Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
thất vọng , chán nản rồi lại mon men tìm lại hi vọng ,rồi lại thất vọng ,chán nản .Bám níu lấy hi vọng liệu có làm cho tôi trở thành dũng cảm và cao cả hơn ...…
Huỳnh Ngạn Nhi là một tiểu thư được nâng niu, chiều chuộng trong một gia đình với tài sản bạc ngàn, nhưng dù được thương yêu là thế, cô cũng chẳng thể chống lại chữ "môn đăng hộ đối". Số phận đã trêu người khi để cô nhìn thấy Trần Thiện Tâm, nhưng lại để Cao Đức Minh nhìn thấy cô. Ba trái tim, hai tình yêu, nhưng chỉ một người được hạnh phúc. Sau tất cả, phải chăng tình yêu và lý tưởng phải lùi bước nhường ánh hào quang cho quyền lực và vật chất?…
Trần Khánh Huy cùng Đặng Thanh Bảo Bảo lớn lên cùng nhau. Trải qua bao thăng trầm, sóng gió cuối cùng Bảo Bảo cũng nhận ra tình cảm của Khánh Huy.( Truyện đơn giản, nhẹ nhàng, đọc giải trí. Lần đầu viết mọi người góp ý giúp tớ hihi )…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Bạch Nấm Nấm, một linh hồn nhỏ bé hình nấm, không may bị thiên lôi đánh trúng khi đang độ kiếp, xuyên vào một cuốn sách.Đây là một thế giới tương lai, nơi Bạch Nấm Nấm nhập vào thân xác một tiểu thiếu gia phế vật không có tinh thần lực. Người cha ruồng bỏ, người mẹ đã khuất, hôn ước với vị hôn phu bị người anh cùng cha khác mẹ chiếm đoạt, cậu bị ép gả cho Tần Sóc, một vị thiếu tướng quyền lực của đế quốc.Nhị hoàng tử, kẻ xảo quyệt, đã lừa gạt nguyên chủ ngây thơ, hạ độc để hãm hại Tần Sóc. Tuy nhiên, thiếu niên tuyệt vọng đã chọn cái chết bằng cách uống độc dược, và Bạch Nấm Nấm mới có cơ hội đến với thế giới này.Sau khi nhập hồn, Bạch Nấm Nấm quyết tâm dứt khoát: ôm chặt đùi Tần Sóc!Cậu vạch trần âm mưu của Nhị hoàng tử, đồng thời giúp Tần Sóc giải quyết tình trạng tinh thần lực bạo động.Cuối cùng, âm mưu của Nhị hoàng tử bị phơi bày, Tần Sóc từ một thiếu tướng vươn lên thành Đại hoàng tử, rồi Thái Tử.Bạch Nấm Nấm níu chặt vạt áo Tần Sóc, nhỏ giọng hỏi: "Tần Sóc, chúng ta khi nào thì ly hôn đây?"Tần Sóc: "......?!!"Ai ngờ ngày hôm sau, Bạch Nấm Nấm lại lôi kéo vạt áo Tần Sóc, giọng càng nhỏ hơn: "Tần Sóc, chúng ta có thể... không ly hôn được không?"Hóa ra, cậu đang mang thai một tiểu yêu quái cần tinh thần lực của ba để phát triển khỏe mạnh.Tần Sóc: Được, đương nhiên là được.Nhưng anh không ngờ rằng, sau khi đứa bé chào đời, Bạch Nấm Nấm lại có ý định ruồng bỏ anh, chỉ muốn giữ lại đứa con: "Tần Sóc, bây giờ chúng ta có thể ly hôn rồi!"Tần…
Có những điều mất một đời để nhớ,Cũng có những thứ cả một đời khó quên,Chưa biết một đời là bao xa,Đôi lúc buông bỏ chính là việc cần nhiều dũng cảm và bản lĩnh hơn là cố gắng níu giữ đến tận cùng,Rất nhiều... *Lấy cảm hứng từ ca khúc "How can I love the heartbreak, The one I love is you" - AKMU…
