𝐭𝐝𝐝𝐤; 「𝐚𝐛𝐜𝐝𝐞𝐟𝐚」
Todoroki cuối cùng cũng tìm thấy cậu ấy rồi.Oneshot.Warning : OOC, HE.…
Todoroki cuối cùng cũng tìm thấy cậu ấy rồi.Oneshot.Warning : OOC, HE.…
jisung tỉnh dậy và cậu không thấy jaeminie hyung đâu cả.…
ĐOẢN TEXTFIC COLLECTION | TRỜI ÔM ĐẤT VÀO LÒNGTổng hợp những chiếc đoản textfic mà mình thích trên blog "Làm textfic khùm điên".…
ONE SHOT | VÙNG THÔNG ĐÀN GIÓ HÁTEp.4 series 🌸 Tập viết lúc bị Writer's Block 🌸"Nhân Tuấn nói, ngay từ lúc thấy dấu chân Tại Dân thẳng một đường từ bậc thềm đến xe nghiệp vụ mà không có dấu chân lạ nào chen ngang, cậu đã tự mình cho rằng anh rất giống với những người trẻ cô độc mà cậu đã từng gặp. Những người trẻ có bạn là núi, là sông, là rừng, là vạn vật - nhưng không có bạn là một con người thực thụ, một tâm hồn có thể gọi là tri âm tri kỉ."• Nông dân Tại Dân x Chuyên gia bảo tồn gấu trúc Nhân Tuấn• Số chữ: 8876Written by Đào.Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
ONE SHOT | ÁNH DƯƠNG HỒNG• Số chữ: 2330 Written by Đào. Chỉ được đăng tại Wattpad @dreamyperspective, WordPress Nắng Cappuccino và blog "Làm textfic khùm điên". Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
Tìm đâu ra thuốc giải khi tình yêu của người là "độc nhất"?---[ FANFICTION ]author: Fluer_bt07#do not reup…
Ngày đầu nhập học, Namjoon thấy người ta lùn có khúc.…
"Khốn nạn thật" -Yuuji "tôi xin lỗi, được chưa?" - Gojo"Như chó với mèo..." - Shoko© Prein…
"Sài Gòn đẹp khi thành phố này có em..."…
🎀một anh chàng lững thững đi vào trong quán, cậu ta gọi cho mình ly capuccino thơm nồng để bản thân tỉnh táo hơn trong việc tiếp tục viết luận nộp cho giảng viên của cậu. ngồi ấm ghế chưa được bao lâu, chàng trai bỗng nghe loáng thoáng tiếng cãi nhau ở bàn sau mình, và thật sự thì, cuộc nói chuyện của họ khá thú vị. cậu chàng ấy đã tweet lại những gì mình nghe thấy.---warning: truyện xồn làm từ cảm hứng nhất thời, nên vô tri vô tri và cực kỳ vô tri.…
Tôi nợ em nụ hôn đầu Và hẹn rằng những kì sau trả dầnNhà tôi gia cảnh thanh bần Cho tôi trả góp nhiều lần nghe em__________________________________…
"Anh nhớ mùi capucchino ngọt ngào mỗi buổi sáng, nhớ vị bánh sachertorte khi chiều rảnh rỗi, nhớ những bữa ăn đơn giản vui vẻ, nhớ những câu nói đáng yêu đến ngờ nghệch, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt của em, nhớ tất cả mọi thứ của kí ức hạnh phúc đã qua. Chín trăm mười hai ngày, chín trăm mười hai ngày kể từ hôm đó"Phát hành: 12/11/2017.TAKE OUT WITH MY FULL CREDIT: YYDuDu.…
Tên gốc: 国王长着驴耳朵Raw: Tấn GiangConvert: #ATVNCG hết rồi nhưng vẫn lụy T_TEditor: Miên, Naomi, UnderwaterBìa: Ngọc Ánh chạy deadlineĐộ dài: 57 chương + 9 NTThể loại: thanh xuân vườn trường, góc nhìn nữ chính, song hướng yêu thầm, ngọt văn, HE❗️❗️LƯU Ý❗️❗️ TRUYỆN EDIT CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER, REUP, LÀM AUDIO, EBOOK... TRUYỆN ĐÃ ĐƯỢC MUA RAW ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ NẾU THẤY TRUYỆN, VĂN PHONG,... KHÔNG HỢP GU CÁC BẠN CÓ THỂ GÓP Ý VỚI T HOẶC DROP TRONG ÂM THẦM, ĐỪNG TỰ NGƯỢC NHÉ- Đây là bộ truyện đầu tiên t edit nên không tránh khỏi sai sót, mong mọi người vui vẻ góp ý cho t💗- Edit chỉ đúng khoảng 80%- Có thể bắt lỗi chính tả thoải mái nhưng đừng góp ý t về cách xưng hô nhé- Không hối chương, lịch up tuỳ thời điểm t rảnh hay bận, thường t edit nhiều chương rồi up 1 lúc luôn~~~CHÚC CÁC ĐỘC GIẢ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ Ạ~~~…
16/8/2024-14/9/2024Hành trình dỗ dành embe sau sai lầm tuổi trẻ của choi seungcheolMọi thứ trong truyện đều hư cấu, không áp đặt lên người thật!!!! OOCCp phụ:Minwon, Seoksoo, Verkwan, Junhao, Soonhoon(ichan là của tuoi)…
Cappuccino vừa mang vị đắng cà phê lại ngọt ngào vị sữa. Tình đơn phương cũng vậy.___________________Câu chuyện này tớ lấy cảm hứng lúc nghe Bittersweet của Wonwoo và Mingyu.Không sao chép và bế em nó đi bất cứ đâu khi không có sự cho phép của tớ nhé!…
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại.Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại.Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng.Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn.Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.…