Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Thỏ con đợi bình minhTác giả: Diệp Hoà An Nhân (tên thường gọi: Diễm Bích)Mô tả truyện: Lai Hy mất cha khi mới 10 tuổi, cũng từ đó cuộc đời cậu bước vào chuỗi ngày khổ hạnh. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cậu mất đi khả năng nói, trầm cảm ngày một nặng nề, đẩy cậu vào sự tuyệt vọng. Dẫu vậy, Lai Hy vẫn cố níu giữ cuộc sống bằng thói quen mỗi ngày cùng người mẹ mắc bệnh tim ngắm nhìn bình minh. P/s: Công lớn hơn thụ 11 tuổi, không tag gì thêm.…
Tôi đi du học tại hàn và sống cùng với 1 người bạn học chung trường đại học của tôi. Và tôi biết rằng anh ấy tuy nhìn có vẻ khó gần nhưng bên trong rất ấm áp. Từng ngày sống chung và gặp nhau trên trường đã khiến anh ấy có tình cảm với tôi, sau đó tôi được anh ấy theo đuổi và tôi đã thấy vẻ nũng nịu mà trước giờ chưa được thấy ở anh ấy…
"Cút đi, rác rưởi."Estelle nhìn chằm chằm kẻ trước mặt bằng ánh mắt đầy căm phẫn, nếu cái nhìn nàng có thể gây chết người, hẳn kẻ đối diện kia phải chết đến hàng trăm, hàng nghìn lần rồi."Đừng cử động, vết thương vẫn chưa hồi phục."Đối phương nâng bàn tay băng bó của nàng, cẩn thận như nâng niu bảo vật quý giá.Nàng nhìn người đàn ông, giật mạnh cánh tay, dòng máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải. Nở nụ cười luôn trưng ra khiến cả cánh đàn ông phải quỳ rạp dưới chân nàng, thiếu nữ thì thầm bằng chất giọng ngọt như mật:"Anh nói rằng sẽ làm theo mọi điều tôi ra lệnh, đúng không?"Ánh mắt tăm tối của người nọ bừng lên một ngọn lửa khó kiềm chế, mắt đối mắt, dưới ánh đèn, bóng đôi nam nữ hòa quyện vào nhau. Bầu không khí ái muội một cách kỳ lạ."Chỉ cần là em muốn, tôi đều nghe theo."Đây là câu chuyện về một người phụ nữ đi tìm bản ngã của cô ấy, và sẽ chẳng có dấu chấm nào hoàn thiện đoạn hồi kết này.…
7 năm! Từng nói, từng cười, từng yêu... Chỉ là... đã từng mà thôi. 7 năm thanh xuân chỉ có duy nhất mình anh. Anh vẫn luôn như vậy, chưa từng tin tưởng em. Vì câu nói của cô ấy, chúng ta.... đã đánh mất nhau. Thời học sinh, ngày ngày bên nhau, cùng học, cùng chơi. Lớn lên, cùng nhau cố gắng, đi sớm về muộn, chăm chỉ kiếm tiền chỉ vì.... muốn nhanh chóng được ở bên nhau. Lúc anh nói chia tay, em không níu kéo, vì em biết... chúng ta đã không thể quay trở lại như trước kia được. Giữa chúng ta có khoảng cách quá lớn, một là cô ấy... hai là... bệnh... của en. Mặc dù, sáu tháng còn lại... muốn ở cạnh anh thật nhưng nếu anh không cần... thì thôi. Ngoài chúc phúc cho anh và cô ấy, em không biết nên làm gì. Cô ấy nói, do em nên cô ấy mới bị mù... không hề.. em chưa từng làm. Dù không phải em.. nhưng đôi mắt này.. em sẽ hiến cho cô ấy. Sau này không còn em bên cạnh anh nhưng đôi mắt này vẫn có thể dõi theo anh Chí Khanh, tạm biệt! Chúc anh hạnh phúc ..... Biết rõ mọi chuyện, biết cô đã mất, liệu anh sống thế nào? Anh có hối hận vì những chuyện mình làm không? Anh làm tổn thương cô nhiều như vậy... liệu anh có từng đau khi cô như vậy không? Anh có phải trả giá cho những gì mình làm không? Anh... mất cô thật rồi!!…
