mùa hạ không còn cậu
cộng đồng thiểu số maknaez ^^; đây là lần đầu tiên tui viết fic nên nhiều chỗ đọc hơi cringe nma mong mọi ngừi ủng hộ 2 sữa nhà tui ậ ♡…
cộng đồng thiểu số maknaez ^^; đây là lần đầu tiên tui viết fic nên nhiều chỗ đọc hơi cringe nma mong mọi ngừi ủng hộ 2 sữa nhà tui ậ ♡…
Quá trình để tốt hơn…
@Keza@Venetus@Evans ........._____________…
Đừng tự tiện nhặt con nít trong thùng rác.…
đây là lần đầu tiên mk làm truyện mong mấy bạn ủng hộ nha…
"Thân xác tôi đung đưa trong gió ,thả linh hồn đến vùng đất mộng mơ, để lại đây 1 trái tim ngừng đập bỏ cuộc đời về với chốn bình yên..."…
Bất kể tình yêu đang nảy nở hay vẫn chưa đâm chồi, bất kể bạn yêu anh ấy nhiều hơn hay anh ấy yêu bạn nhiều hơn, yêu là được yêu đều là niềm hạnh phúc." (Thái Y Lâm)...Chúc bạn luôn hạnh phúc ^^#Miêu…
Người ta thường nói :" Đời không là câu truyện đẹp" ...Lần đầu nó gặp người là bên cây piano, nơi luôn nhộn nhịp những bản nhạc mà cổ điển nhanh chậm dồn dập.Vậy mà lần cuối được gặp người cũng là tại đây, cây đàn vẫn một màu trắng .... thật buồn ... Thật im ắng ... Phải chăng đây là định mệnh, như Lương Sơn Bá - Trúc Anh Đài. Gặp nhau rồi lại chia ly ...…
*Bài viết đầu tay, còn nhiều thiếu sót, rất mong được mn góp ý.Thể loại: truyện tình trai tuổi teen, nhẹ nhàngVăn án: Truyện kể về chuyện tình giữa Hùng(cậu) và Dương(hắn). Ngay từ lần đầu gặp gỡ thì cậu đã cảm nhận được một chút gì đó xao xuyến từ hắn. Rồi dần dần, cậu có những rung động đầu tiên, tình cảm thế cứ lớn lên từng ngày thông qua những cuộc vui. Tuy nhiên cậu không dám nói... Liệu rồi sẽ có ngày đối phương hiểu được tấm lòng của cậu?…
khi đến thời điểm thích hợp, lời thương sẽ được ta cất lên.…
Những câu chuyện ngắn về bang Overblack của tui:33…
hajime x kenzaki (fem!)…
quân địch khóc to, quân ta phải dỗ…
"Họ bắt đầu trong một cơn mưa và tiếp tục với những ngày đầy nắng"…
Gương mặt người phụ nữ trưởng thành có chút mệt mỏi, mái tóc ngắn rối bời xõa ra tùy tiện, đôi má ửng hồng vì cồn, đôi môi đỏ rực không biết là do bị chủ nhân giày vò hay vì màu son phản chiếu dưới ánh đèn vàng nhạt. Hay bởi đó là hình ảnh duy nhất còn đọng lại trong ấn tượng của chị nên màu sắc có phần chói mắt?Hình như là say rồi, không chỉ có em ấy. Khóa mắt vào người trước mặt, chị từ tốn đưa ly rượu lên môi, âm thầm cười nhạo chính mình. Tưởng đô bất tử thế nào, rốt cuộc cũng phải say sưa vì một người thôi.…
she was a rainbow, but he was colorblind…
Một trái tim lạnh...Một trái tim thương tổn... Liệu có chung 1 nhịp đập...…