CacNguyenTacCuaCamVaLayLongConGai
…
Hề:"Chỉ là khi cả team cùng chơi Ask and Dare với nhau mà thôi."Yuri:"Xin mời mọi người sẽ đặt Dare cho team của tụi mình làm nha."May:"Xin chân thành cảm ơn mọi người."…
-''Tiểu Hinh em xin lỗi... nhưng... em yêu anh ấy'' Vương Mộng rưng rưng nước mắt trao lại nhẫn cho Du Hinh rồi cô nắm lấy tay gã đàn ông bên cạnh cùng nhau chạy ra khỏi lễ đường trước hàng trăm con mắt của họ hàng hai bên. Du Hinh hoàn toàn không ngờ mình có thể có ngày này, một chàng trai 29 tuổi với sự nghiệp đáng mơ ước, ngoại hình không quá đẹp nhưng có thể coi là ưa nhìn, lại có một tình yêu đẹp kéo dài suốt 4 năm với mối tình đầu. Du Hinh luôn cho rằng kiếp trước mình đã cứu cả thế giới nên kiếp này ông trời mới đối tốt với mình như vậy, nhưng rồi sao, tất cả chỉ là ảo tưởng, cứ ngỡ kết thúc của câu chuyện cổ tích là hoàng tử và công chúa cưới nhau nhưng rốt cuộc lại là có thêm một hoàng tử khác xuất hiện dẫn công chúa ra khỏi lâu đài. Điều đó đã dẫm đạp lên lòng tự tôn của một người đàn ông như anh, nhìn vị hôn thê của mình bỏ theo người khác anh còn có thể làm gì đây, giành lại được người nhưng liệu có giành lại được trái tim người đó. Thôi thì buông tay như một cách để giải thoát nhưng tạo hoá lại trêu ngươi, anh không thể ngờ tới chính anh lại phải gặp lại họ thêm một lần nữa nhưng lần này lại khác. Gã nam nhân kia lại muốn dắt anh bỏ trốn khỏi lâu đài.…
Mộng Anh - Tần Hạo đôi bạn thanh mai trúc mã mà cả trường Thiên Hoàng không ai là không biết đến ....Tần Hạo là tên kiêu căng , ngạo mạn , hút thuốc , đánh nhau , rượu bia đều đã thử qua thế nhưng cô bạn Mộng Anh lại nổi tiếng là học bá tại trường . Tần Hạo tuy cứng đầu không coi ai ra gì nhưng rất cưng chiều Mộng Anh và có lẽ chỉ có mình cậu biết cậu đã phải lòng Mộng Anh khi chỉ mới là học sinh trung học . Chỉ cần là lời mà Mộng Anh nói cậu đều sẽ khắc cốt ghi tâm và muốn thay cô thực hiện . Đoạn trích nhỏ ...." Tần Hạo , cậu có phiền không vậy hả " . Mộng Anh nổi giận vì chưa làm được mấy câu vật lý đã bị làm phiền . Tần Hạo : " Anh Anh ngoan , đừng giận có được không . Ca ca mua kẹo dẻo vị táo mà Anh Anh thích nhất nhé !" ." cút , cậu chỉ cần cách xa tôi 10m là được " Mộng Anh xoa đầu trả lời với khuôn mặt không chút cảm xúc ." không được , tôi sẽ không làm phiền cậu nữa , đừng đuổi tôi có được không , tiểu Anh Anh " ......Mọi người trong lớp đều có chung một suy nghĩ : chỉ có Mộng Anh mới dám nói chuyện như thế này với Tần Hạo , và Tần Hạo chỉ hạ mình trước Mộng Anh .…
Ýe. Như tiêu đề truyện, tôi chả biết tôi đang viết cái con cak j nữa. Nghe tên tiêu đề kịch tính phết ấy:(Truyện chả theo một cái một thể loại nào. Lúc thì BG lúc thì GL có khi còn có BL. Kinh dị, hài hước buồn ko biết có ko nhưng chắc chắn sẽ cóa drama.Khi đọc đừng vội chê tôi viết dở vì tôi ko hề giỏi văn và cx là lần thứ 2 tôi vt truyện nên sẽ không hay lém nhưng tôi mong mọi người sẽ vẫn đọc và có thể ủng hộ tôi.Truyện này tôi ko đề cao mặt tốt của con người, chủ yếu là tôi viết về mặt tối của những con người như nhau hoi.Truyện chỉ đăng độc quyền ở trên Wattpad những nơi khác đều là giả mạo.Chúc mọi người đọc truyện zui zẻ :3…
Đôi khi, cảm xúc đến mà ta không kịp nhận ra. Câu chuyện của tôi, không quá đặc biệt, nhưng lại chứa đựng những rung động mà chính tôi cũng không thể gọi tên. Là một người có phần khép kín, tôi không bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ thích ai đó, cho đến khi gặp cô ấy.Mỗi lần nhìn thấy cô, trái tim tôi lặng đi một chút, đôi môi bất giác nở một nụ cười nhẹ mà tôi không thể kiểm soát. Dù bản thân cố gắng chối bỏ cảm xúc này, cho rằng đó chỉ là sự ngưỡng mộ thoáng qua, nhưng càng cố quên, nụ cười ấy lại xuất hiện nhiều hơn.Tôi không biết đây có phải là tình yêu hay không, cũng chẳng dám xác định. Chỉ biết rằng, mỗi lần gặp cô, một phần trong tôi muốn đến gần, nhưng lý trí lại kéo tôi lùi lại. Một tình yêu đơn phương, hay chỉ là những rung động tuổi trẻ?…
(ĐTVN+Hải Quế)…
|•Em ấy là ngoại lệ duy nhất của tôiĐụng em ấy là đụng tới tôi•|…
Đây là mình xem được trên kênh 14. Mình viết lên đây để khi nào rảnh hoặc offline mình vẫn xem được…
ko có…