Lâm Dục đã trúng tiếng sét ái tình với Tạ Trạch, chàng lớp trưởng hoàn hảo, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đối với cậu, Tạ Trạch là cả thế giới. Dù tình yêu ấy chỉ là một bí mật, nhưng Lâm Dục vẫn hạnh phúc với từng khoảnh khắc được ở bên anh.Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với mọi khó khăn và định kiến, để cùng Tạ Trạch vượt qua tất cả. Nhưng khi Lâm Dục đang gom góp dũng khí để bày tỏ, Tạ Trạch lại đột ngột xa lánh cậu.Một ngày, Lâm Dục vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Tạ Trạch với bố anh. Anh ta nói rằng tình cảm của họ chỉ là "một sự xao nhãng nhất thời," và anh "biết rõ tương lai mình phải đi đâu."Cả thế giới của Lâm Dục sụp đổ. Những lời nói ấy, còn cay nghiệt hơn bất kỳ một lời cấm cản nào. Tất cả những rung động và hy vọng của cậu bỗng chốc trở thành sự dối trá của một người đang chạy trốn khỏi chính con tim mình.Lâm Dục không còn muốn chờ đợi hay đấu tranh cho một người không dám đối diện với cảm xúc của chính mình. Cậu quay lưng đi, với một trái tim tan vỡ nhưng không hề yếu đuối.Khi Tạ Trạch cố gắng níu kéo, Lâm Dục đã nhìn thẳng vào mắt anh, và nói:"Anh chỉ diễn thôi, em đừng vô cớ gây sự," Tạ Trạch lạnh lùng.Lâm Dục nở một nụ cười chua chát. "Em hiểu. Nhưng tiếc là diễn xuất của anh quá tệ, và vở kịch của chúng ta đã đến hồi kết rồi."Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường…
Tấm Cám phiên bản ngôn tìnhMất ít nhất mười năm để hiểu một người, nhưng lại chỉ mất một giây để mắc bệnh tương tư.Một ánh mắt, một nụ cười đủ khiến trái tim rung lên bần bật, đủ khiến thần hồn điên đảo.Yêu một người mà người đó không yêu mình là trò đùa nực cười nhất mà định mệnh đem đến, nhưng bất chấp tất cả để yêu người đó mới chính là ngu xuẩn, là cách chơi ngốc nghếch của một người tâm thần. Đúng, yêu chính là hại não, tê tâm liệt phế.Tình yêu vốn dĩ không thể gượng ép, nếu nó thuộc về bạn, dù có trăm phương ngàn kế né tránh, thì đời này kiếp này sẽ không thể trốn thoát. Nếu đã không là của mình, cố chấp cũng vô ích, đã không là của mình có cưỡng cầu, níu kéo, có hi sinh bản thân thì mọi thứ cũng trở về với chủ nhân thật sự.Yêu có lẽ là chấp niệm khó buông bỏ nhất, nhưng buông bỏ được thì có thể an yên, tâm hồn tựa như én chao chao lượn lượn tự do nơi trời xanh mây trắng, tự do tự tại, phiêu diêu năm châu bốn bể.Buông được thì hãy buông, đừng để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch, ngày ngày đều là đau đớn khốn khổ, ngày ngày đều là âm ty địa ngục...…
Sau khi kết thúc thể loại AllKook _ Yêu em mất rồi thì con au dễ thương cute này muốn tìm cảm hứng mới nên cho ra truyện dài tập Cánh hoa lặng lẽ rơi. Mong rằng các thím hãy ủng hộ cho ta nhé- Những cánh hoa rơi xuống tạo nên một khung cảnh cực kì huyền ảo. Cậu đứng đó lặng lẽ rơi nước mắt nhìn người con trai quay lưng bước đi nhưng chính bản thân chẳng thể là được gì, không dám níu kéo cũng chẳng thể lặng lẽ đi theo, chỉ biết đứng im nhìn người mình yêu suốt 8 năm trời khuất bóng sau những cánh hoa diệp anh đào. Thất vọng và chán chường cậu quyết định rời đi đến một thành phố mới bắt đầu lại cuộc sống khác._ Chuyện gì sẽ xảy ra mời mọi người đón đọc truyện của ta nhé Bút danh mới dành cho truyện mới : Tiểu Mộc Tỉ…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…
