Chúng ta ở góc cuối lớp.
Truyện riêng của "Sống ở thời đại cũ"=))))))))))Với các nhân vật là thành viên của bốc !…
Truyện riêng của "Sống ở thời đại cũ"=))))))))))Với các nhân vật là thành viên của bốc !…
ở ghép - chung cư18 lần đổi bạn ở cùng, 18 lần đều biết rung động"tìm bạn cùng phòng, nhất định phải là nữ."warning: ooc, lowercase…
Đây là một bản nháp mình đã giữ rất lâu, cũng là kiểu cốt truyện đúng gu mình thích. Khi bắt tay viết, mình nhận ra Martin ( ngoài đời ) vẫn còn hơi "lệch" so với nhân vật ở trong truyện này, nên thật ra mình cũng hơi lo không biết mọi người có dễ tưởng tượng và thích câu chuyện này hay không.Nhưng nếu mọi người thấy hứng thú với cốt truyện theo hướng tâm lý như vậy thì mình rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ từ mọi người 🤍Vì đây chỉ mới là bản nháp mình lưu trong note nên câu chuyện vẫn chưa được quá trau chuốt nha.MÔ TẢ NÈ : Ji Eun sống trong một căn hộ cao cấp, bên cạnh là một người chồng hoàn hảo là Martin, một kiến trúc sư tài năng, thành đạt và luôn bận rộn. Sau vẻ ngoài bình yên ấy là hình ảnh cô đang phải chiến đấu với căn bệnh trầm cảm nặng và một hội chứng tâm lý phức tạp khiến cô đôi khi cư xử như một cô bé 5 tuổi. Cô phải liên tục dùng thuốc để giữ lấy sự tỉnh táo, những viên thuốc là sợi dây mong manh giữ cô ở lại với thực tại và Martin dù yêu cô sâu sắc nhưng lại hoàn toàn không hay biết về vực thẳm đang dần nuốt chửng vợ mình.Bi kịch ập đến khi Martin gặp tai nạn nghiêm trọng và mất trí nhớ. Người đàn ông từng là chỗ dựa duy nhất của cô nay đã trở thành một người xa lạ, buộc cô phải một mình gánh vác hành trình chữa lành cho anh, trong cô độc và tuyệt vọng. Khi ký ức dần quay về, tình yêu tưởng như được vá lại thì quá khứ đẫm máu bất ngờ trỗi dậy Bị kẹt giữa tình yêu và sự nghiệp rực rỡ của chồng cùng gánh nặng của những điều không thể nói ra. Liệu cô có …
Bối cảnh diễn ra vào năm 1938 tại Phra Nakhon, Thái Lan, vào thời điểm mà nam nữ không bình đẳng. Hôn nhân đối với phụ nữ mang lại sự an toàn, chứ không phải tình yêu. Prissana là con gái út trong gia đình bốn chị em gái và là người duy nhất được chú ruột nuôi dưỡng ở Mỹ. Cô hướng ngoại, vui vẻ và xinh đẹp, nhưng đồng thời cũng bướng bỉnh, thông minh và có chính kiến. Cô trở về Thái Lan sau 12 năm sống ở Mỹ và một lần nữa đoàn tụ với gia đình. Prissana, cái tên có nghĩa là "bí ẩn, một câu đố/câu đố", gây xôn xao dư luận Thái Lan với phong cách sống cởi mở, đậm chất Mỹ và vẻ đẹp tươi trẻ. Cô thu hút sự chú ý của rất nhiều chàng trai, bao gồm cả hàng xóm và Praweet, người mà chị gái thứ ba của cô, Anong, đang yêu. Tuy nhiên, cô không hề quan tâm đến bất kỳ ai trong số họ. Thay vào đó, cô nảy sinh ác cảm với Taan Chai Puthpreecha, bạn thân nhất của Praweet, người mà cô chưa từng gặp mặt. Cô có thành kiến với anh vì mọi người đều tôn sùng anh vì họ nghĩ anh quá tuyệt vời và hoàn hảo. Taan Chai Puth thích thú trước tinh thần lạc quan của cô và bị thu hút bởi thái độ kiêu hãnh của cô. Theo thời gian, cả hai cuối cùng phải xem xét lại những giả định của mình về đối phương khi họ hiểu nhau hơn.…