Giữa Lạc Thủy thành - có một gia tộc: Lâm thị. Tại nơi ấy, Lâm Thừa Phàm ra đời.Hắn không phải thiên kiêu, không mang linh căn hiếm có, càng không được trời ưu ái.Không thần binh hộ thể, không lão quái chỉ đường, không đại cơ duyên nghịch thiên ngay từ đầu.Chỉ có một gia đình yêu thương,một người cha gánh vác gia tộc giữa áp lực bốn phía,một người mẹ dịu dàng nhưng kiên cường,và một muội muội là sợi dây níu giữ nhân tính giữa thế giới tu hành lạnh lẽo.Từ Nội Khí đến Luyện Khí,từ Trúc Cơ Nhân đạo đến Kim Đan hữu hạn,Lâm Thừa Phàm từng bước tiến lên bằng cảm ngộ, tích lũy và trả giá.Hắn sẽ thua.Thua trước thiên tài.Thua trước thế gia.Thua trước những kẻ sinh ra đã đứng cao hơn hắn rất nhiều.Nhưng mỗi lần ngã xuống, hắn đều đứng dậy.Bởi hắn hiểu rõ một điều:Linh căn không quyết định tất cả.Thiên đạo vô tình, nhưng chưa từng phong kín mọi con đường.Còn Lâm Thừa Phàm -hắn sẽ bước đi giữa hai giới,từng chút tích lũy, từng lần sinh tử tôi luyện,Đây là câu chuyện về:một người bình thường tu tiên,một con đường không lối tắt,và một lần lật bàn khiến cả thế giới phải e sợ.…
Xin chào,tôi tên là wayzz các bạn có thể gọi tôi là way nhé!Cuộc sống xung quanh chúng ta có rất nhiều điều tiêu cực,.Những điều tiêu cực đó,tôi chả biết phải nói với ai,phải xả hết chúng vào đâu.Cho nên tôi đã quyết định viết chúng thành lời văn,nói thật thì văn chương của tôi không phải quá giỏi trên mức trung bình thôi,câu từ khá hạn chế mong mọi người thông cảm nhé.Cảm ơn rất nhiều!"Chúng ta hãy là cánh bướm tự do bay trên bầu trời,đừng để những điều tiêu cực níu chân chúng ta ở lại"…
[HOPEGA/SOPE]Yên tâm là HE nha mấy mẹ :v Có cảnh bạo lực hành động đùng đùng chéo chéo. Cre hình: adonis (truyện buồn mà hình nhìn tươi ghê)http://igotyounierse1306.home.blog---------------------Canon -Khi mà Yoongi không thể đáp lời Hoseok, cậu vẫn ở bên cạnh mà trò chuyện cùng anh mỗi ngày."Này, nếu anh tỉnh dậy mà đón được tia nắng đầu tiên khi xuân về, liền thấy em đứng dưới rừng mưa anh đào mà chờ anh đó.""Này anh, thời tiết oi bức như thế, mình đi biển đi, à anh phải tỉnh dậy đã nhé.""Này anh, anh có nghe em nói không, gió thu về rồi, che chắn cho kĩ kẻo bệnh.""Này, lạnh như vậy, nắm tay em đi cho ấm.""Này, tên đáng ghét này, đừng bỏ em lại được không?""Này.. Em đi theo anh nhé."…
Một câu truyện tình cảm trong sáng của 13 cung hoàng đạo. Những tình cảm muộn màng liệu có được đền đáp? Hạnh phúc hay sự tổn thương sẽ tồn tại ở tương lai? Đó là tình bạn thân thiết hay tình cảm bị ngộ nhân là tình bạn? Tất cả sẽ được thể hiện rõ trong thế giới tình yêu của 13 cung hoàng đạo.…
" Fatalité, trong tiếng Pháp nghĩa là định mệnh, Amour là tình yêu, Heureux là hạnh phúc. Hỏi em ba từ này, anh muốn nói rằng, gặp em có lẽ là định mệnh mà ông trời đã định sẵn. Người đưa đôi ta gặp nhau rồi an bài trở thành một cặp. Nhưng định mệnh sẽ chẳng thể níu giữ hai tâm hồn nếu trái tim không được hạnh phúc. Jackson , cảm ơn em. Je t'aime Jackson ah "…
Yêu:" Hoàng tử của tôi không thích tôi! Lẽ nào cậu ấy đã quên quá khứ tuyệt đẹp lần đầu gặp gơ? Tại sao tôi nỗ lực nhiều đến thế mà cậu ấy vẫn ko nhìn thấy? Cả tôi và cậu ấy đều bên nhau 3 năm kể từ khi chúng tôi tình cờ gặp lại...." Bảo" Tôi thích nàng công chúa của tôi, tất cả bắt đầu từ định mệnh ấy đã cho tôi gặp cô nhóc. Nhưng chỉ trách có duyên mà vô phận. Tôi phải rời xa cô nhóc, dù có tìm kiếm mãi cũng ko thể tìm thấy trái tim bị đánh mất. Hoàng tử ếch mãi mãi sẽ bị giảm cầm trong lời nguyền ác độc nhất ư?" Yêu" Hoàng tử .... của tôi...Liệu có phải thật sự là cậu ta hay chỉ là chấp niệm hồi nhỏ tôi níu chặt lấy? Cậu ta ko phải hoàng tử, tôi chỉ là đã lãng phí thời gian của mình! Nhưng con người ấy lại xuất hiện thêm lần nữa... Liệu lần này cảm giác của tôi là đúng? Cậu ấy...thật ấm áp...Hoàng tử năm đó..." Bảo" Tôi đang có cảm giác với một cô gái... Đây là sai lầm hay định mệnh?"…