Tôi và anh ấy bên nhau 3 năm ,anh ấy từng bảo không cần cả thế giới này biết chúng ta yêu nhau chỉ cần 2 ta bên nhau hạnh phúc là đủ rồi . Tôi ngu ngốc tin vào tất cả lời nói của anh ấy cứ ngỡ sẽ mãi mãi hạnh phút bên nhau. Nhưng .... cái gì là răng long đầu bạc cái gì là chỉ cả 2 là đủ , trái tim tôi như vỡ thành từng mảnh vụng khi thấy anh cùng cô ta ân ân ái ái trên chiếc giường của cả 2, khoảng khắc ấy tim tôi như vỡ vụng . Mọi kí ức như biến thành mảng vụng sắc nhọn đâm thẳng trai tim tôi ,anh bảo " anh ấy chỉ muốn thử cảm giác giống những nam nhân bình thường khác ,làm sao mà nam với nam có thể cơ chứ, " Anh ấy không muốn cho mọi người biết về chuyện của cả 2 bởi vì điều đó sẽ khiến ba anh tức giận...Tôi chợt nhận ra rằng mọi thứ chỉ có mình tôi ảo tưởng ,liệu rằng "Nam với nam lại mất mặt thế sao ? "Tôi từ bỏ rồi .... không níu lấy nữa .... nhưng định mệnh thật là trớ trêu khi cho chúng ta gặp nhau bằng cách này ...…
Truyện được viết dưới dạng nhiều mẫu chuyện nhỏ góp từng chút một từng tí một thành một tập truyện dạng vấn đáp.Chúng tôi đọc vào phần chuyển ngữ và biên tập. Tập chuyện xoay xung quanh một nhân vật chính là một cậu bé lên tuổi teen. Như một giống cây lạ ở miền khí hậu khác được ngẫu nhiên mang về lớn lên. Cậu hớn hở khám phá miền đất mới nơi mình sinh trưởng với người bạn mới với thiên nhiên mới mẻ....Truyện được viết bởi một tập thể gia đình...., các bạn yêu quý của tôi và cho những người đã nâng niu tuổi thơ tôi! Câu chuyện này viết trong vòng một tháng, 《viên nguyệt hữu nhân tầm phụ mẫu!》Tập sách này xin được viết tặng cho tập thể. người viết phẩy tặng cho những ai thích đọc ba chấm xuống dòng có thể hay phẩy có thể dở phẩy Xin được ủng hộ để động viên nhóm tác giả sẽ có những cuốn sách tiếp theo xuống hàng xin chân thành cảm ơn xuống hàng nhóm tác giả..... thanh Google và sau đó biên tập.…
Seo Ji Weon- một bác sĩ ngoại khoa xinh đẹp và tài ba với trái tim ấm áp nhưng luôn giữ cho mình một vẻ bề ngoài lạnh lùng, thanh lịch. Thiên kim tiểu thư của nghị viên quốc hội Seo Kang Hyuk - một người dành được rất nhiều tình cảm của nhân dân nước Đại Hàn. Kim Myung Kil- tổng giám đốc Tập đoàn KS-tập đoàn giàu có và lớn mạnh bậc nhất Hàn Quốc. Giỏi giang, thành đạt và có ngoại hình điển trai, tuy nhiên lại là một con người lăng nhăng, lãng tử. Con trai của chủ tịch Tập đoàn KS Kim Ki Ho. Hôn ước giữa hai gia đình quyền quý được lập ra khi hai đứa trẻ còn chưa biết nói. Khi lớn lên, cả hai cùng đặt bút kí vào chung một bản hợp đồng có tên là : HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN để che mắt hai bên gia đình. Thời gian trôi qua và họ dần nhận ra tình cảm và tầm quan trọng của đối phương, nhưng thời gian cho họ không còn nhiều. Liệu họ sẽ làm gì để níu giữ nhau?…
Trời đang mưa phùn, Liên cảm nhận rõ độ ẩm không khí. Đôi tay cô mềm hơn, làn da cũng ẩm ướt một cách dễ chịu. Thời tiết ở miền Bắc đang dần chuyển sang mùa hè. Liên cố níu giữ chút không khí se lạnh, dịu dàng cuối cùng của mùa xuân này. Liên nhận ra mình để quên chiếc ô trên phòng làm việc. Cô chạy vội vào thang máy, lên tầng năm - phòng làm việc của cô, nhưng bảo vệ đã khóa cửa. Cô lững thững đi xuống, thôi thì đành đội mưa một hôm, dù sao trạm xe buýt cũng gần đây. Những hạt mưa li ti làm mờ đôi mắt kính. Đây vốn là sự bất tiện của mấy đứa cận thị như Liên. Cô tháo kính, nhìn đường lờ mờ, mưa đọng trên đôi mi.…