Hừm....Có thể là oc×char nào đó bất kì...Chuyện kể về một chuyến phiêu lưu trong giấc mơ của một cô học sinh cuối cấp đang trong kì thi tốt nghiệp THPTQG.Nó có thể là mơ? Hay là sự thật? Hừm........Truyện lấy cảm hứng từ "NHAC" và "DSHB".Tình tiếc đến từ Omochii, vui lòng không đạo và đăng lên nơi khác. Cảm ơn!!.…
Tác giả: Nyda Mùa hè năm ấy tôi biết cậu.Mùa hè năm tiếp theo tôi thích cậu. Đáng tiếc cậu lúc đó không thích tôi!Mùa hè năm ấy tôi thích cậu, cũng thực sự đau lòng vì mối tình đầu đơn phương. Nhưng bà đây cũng cóc cần cậu nữa nhé!!! Đọc xong nhớ vote và comt ủng hộ để mình có động lực viết tiếp nha…
vẫn là fic của B2TSM nhưng mà ềmôsẽ có sự góp mặt của rất nhiều cpmấy mẩu truyện này thường chỉ có dưới 500 chữ thôi, tại viết dài nhiều quá cũng bí…
Seohyun: Con gái út nhà họ Park, em gái cưng của Chanyeol, vui vẻ dễ gần. Luhan: CEO trẻ tuổi tài năng, hơi lạnh lùng, anh trai của Lay và Yoona.…
Luôn cập nhật những xu hướng và những lời khuyên về cách phối đồ, cũng như cách lựa chọn đồ cho phù hợp.…
Tiểu thư Thẩm Dao là đóa hoa thanh cao nhất của làng Thẩm, người duy nhất dùng tri thức để khinh miệt những hủ tục đẫm máu. Đêm trăng rằm năm ấy, sau khi tận mắt chứng kiến đèn lồng đỏ ăn thịt người ,rắn khổng lồ quấn trăng máu và hình ảnh cha mình dùng máu thịt dân làng để nuôi dưỡng một vị "Thần" quái đị. Bởi thế mà cô đã chọn cách đào tẩu. Mười năm sau, tại thành phố phồn hoa, Thẩm Dao có tất cả: Một người chồng lịch lãm và đứa con trai đẹp như thiên thần. Cô ngỡ mình đã rũ bỏ được mùi xác thối của quê hương. Nhưng ngôi làng không buông tha cô, nó đang "di căn" vào lòng đô thị.Những bệnh nhân tại trạm xá bỗng chốc trở thành những cái xác thiếu chi nhầy nhụa, quỳ lạy đón chờ sự trở về của "Thánh nữ". Kinh hoàng hơn, đứa con trai mà cô dứt ruột đẻ ra-dù mang hình hài con người-lại bắt đầu bộc lộ bản năng khát máu rợn người. Giữa thành phố đang dần mục nát và biến thành một ngôi làng khổng lồ, Thẩm Dao cay đắng nhận ra: Cô không phải kẻ đào tẩu, cô chính là vật dẫn mang theo mầm họa diệt vong cho nhân loại. Nam chính-vị Thần chiếm hữu năm nào-đang thì thầm bên tai cô: -"Dao Dao, em chạy đủ lâu rồi.. Về nhà thôi, con chúng ta... đói rồi."…
Là lá la ~Lá la là ~credit: @-thepeach - @-jiyoungie…
