Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau khi chia tay với bạn gái, Ân Vũ trở nên vô gia cư và phải ở tạm tại văn phòng làm việc. Một ngày nọ, cậu tình cờ gặp lại người bạn thân hồi trung học và cũng là người hâm mộ cậu từ lâu ( ý là thích đó) _ Hàn Minh tai một lễ cưới, Ân Vũ hi vọng có thể tìm ra nơi trú ẩn ở chỗ Hàn Minh.Nhưng Hàn Minh đã mất hết ký ức sau vụ tai nạn và không thể nhớ ra Ân Vũ....…
Gió thu ùa vào phòng kèm theo tiếng lá xào xạc ngoài sân trường. Như một thói quen khó bỏ, Hy Chi ló cái đầu vào nhìn quanh lớp rồi mới bước vào. Cô đến gần bàn của cậu Nguyễn, Nguyễn Tri Vương liếc mắt nhìn một cái rồi mới về chỗ của mình. Khoảng khắc Trương Hy Chi liếc nhìn chỗ của bạn học, Vương đã nhìn thấy hết. Anh chàng nhếch môi lên, tỏ ra vẻ đắc thắng nhìn Hy Chi. Đôi môi mấp máy:"Khúc gỗ."…
Minh Lạc đã trải qua rất nhiều khó khăn từ khi còn nhỏ, nhưng luôn được anh chị của mình chăm sóc và dạy cách sống lạc quan. Cậu luôn tôn trọng chính mình và mọi người xung quanh, và rất hạnh phúc khi thấy anh chị của mình thành công trong cuộc sống.Tuy nhiên, khi cậu sắp tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào một cuộc sống mới, cậu bị chuẩn đoán mắc bệnh ung thư não. Sự thật đau lòng là tế bào ung thư phát triển rất nhanh, chỉ vỏn vẹn 3 năm đã bước vào giai đoạn cuối.Khi cậu đang nắm chặt tay chị mình trong giấc ngủ cuối cùng, cậu không ngờ rằng một điều kỳ diệu đang chờ đợi mình.Khi mở mắt lần nữa, cậu nhận ra mình đang ở trong cơ thể của một nhân vật phản diện trong một bộ truyện đam mỹ mà cậu đã đọc từ trước đó. Trong truyện, cậu đóng vai một người hãm hại nhân vật chính, còn người bị hại là Bot9 - một người rất tốt tính cách kiên cường, lạc quan, dù bị nếm vào bất cứ hoàn cảnh nào cũng sống được.Cậu cảm thấy vô cùng tò mò và hoang mang, không hiểu tại sao mình lại được hồi sinh ở một thế giới khác. Nhưng càng đau đớn hơn khi cậu nhận ra rằng nhân vật chính của truyện, Top9, đang bắt đầu trả thù cậu và gây khó dễ cho cậu trong thế giới này. Minh Lạc cảm thấy trớ trêu cậu hiểu rằng trên đời này làm gì có chuyện dễ giàng như thế, cậu sống lại ở trong cơ thể của người ta cũng phải thay người gánh lấy hậu quả .Thể loại :Xuyên Thư , Tương Lai , Sinh Tự Văn , 1x1 , HE,...…
"Cao sang như bổn quận chúa thì phải liên hôn với người thông minh""Ta đẹp, ta thời trang ta có quyền""Thảo mai cũng cần nghệ thuật""Chàng đã từng yêu ta?""Nàng thực sự đã quay lưng, là ta lừa nàng, khiến nàng phải quay đi"…
"Được rồi, tao thừa nhận."" Từ trước đến giờ tao chưa gặp ai như mày, mày chỉ cần mỗi ngày đi học ngồi một chỗ không làm gì cả cũng khiến tao thích phát điên lên được, thích đến mức chỉ cần một cái nhíu mày cũng khiến tao đứng ngồi không yên.""Hoàng Anh Thy, mày..." Cậu ấy bất lực nhìn tôi, tức giận đến không nói nên lời."Xin lỗi. Nhưng dường như chúng ta đã bỏ lỡ nhau mất rồi..."…
⚠️Truyện không liên quan đến bất kì yếu tố nào của lịch sử, là do bản thân mình nghĩ ra. Sẽ có một số tên gọi quen thuộc nhưng không đúng với sự thật lịch sử. ⚠️Tóm tắt: Công tên Duệ Minh là thừa tướng Nguyên Quốc. Hắn đơn phương thanh mai trúc mã của mình Tư Hạ là Quốc Sư của Nguyên Quốc, cũng là Hoàng Hậu của Hoàng đế Nguyên Phong Nguyên Quốc.Thụ là Mạc Y Ninh, gia đình thương gia khá giàu có vùng Giang Nam. Y Ninh cũng là bạn học của Duệ Minh và Tư Hạ. Có đều từ nhỏ đã không được thông minh, biết đọc chữ đã là may mắn, nhưng trời không diệt ai, y thân thể khỏe mạnh, là một nhân tài vỏ thuật. Cha của y vui mừng mời các danh võ khắp nơi về dạy. Cuối cùng cũng đậu Võ Trạng Nguyên làm nỡ mày gia tộc. Y không được thông minh nên y rất ngưỡng mộ những người có trí hơn người. Đặc biệt là Duệ Minh, người đồng môn với mình, hắn luôn được ân sư khen hết mực. Cũng nhiều lần chỉ dẫn y, y rất cảm động, ai cũng chê y ngốc không chịu chơi cùng, cũng không ai chịu chỉ bài cho y. Kể từ khi ấy, y quyết tâm luyện võ, mong muốn sau này có thể đứng cạnh Duệ Minh, mãi mãi không rời xa. Trên chiến trường đẫm máu, một thân hắc y, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm chặt một chiếc thắt lưng đã bị phai màu, chỉ may cũng bung ra. Một mực nắm chặt như thể hắn vẫn luôn bên cạnh, mỗi một vết thương bị chém xuống chính là vì y mà chịu đựng. Từng chút một mong người sẽ nhớ đến mà thương xót cho y.Một đời dõi theo người, nhưng người lại sánh bước bên người khác, nâng đỡ người, sợ người đâu sợ người…
Chuyện dựa theo suy nghĩ của tác giảAi không hợp thể loại này có thể clickbackDo nghĩ đến đâu viết đến đó nên các bạn đừng thúc au nhé. Dù sao cũng là k có tâm trạng k nghĩ đc gì đâu ạ…
Đây là câu chuyện đầu tiên tôi viết ra mà chưa biết phải đặt kết thúc thế nào. Chỉ là thật nhất và hợp ý tôi nhất có thể. Vẫn là câu chuyện về 2 cậu bạn thân.…
1 chút câu chuyện nhỏ nhặt trong đời sống, đứa viết có khi hơi bi quan,nhưng đa phần thời gian sẽ hơi lạc quan thái quá 🥲🥲Nếu ko thích xin âm thầm rời đi, đừng toxic quá, tuôi bùn đếy :3Cảm ơn đã xem ạP/s: tui có chút băn khoăn về phần xưng hô, nên chốt lại tất là "T" nhé, còn việc mn đọc thành "tôi", "tui, "tao", "tớ"... jj đấy thì là việc của mn. Ok không :>>…