VẠN PHẦN MAY MẮNThể loại : bách hợp, hiện đại, ngọt sủngTình trạng : chưa hoàn thànhCouple : Ninh Sương - Nhã Thanh _______________GIỚI THIỆU Ninh Sương sốt ruột nhìn bảo bối đang nằm trên giường bệnh mà không khỏi đau lòng. Dùng giọng hết sức ôn nhu trách mắng"Em là bác sĩ, tại sao lại không biết bản thân đang bệnh?"Nghe được giọng nói quen thuộc, Nhã Thanh quay đầu lại, ánh mắt ươn ướt, giọng nói nhẹ như tơ, đáp"Người ta là đang đợi chị đến chăm sóc a~"Y tá trưởng đang thay bình truyền nước kế bên như muốn đóng băng khi nghe được giọng nũng nịu ấy của Nhã Thanh[Trưởng khoa Nhã nghiêm túc, băng lãnh thường ngày lại còn một mặt như thế này sao???!!]…
Tác giả: Mạn VânThể loại: Hiện đại, tình cảm, ngược, sủng, HE.Người ta nói, hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu. Em đã từng ngây ngô tin rằng người ta nói đùa, hoặc có chăng là vì người ta chẳng tìm được đúng người mà thôi. Và rồi, sự thật đã tàn nhẫn đánh đổ sự ngây thơ đến ngốc nghếch ấy của em khi anh - người chồng mà em hết mực yêu thương và tin tưởng - lại nhẫn tâm cho em một vết thương chí mạng khó có thể chữa lành. Em nói với anh, em không còn muốn níu giữ một trái tim không thuộc về mình. Anh im lặng, không níu kéo lời nào, ký vào tờ giấy chấm dứt sự ràng buộc vốn đã chẳng còn bền chắc của chúng ta.Gương vỡ sẽ chẳng thể lành, tình tan làm sao hàn gắn? Liệu rằng có ngày nào đó, chúng ta sẽ hối hận chăng? Vì một cuộc gặp gỡ bất ngờ, vì một quyết định quá vội vàng, và vì một cuộc hôn nhân chẳng thể vun vén?…
Một câu chuyện tình ngọt ngào giữa cô tiểu thuyết gia và chàng diễn viên.__________________________________ Nếu như năm ấy em cố chấp với cuộc tình này hơn một chút, anh hạ mình níu kéo em một chút, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhau.Mùa hạ năm ấy trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, anh chỉ cần quay lưng lại cười một cái đã khiến em hoảng loạn cả thanh xuân.."Anh đi rồi lại mang cả mùa hạ nắng rực rỡ của em đi theo. Anh quá đáng như vậy nhưng lại khiến em yêu anh đến chết đi sống lại. Thiên Minh, anh còn yêu em mà, phải không?""Anh từng nghĩ rằng em ngốc như vậy, phiền như vậy, em rời đi cũng tốt. Nhưng mà.. anh sai rồi. An Nguyệt, anh nhớ em."Alie.…
Ngày hôm đó, cậu đã bỏ tôi. Chính tay cậu đã tát tôi. Đẩy tôi vào thế giới đơn độc đó. Cậu đã làm cho tôi thay đổi, từ một cô gái hiền lành, trong sáng. lại trở thành một con người xấu xa, đen tối. Cậu có biết lúc đó tim tôi đau lắm không? Cậu có biết lúc đó tôi tuyệt vọng lắm không? Tôi cứ nghĩ cậu thích tôi và tôi cũng thích cậu. Đôi ta có thể sống hạnh phúc bên nhau! Nhưng....... tôi đã sai lầm. Cậu và tôi không thể ở bên nhau. Duyên phận là do trời đã định. Chúng ta mãi mãi chỉ là bạn bè. Còn anh ấy mới là đình mệnh của riêng tôi. Tôi đã từng thề là sẽ mãi không tin vào tình yêu. Nhưng......... từ khi gặp anh ấy tôi mới hiểu. Tình yêu có 2 con đường:1. Đơn phương, đau khổ2. Yêu nhau, hạnh phúcVà tôi chọn con đường thứ hai con đường đến bên anh ấy. Vậy nên đừng cố níu kéo nữa Nastu.…