Tên gốc: 老攻说她不爱我Tác Giả: 徒生生Kim Duyên: Em yêu chị, Khánh Vân.Khánh Vân: Ừ.Kim Duyên: ...Trích đoạn:"Nên rời giường." "Vâng." Bốn năm kết hôn, đối thoại cứ thế mà lặp đi lặp lại vào mỗi buối sáng ở trong căn phòng ngủ. Nghe được tiếng gọi quen thuộc, Kim Duyên mở mắt ra, lão công của nàng, Khánh đã ăn mặc chỉnh tề, đứng ở đầu giường mỉm cười nhìn nàng, để bên cạnh gối là trang phục nàng phải mặc vào ngày hôm nay -- thật là một buổi sáng tuyệt vời. Thật sự rất tuyệt vời. Con đường nhân sinh hai mươi sáu năm của Kim Duyên đi rất thuận buồm xuôi gió: Cha mẹ khoẻ mạnh, công tác thuận lợi, vợ vợ hòa thuận -- nàng hầu như không tìm được lí do để than phiền. Đánh răng rửa mặt xong, Kim Duyên đi ra phòng tắm, mặc lên bộ đồ công sở mà Khánh Vân đã vì nàng chuẩn bị kỹ càng, màu sắc phối hợp rất tốt, tựa như phong cách của Khánh Vân, lộ ra một vẻ đẹp thanh nhã duyên dáng. Giống như một bức tranh phong cảnh đầy ấn tượng, lúc ẩn lúc hiện, không thể nhìn thấu.…
Tên truyện: Sau khi li hôn ảnh đế ngày ngày nhặt rácTên tiếng Trung: 离婚后影帝天天捡垃圾_磬歌Tác giả: Khánh CaEditor: Ciel3223Số chương: 291 chươngThể loại: Đam Mỹ, Linh Dị Thần QuáiChuyển Binhao Ver: MelodyChuyển Ver chưa có sự cho phép của tác giả…
_Chuyển verTên gốc: Bất khả kháng lực.Tác giả: Lam Lâm_________"Chí Mẫn, cậu chỉ có một chỗ chưa tốt..... Cậu chỉ cần sửa chỗ đó đi là đủ rồi."Hắn dùng sức ôm lấy người con trai có mái đầu tóc đen mềm mại..... "Đó chính là.... Cậu cứ lì lợm không chịu tin tôi, có nói thích cậu, yêu cậu bao nhiêu lần, cậu đều nghi tôi nói dối."*chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả*…
Author: Tử SanCategory: against, pink,...Pairing: Kim Mẫn Khuê (Kim Mingyu), Trình Tử Nhã, Choi Seungcheol, Hà Gia Tuệ....Disclaimer: "Em sẽ như anh đào, vì anh mà nở rộ, cũng vì anh mà theo gió rơi xuống nền đất lạnh lẽo."…
| xuất bản | 11.03.2017 |We were both young when I first saw you.I close my eyes and the flashback starts.I'm standing there, on a balcony in summer air....That you were Romeo, you were throwing pebbles.And my daddy said, "Stay away from Juliet."...[Love Story] - Taylor Swift---Cover by CeciliaCoraline ♡…
Phân bón ruồi lính đen đang dần trở thành một trong những lựa chọn được nhiều người trồng cà phê quan tâm khi đối mặt với tình trạng đất canh tác suy giảm chất lượng. Không chỉ bổ sung nguồn dinh dưỡng hữu cơ tự nhiên, sản phẩm còn hỗ trợ cải thiện cấu trúc đất, tăng hoạt động của hệ vi sinh vật và tạo điều kiện cho cây phát triển ổn định hơn. Với các giải pháp từ Ecolar, nhà vườn có thể từng bước phục hồi độ màu mỡ của đất và hướng tới mô hình sản xuất bền vững.Nguồn tham khảo: https://ecolar.vn/blogs/phan-bon-ruoi-linh-den/phan-ruoi-linh-den-cho-ca-pheXem thêm các các bài viết phân bón hữu cơ sinh học tại: https://ecolar.vn/blogs/phan-bon-huu-co-sinh-hocXem thêm các bài viết, dòng sản phẩm mới tại Ecolar.vn - thương hiệu tiên phong trong giải pháp nông nghiệp bền vững tại Việt Nam.#Ecolar #Loisongxanhbenvung…
"Cô gái.... Liệu tôi có thể nhảy cùng em được chứ?"…
Ảnh và ảnh, thế thôi...…