Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
✎_Nếu Trái Đất hoang tàn, đổ máu bởi những con zombie thì sao? Người dân có thoát khỏi chúng? Và hội chống đạn thiếu niên đoàn cùng gia đình của họ có thể vượt qua không?..._ad: "Đây là idea sau khi xem The World War Z. Vì có những tình tiết khá giống trong phim nhưng nội dung sẽ khác hoàn toàn nhé!"-ᴴᵃᵛᵉ ᵃ ᵇᵉᵃᵘᵗᶦᶠᵘˡ ᵈᵃʸ-•ᶜʳᵉ-ˡʸʰᵃⁿ•…
chuyện là có một cô pé chơi game identity V đang lướt Wattpad thấy những câu truyện rất thú dzi nên đã tự làm cho mình một câừ truyện riêng và thẩm một mình :)))…
Mã Gia Kỳ 17 tuổi chuyển đến trường cấp 3 tại Bắc Kinh. Ở đây, cậu gặp được Đinh Trình Hâm, một thiếu niên ôn nhu, ấm áp. Mối tình đầu của thiếu gia với một cậu bạn là cả thanh xuân của 2 tấm chân tình dành cho nhau…
Tựa: Phu nhân, ta truy em đến chân trời góc bể_[Đang hoàn thành]Tác giả: Hắc Mao A TỷThể loại: Ngôn tình, Dân quốc, Sủng, Lãng mạn, Quân độiMộ Văn Quân: Thẩm thiếu soái, anh hiểu lầm rồi. Tôi và cậu ấy chỉ là bạn học, giữa chúng tôi vẫn chưa nảy sinh chuyện gì quá giới hạn. Thẩm Bắc: Nói có sách, mách có chứng. Chứng minh tôi sai, tôi sẽ thả em đi. Mộ Văn Quân: Thẩm soái, anh đừng có quá đáng! Thừa biết tôi không thể có bằng chứng, vẫn buộc tôi chứng minh? Thẩm Bắc: Có chứ. Thẩm Bắc đây không bao giờ hồ ngôn loạn ngữ. Mộ Vân Quân: Hả...Làm sao có thể có?Thẩm Bắc mỉm cười, những ngón tay thon dài không an phận nhẹ nhàng đặt lên bắp chân trắng trẻo của Mộ Văn Quân."Thẩm phu nhân, Thẩm Bắc tôi tình nguyện cùng em "kiểm tra" bằng chứng."----------Tiểu bạch thỏ cao trung năm 3 v.s. Đại sắc lang quan gia…
Dòng chảy thời gian dệt nên năm thángDùng năm tháng để dệt nên cuộc đờiTứ quốc tứ hải giang sơn trùng điệp, những cuộc đời cứ như vậy được bàn tay số mệnh đan vào nhauMột khi đã bắt nối tại một điểmTan hợp phân ly, chẳng còn gì phải luyến tiếc…
Câu chuyện có thật một số chi tiết nha,lấy cảm hứng từ đứa bạn của tác giả.Trước cổng trường,có một cô gái và chàng trai đang trò chuyện vui vẻ.-"Nè,Kha à"-"Hả?Có chuyện gì hả Lan Anh?"-"Bạn đang buồn chuyện gì à?"-"À,không tui đâu có buồn chuyện gì đâu"-"Thật không đó,có chuyện gì buồn thì nói tui nghe chưa?" -"Thật mà,bà không tin tui à?"Cô gái nghe câu nói ấy liền bật cười,một nụ cười rạng rỡ trên môi cô ấy.Khiến chàng trai ngẩn người ra vì sự đáng yêu không thể tả nổi của cô ấy.-"Thôi được rồi,tui tin ông được chưa?"-"Vậy thôi bye ông nhé" Cô đáp và chào tạm biệt chàng trai,cậu trai ấy dơ tay chào cô gái. Sau khi chào tạm biệt,cô gái chạy lên chiếc xe và dần đi khuất. Chàng trai vẫn đang ngẩn người ra vì nụ cười tươi hơn cả hoa của cô ấy.…
Một câu hỏi nhỏ giữa thế giới ồn ào.> LyHan là ca sĩ. Một cái tên đủ nổi tiếng để xuất hiện trên mọi poster, đứng giữa sân khấu lớn nhất, hát những bài hát không một lỗi kỹ thuật.Nhưng không ai biết - cô đã quên mất lý do mình bắt đầu hát.Cô không hát bằng trái tim nữa. Cô chỉ đang tồn tại, bằng âm thanh.---Maiqiunn - bạn thân của LyHan từ thời trung học, hiện làm việc tại một công ty giải trí khác, nhưng luôn lặng lẽ dõi theo từng bước đi của bạn mình.> Cô ấy không biết hát, không hiểu nhạc.Nhưng cô là người duy nhất còn nhớ: LyHan từng cười khi hát.---Hansara - producer trẻ gốc Hàn sống và làm việc ở Việt Nam, được giao nhiệm vụ sản xuất album mới cho LyHan.Cậu không quan tâm đến danh tiếng hay hình tượng.Cậu chỉ quan tâm đến một thứ: âm nhạc có còn mang hơi người không.---Không có tình yêu.Không có lãng mạn.Chỉ có ba người trẻ - một người đang dần biến mất, một người cố giữ bạn mình ở lại, và một người tin rằng nếu âm nhạc còn cảm xúc, thì ai cũng có thể được cứu.> "If I disappear, will you notice?"Nếu tôi biến mất... liệu có ai quay đầu lại?---2 seasons…
nói về cô gái Thi Vân học sinh Trung học cơ sở ở có năng lực nhìn thấy những gì mà người bình thường không thể thấy được cô đã sống trong vui vẻ hơn hơn khi nhìn thấy được những điều đó, cô cũng buồn hơn vì phải nhìn thấy những điều mình không muốn thế nên nên Thi Vân cùng những người bạn của mình mình mình cùng nhau đâu đi tìm lời giải đáp cho điều đó…