Tâm Hồn Đồng Điệu
Hai con người. Hai tâm hồn. Hai tính cách. Sẽ cùng nhau đi đến cuối cùng.......…
Hai con người. Hai tâm hồn. Hai tính cách. Sẽ cùng nhau đi đến cuối cùng.......…
💗💗💗💗💗💗💗💗💗💗💗💗💗…
có ai nhận ra nét mik giống ai ko?…
bộ truyện comeback của tuii…
Bài xã luận trên tờ "Tín Sứ Backlund" số đặc biệt - Bản in chưa bao giờ được phát hành."Chào mừng đến với Backlund, nơi không khí có vị than đá và những bí mật có vị máu. Ở đây, chúng tôi không sợ rồng hay giám ngục. Chúng tôi sợ Mực In. Hogwarts là một tòa tháp ngà, còn Backlund là một cỗ máy nghiền nát nhân tính.Báo chí-Quyền Lực Thứ Tư-đã lên ngôi. Những chiếc máy đánh chữ gõ nhịp điệu của chiến tranh. Những dòng tít lớn trên trang nhất có sức sát thương hơn cả Lời Nguyền Giết Chóc. 'Kẻ May Mắn' Tristan bước vào mê cung này không phải với tư cách một phù thủy, mà là một mục tiêu.Dưới lớp sương mù dày đặc của thành phố công nghiệp, những quý ông mặc âu phục chỉnh tề đang bắt tay với quỷ dữ. Sự thật bị bóp méo, danh dự bị rao bán, và công lý chỉ là một món hàng xa xỉ. Tristan phải học cách chiến đấu không dùng phép thuật, mà dùng thông tin. Dùng sự dối trá để chống lại dối trá. Dùng tin đồn để gieo rắc nỗi sợ hãi. Kẻ thù không lộ mặt. Hắn nấp sau những trang báo buổi sáng, mỉm cười nhìn xã hội sụp đổ theo đúng kịch bản. Trong màn sương Backlund, ai nắm giữ ngòi bút, kẻ đó nắm giữ Định Mệnh. Và hãy cẩn thận, vì sáng mai, cái tên nằm trên trang nhất mục Cáo Phó... có thể là của chính ngươi."…
Seoul - Thành phố hoa lệ chẳng thuộc về ta…
Nhân vật Huấn Cao…
Thẩm An Bình có cảm tình với Cố Bình An, nhưng Cố Bình An lúc nào cũng cự tuyệt tình cảm ấy. Khi Thẩm An Bình du học ở nước ngoài, vì quá nhớ nhung Cố Bình An nên đã đáp máy bay trở về gặp cô, không ngờ vừa đúng lúc chứng kiến cảnh thân mật giữa Tất Nhiễm và Cố Bình An trong vườn trường. Thẩm An Bình đau khổ buồn bã, uống một trận thật say rồi quyết định buông xõa, còn Cố Bình An thì không hề biết gì. Liệu, tình yêu lặng lẽ chưa kịp nói của Thẩm An Bình có ngày nảy mầm? Liệu, có lúc nào đó Cố Bình An tình cờ nhận ra? Liệu, trên con đường này, họ có mỗi người một phương? Nếu như gió ngừng đưa tiếng hát du dương, chỉ còn lưu lại dư vị nhàn nhạt, hồi ức đau buồn có phải cũng theo gió tĩnh lặng mà dừng lại? Nếu như hồi ức không lan theo thủy triều, chỉ để lại sự khô cạn, sự lưu luyến trong đáy lòng có phải cũng theo ký ức khô kiệt mà tiêu tan mãi mãi?…
cp chính :Lệ giang lam thiên× Dạ thiên Hàtác giả Hà mama…
- Xin đừng mang đi đâu hết, xin đấy…
Owen đấng botttttttttt…