, Thanh mai trúc mã, giả vờ bệnh tật cáo già công × háo thắng moe moe thụ, sắc, công sủng thụ, hài, oan gia, HE.tình trạng: full.Nếu có ai hỏi Diệp Lục Chi, người mà cậu căm ghét tận xương tận tủy là ai thì cậu sẽ không ngần ngại mà nghiến răng nghiến lợi trả lời, người ấy chính là Cổ Duật.Cổ Duật, cái tên quỷ ốm yếu này từ lúc cậu hiểu chuyện đời, hắn đã bám riết không tha, hắn ta từ nhỏ té giếng nên,...à nhầm nhầm, hắn ta từ nhỏ sinh ra thân thể yếu ớt nên lúc nào cũng như mấy tiểu thư cổ đại như liễu yếu đào tơ, phấp phơ trước gió, đụng tay một cái là " Vỡ ", ai nhìn cũng thương sót, chỉ riêng cậu, riêng một mình cậu là thấy rõ bản mặt thật sự của hắn, đầu trên xóm dưới đều nói hắn lương thiện.Có trời mới biết, Diệp Lục Chi đã nhiều lần ao ước có một đôi tay cơ bắp như nhân vật đấm bốc, dùng một nắm đấm, đấm vỡ mặt hắn.Mối tình đầu của cậu và Cô bé nhỏ nhắn vì hắn mà đổ nát.Bức thư tình đầu tiên của hoa khôi gửi cho hắn cũng vì cậu mà nước chảy thành sông." Cổ Duật, anh muốn ế, được, tôi với anh cùng ế ! "." Diệp Lục Chi, em muốn chơi, tôi và em cùng chơi"." được, Muốn chết vậy thì cả hai cùng chết !".…
Năm mười ba tuổi, tôi cùng bạn bè đến cổ vũ văn nghệ cho trường tại nhà văn hóa tỉnh. Có một tiết mục khiến tôi nhớ mãi không quên. Khi ấy, giữa lúc mọi người đang mệt mỏi vì cái nóng khó chịu ở hội trường, tiếng nhạc du dương ấy vang lên như một dòng suối êm dịu tưới mát tâm hồn mọi người. Tôi nhận ra đó là một bài hát về biển đảo quê hương. Từ cánh gà, một đôi nam nữ trang phục trắng uyển chuyển bước từng bước như lướt đi trên mây. Không có tiếng hát, chỉ có mỗi thanh âm du dương của chiếc đàn violin. Tôi say sưa thưởng thức và ngắm nhìn hai vũ công trên sân khấu như đôi chim bồ câu trắng quấn quýt lấy nhau. Bạn học huých nhẹ tay tôi rồi chỉ về phía xa. Tôi hướng mắt theo ngón tay của bạn ấy. Bên phải sân khấu, cậu học sinh kia cùng với cây đàn của cậu ấy mới đẹp làm sao. Tôi không biết tên cậu ấy, không biết cậu ấy học trường nào, có bằng tuổi mình không, chỉ là tôi có một linh cảm... rằng một ngày nào đó không xa chúng tôi sẽ lại gặp nhau.…
chỉ là những câu chuyện nho nhỏ . có thể coi là một quyển nhật kí của bản thân tôi . một chút trải lòng về cuộc sống , tình yêu và cả những cảm xúc khác nữa . vì là kiểu nhật kí nên có lẽ sẽ tản mạn , vui buồn lẫn lộn tùy vào tâm trạng . là lần đầu tiên viết nên có lẽ sẽ vụng về nhiều sai sót. cuối cùng là cảm ơn vì đã đọc ^^…