[Sư Tử - Thiên Bình] Một mảnh duyên
lại là một chuyện tình thời chiến.…
lại là một chuyện tình thời chiến.…
𝔑𝔤𝔲𝔬𝔦 𝔠𝔬𝔦 𝔱𝔞𝔱 𝔱𝔥𝔞𝑦 𝔳𝔲 𝔱𝔯𝔲 𝔩𝔞 𝔥𝔲 𝔳𝔬…
" Một vùng đất hào nhoáng đã bị mục ruỗng."…
Những câu chuyện nho nhỏ xoay quanh một thế giới đầy rẫy nguy hiểm luôn rình rập con người. Họ sống trong lo âu với lời đồn về những sinh vật đáng sợ ẩn nấp trong rừng sâu. Bên cạnh đó một giống loài nổi lên với mục tiêu loại bỏ những thứ ấy. Nhưng con người lại tưởng nhầm rằng họ chính là thứ đáng sợ đó.…
- chú ơi, em thích chú.- lo học đi.- chú à, em yêu chú.- chú thì không- chú ới, mình yêu nhau đi.- chú không rảnh.- chú!! em muốn làm vợ chú.- ừm. ⬳ yiry ࿐…
Sẽ ra sao khi 12cs chơi Facebook nhỉ ? Hãy vô đây để biết đc cuộc sống đời thường của 12cs trên facebook nha…
Tác giả:Lục Manh TinhEdit: Dịch DaoNguồn: dichdaoyy.wordpress.comwattpad.com/user/dichdaoyyfacebook.com/dichdaoyy⚠️ CHUYỂN VER ⚠️…
Đào chi yêu yêuChước chước kì hoaChi tử vu quyNghi kì thất gia (khổng Tử)"Thần thiếp đã không ủ rượu hoa nữa rồi."Tác giả: Thời Nguyệt Chi Thượng.Ngày đăng tác phẩm: 17/8/2021| Bookcover by @hjameshoang |…
12 con người... 12 mảnh ghép khác biệt là vậy, lại tạo nên 1 bức tranh tuổi trẻ đầy rực rỡ.một chiếc textfic nhưng có kết hợp với văn xuôi*Lưu ý: Các nhân vật đều không hoàn hảo.Ai cũng có góc khuất của riêng mình*…
「𝐭𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐬𝐚𝐨 𝐝𝐚𝐲 𝐦𝐚𝐭 𝐧𝐠𝐮𝐨𝐢」và xin em đừng nói bản thân thật xấu xí, bởi ngay cả một kẻ như tôi đây, vẫn thấy đáy mắt em ý sao ngập tràn"đúng vậy, em đẹp nhất trên thế gian này..."…
khá niche…
* Ting Ting *Bạn có tin nhắn mới !Người gửi : Anh hàng xómNgười nhận : Vợ tương lai của anh hàng xóm…
: ฅ^•ﻌ•^ฅ _ tình ơi là tình..…
Một cậu lung tung…
đừng có cayy…
oneshot, thủy tinh, dằm trong tim, nói không với he ở đây…
chút ít ngược thôi…
sự tò mò của tụi nhỏ đã dẫn đến những thứ không nên đụng tới…
Kim Ngưu yêu Ma Kết, từ rất lâu.…
"Giờ cậu định đi đâu?" " Lại tiếp tục cuộc trốn chạy?" " Nơi nào có thứ tôi cần, tôi sẽ ở đó" " Chúng ta sẽ an toàn chứ...?" " Chui vào bồn cầu mà sống như tao nè, lũ hèn"... tiếng kêu than của chúng xé toác tâm trí, nhưng lại không có 1 tiếng gì. Cứ oan thán mà kêu, chả ai nghe, cũng chả ai cảm thông cho. Trốn đi đâu được đây ? Có thật họ là lũ hèn nhát, hay chỉ vì sự tuyệt vọng cuối cùng cũng đến ?* truyện viết hoàn toàn theo sở thích cá nhân, vui lòng...ném đá nhẹ xíu" và giới thiệu 1 đằng, viết 1 kiểu* Giới tính không quan trọng, vì đây là Abo, đam, bách, ít ngôn, nên chú ý nhé…