Something.
những thứ nhỏ nhặt về Adelheide1306. chào mừng cậu, đến với ngôi nhà chung.…
những thứ nhỏ nhặt về Adelheide1306. chào mừng cậu, đến với ngôi nhà chung.…
Tên truyện : Trưởng Linh Ngươi Chờ ĐóTác Giả : tiểu mộc phong vân Thể loại: kiếm hiệp , huyền nhuyễn, xuyên không ,hài , trùng sinh , sủngNam chính : Đằng Phong Trưởng LinhGia cảnh : nhà Không gì ngoài tiền, nhà mặt phố bố làm to, sủng vợ nhưng theo cách của anh, chìu vợ hết mực (nhưng vợ lại cảm giác bị ngược đãi)Nữ chính : Mộc Thẩm LyGia cảnh : gốc rể tương đối bự , chủ tịch giả vờ nghèo và cái kết,....…
Từ nhỏ 2 người từng rất thân . Rồi một ngày mỗi đứa một nơi . Liệu định mệnh có cho họ gặp lại nhau ? ......…
Vài chút ngọt với bé Geum mặc dù bé hông phải pick mình :)))…
Gửi em-tôi của những năm tháng sau này...…
Bé bọ mèo ăn cả thế giới chỉ trừ mỗi rau. Đây là bộ hình mk xếp theo chủ đề, bạn nào thichs có thể ghé xem nha.(Hồi tâm hồn mk còn trong sáng, nghe mọi người coi em nó là Mìn lèo mk nghĩ tên gì mà kì vậy. Sau mới biết là bọ mèo Capoo, còn thấy lầy hơn😑)…
✎ Author: Bánh Mì Bơ Sữa - Erika ✎ Tên truyện: Hạ Diệp Sơn ✎ Thể loại truyện: fanfiction, tình cảm, nghệ sĩ. ✎ Couple chính: Park Geum Yeon - Byun Baekhyun.⌦ Lưu ý: Non tay, văn phong không phong phú nên sẽ dễ gây nhàm chán, truyện chỉ nhằm mục đích giải tỏa trí tưởng tượng của tôi cho nên sẽ có vài chi tiết phi logic quá đáng nhé, không mang truyện của tôi đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả, không tự ý lấy ý tưởng của truyện.Summary: - Nếu như em không mắc phải căn bệnh quái ác đó trong người thì có lẽ sẽ có cuộc sống hạnh phúc rồi. Nhưng hiện thực luôn là thứ khiến chúng ta tỉnh giấc khỏi cơn mộng đau lòng đó.…
Tác giả: Hạ Phong Thanh Thủy CV: Tieumieume 1. Bổn văn rất dài, thăng cấp lưu. 2. Phía trước nữ chủ xà tinh bệnh, sau đó phàm nhân thiên viết đến không tốt, căng quá phàm nhân thiên liền đi tu chân cốt truyện lạp, thích xem tu chân có thể trực tiếp nhảy đát. 3. Đại gia hoà bình xem văn, lý tính thảo luận yêu yêu đát ~ Thai xuyên mười lăm năm, mới biết được nguyên lai xuyên đến tu chân Long Ngạo Thiên văn trung, chỉ nghĩ yên phận quá cả đời Lạc nguyệt tịch tỏ vẻ táo bạo. Tại đây bản thổ Long Ngạo Thiên nam chủ đại sát tứ phương cuối cùng huề mỹ phi thăng tu tiên tiểu thuyết giữa, Lạc nguyệt tịch thân phận là Long Ngạo Thiên nam chủ đính hôn từ trong bụng mẹ thanh mai, cũng là trong truyền thuyết vợ cả. Lạc nguyệt tịch đối này tỏ vẻ xấu cự, vì không cho nam chủ ảnh hưởng đến nàng an (hun) dật (chi) bình (deng) ổn (si) nhân sinh, nàng quyết định rời xa nam chủ, thả bay tự mình. Đây là một cái từ nam chủ hậu cung chính cung vợ cả đi hướng hậu cung sát / tay chuyện xưa ( cũng không phải )!!!…
cô - 18t tuổi , là song tính , xinh đẹp , đáng yêu , cá tính hắn - 19 tuổi , là playboy , lạnh lùng , du côn , chính là soái caLiệu 2 người có đến được với nhau không , vì anh trai cô là kẻ thù của hắn...…
Chuyên phốt trẩu tre, ko thích thì đừng đọc, ai nghĩ mk nghiêm túc thì đã có vô đây nhé...ở trên Hành Tinh đó lâu lâu tao hứa sẽ ship mấy bộ não cho mấy con thiếu não dùng tạm.…
Tác giả: Maxim GorkyThể loại: Tiểu thuyết tự thuậtSố chương: 13Dịch giả: Trần Khuyến - Cẩm Tiêu (?)Maxim Gorki (1868 -1936) là nhà văn lớn của nước Nga, mở đầu trào lưu văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa. Ông còn là nhà hoạt động văn hoá- xã hội nổi tiếng thế giới. Hy vọng THỜI THƠ ẤU (1913-1914) sẽ làm hài lòng bạn đọc không chỉ các bạn nhìn thấy chính mình trong đó, quan trọng hơn chính là bút pháp nghệ thuật điêu luyện của tác giả cuốn hút người đọc đến từng con chữ cuối cùng của tác phẩm.NGUỒN: Truyện Full…
Sốp viết vui thui nên mọi người góp ý nhẹ nhàng thui nhé 🫶🫶🫶…
Câu chuyện nói về anh chàng ROBOT, đơn giản vì mọi người gọi anh ta với cái biệt danh thôi, và nó xuất phát từ đâu à? À là dáng đi như người máy của anh ta, và đây là nơi tản mạn về anh ta cũng như cuộc sống khá nhiều điều đáng suy nghĩ 🤔…
"Nơi tôi sáng đèn thì nơi cậu rạng rỡ ánh mặt trời, nơi tôi chuyển ngày mới thì cậu đã kết thúc một ngày với sự mệt mỏi. Tôi ngắm ánh trăng nhạt nhòa giữa bầu trời còn chẳng có lấy một ngôi sao, chợt nhớ đến ánh dương rực rỡ là cậu. Tại sao trước mắt chỉ còn một màu đen thăm thẳm, tôi ngạt thở giữa bầu không khí ngột ngạt này. Chỉ ước một ngày lại nhìn thấy cậu, chút chờ đợi này có là bao.Tôi nói nếu cứ như trước thì thật tốt, quên đi cậu chẳng chút khó khăn. Vậy mà bây giờ chỉ có thể ngồi bên cửa sổ chờ ngày trôi qua. Đếm từng ngày rồi lại hỏi anh Daniel bao giờ cậu trở về. Tôi không biết đã qua bao ngày, bụng rỗng buồn chán cũng chẳng thèm réo nữa. Như ngày ấy tôi chờ tử thần rước đi, chỉ là bây giờ tôi ước mình sống lâu hơn một chút để nhìn thấy cậu lại cười với mình. Yoo Seonho, tôi nhớ em rất nhiều"*Warning: Xin đừng lẫn lộn giữa người thật và nhân vật trong fic…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…