Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là truyện mình viết ra để thỏa mãn đam mê là chính nên mình sẽ không có lịch ra cụ thể và mình viết tùy tâm trạng và lịch cá nhân. Nếu mọi người thấy truyện mình thì đọc để giải trí nhéChỉ đăng duy nhất tại wattpad @talkative2004…
Sau khi nhóm tan rã, Choi Soobin phát hiện mình nhớ người kia đến không thở nổi. Anh tưởng mình vẫn có thể sống như bình thường, nhưng lần đầu hẹn người bạn cũ anh hằng nhớ mong đi ăn bỗng khiến cuộc sống anh thay đổi.…
Ánh đèn dịu nhẹ, tiếng mưa đêm đập vào cửa kính. Em ngồi bên giường, mặc chiếc áo sơ mi trắng hơi rộng của chị. Tanya đứng sau lưng em, tay vòng ra trước, nhẹ đặt lên vai em."Chị đã nghĩ rất nhiều..." - Tanya thì thầm, giọng khàn khàn - "nhưng rồi chị nhận ra... chị không muốn nghĩ nữa"Pani ngửa đầu tựa vào ngực chị, đôi tay đan lấy tay chị."Vì yêu không phải để phân tích... mà là để cảm nhận, đúng không khun Tanya Rae?"Tanya không trả lời. Chị cúi xuống, môi lướt nhẹ từ cổ em đến bờ vai trần vừa hé sau lớp áo. Những ngón tay em siết chặt vạt áo chị, như sợ chỉ cần buông ra, tất cả sẽ biến mất.Đêm hôm đó, giữa hơi thở và sự dịu dàng, họ để bản thân mình tan chảy trong nhau. Không vội vàng, không cuồng nhiệt - mà là mãnh liệt theo cách riêng: chậm rãi, sâu sắc, đầy tin tưởng và an toàn.Tanya hôn lên trán em sau tất cả, thì thầm:"Em là người đầu tiên khiến chị không muốn giữ khoảng cách"…
"Anh này, em đã có một giấc mơ rất kì lạ...""..một giấc mơ mà em đằm trong cánh đồng bồ công anh xanh xám, một cánh đồng chỉ có gió và cây..""Không có anh, không gì cả."…
1 cú oneshot viết để giải tỏa đầu óc của Seok với cuộc sống mệt mỏi này :) Viết vì tình yêu cho Choi Soobin và Huening Kai là quá nhiều OwOTruyện không có H đâu ,_,Hãy tận hưởng sự nhẹ nhàng trong truyện.Enjoy it <3 love yah…