GeminiFourth/kết Hợp
Lâu quá mới nổi lên viết lại nên có gì cấn cứ góp ý thẳng thắng krap🤩…
Lâu quá mới nổi lên viết lại nên có gì cấn cứ góp ý thẳng thắng krap🤩…
Số phận - tựa như vòng tròn vô hình - đã trói họ lại với nhau như thế. Nàng - vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh - người nàng không nên yêu.Anh - vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra - anh còn nợ nàng một câu: "không phải không yêu".Cậu - đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: 'nàng' ... đã không còn là nàng nữa.Tôi đã quên mất thời gian và tên tuổiQuên mất quá khứ và hiện tạiQuên mất hạnh phúc và đau khổCũng quên mất yêu thương…
"Cậu biết hết còn gì. Chả nhẽ cậu không đoán được tớ thích cậu đến nhường nào..." "Cậu thích tớ lại có được không? Tớ biết tớ sai rồi mà..." Cuộc đời đúng là vốn không theo kế hoạch màMấy đứa ơi, chị mày đã nói là phải tập trung học đó ...Link truyện gốc:https://booktoki468.com/novel/16997178?sst=as_update&sod=desc&book=%EC%9D%BC%EB%B0%98%EC%86%8C%EC%84%A4&spage=1…
Gặp nhau chính là duyên số kiếp trước.. Yêu nhau là duyên nợ kiếp này...1. Quân Diệp Hiên: Thiên Âm, đợi khi bổn tọa giải quyết xong mọi chuyện lúc đó nàng đừng mơ tưởng sẽ né tránh được ta!2. Thiên Di: Ta hi vọng chàng sẽ như ánh trăng sáng này, mãi mãi ở bên cạnh ta, vượt qua thời gian và sinh tử.3. Thiên Nhã: Nếu như một ngày ta biến mất, chàng có chấp nhận từ bỏ tất cả để đi tìm ta không?4. Vọng Khinh Trần: Ta sẽ đi theo nàng, bảo vệ nàng vì nàng chính là nữ nhân mà ta lựa chọn.- Thiên Thư: Ta không cần ngươi đi theo bởi vì vị trí của ngươi là ở bên cạnh ta!5. Thiên Bích: Thế giới này không có gì gọi là vĩnh hằng. Vì thế, quý trọng điều trước mắt là chuyện mà ta và chàng nên làm!6. Thiên Nhi: Vọng Hàn Phong, nếu một ngày chàng thay lòng đổi dạ, ta nhất định sẽ không níu giữ chàng!#Chuyển ver…
Nói về cuộc đời cô gái…
"Tình bạn hay tình yêu? Câu hỏi muôn thuở rồi, Hân không tốt, cô ta đã từng qua lại với xã hội đen, nên buông tay ra thì hơn."....."Ngọc, hãy rời bỏ cô ta đi thôi, em không nên níu kéo nữa."....."Haha....Cô ấy là Lê Lam Hân mà.... Là Lê Lam Hân mà.....mày đã làm gì rồi hả Tuấn?...."....."Ngọc.....sống....kho...khoẻ......"....P/s: Lần đầu viết oneshort nên có lẽ sẽ có hai chương hoặc một chương cực dài. Nhớ đừng đọc chùa nhá, votes và comment góp ý, và nói lên nhân vật bạn cảm thấy thương nhất là ai nhé.Bìa truyện: Des by @ _Dandelion_Team_Chính xác hơn người des là bạn Đậu ( @Aislinglienh ) trong team ấy. Nếu thấy bìa đẹp thì hãy sang Team bạn ý ủng hộ nha, đảm bảo sẽ không thất vọng đâu.…
vài mẩu thơ mình giấu trong lòng.…
"Rõ ràng em là người ở bên cạnh anh lâu nhất""Em muốn đứng cạnh anh chứ không phải để anh bảo vệ""Càng là kim chủ của anh ta em càng muốn chiếm được""Anh là ánh trăng của em, cũng là điều em muốn nâng niu nhất""Người dạy em yêu là anh, người dạy em đau cũng là anh"…
Thanh xuân là gì nhỉ? Là thứ thuần khiết và tươi đẹp nhất thế gian này. Tớ muốn lưu giữ thanh xuân của mình trong câu chuyện của hai bạn nhỏ. Nếu bạn là một người muốn níu giữ thanh xuân giống như tớ, thì hãy thử trải nghiệm bộ truyện này nhé!Có thể khả năng viết lách của tớ không hoàn hảo, nhưng tớ đã viết nó bằng cả trái tim!Cre ảnh: Pinterest…
"Những thứ đã rơi vào tầm mắt của Tống Mẫn Hạo ta đây, tuyệt nhiên không thể chạy thoát" "Kim Chấn Vũ, cả đời cả kiếp này em chỉ có thể là bánh ngọt duy nhất của ông đây." "Mẫn Hạo, đừng nháo." "Thắng Huân là con người 2 mặt" "Thắng Duẫn em là của tôi."…
"Mưa rơi rồi..Em vẫn ngồi đó,trông chờ một người về mà chẳng thấy đâu,thân hình mỏng manh cô đơn đến kì lạ..""Tình yêu đẹp cũng sẽ tan mau,níu kéo chi để nhận lại u sầu.."…
CP: Goodgirl x SadboyThể loại: comedy, drama, học đường, truyện teenDebut:14/8/2025-??/??/200?Cổ tay tôi được cậu níu chặt lại, một ánh mắt nỉ non ngây dại nhưng có chút điên cuồng trong khoé mắt, nó như muốn hút lấy hết ánh nhìn của tôi lẫn cả linh hồn"Lý Huệ An! Cậu được nhận vào Thanh Hoa rồi liền muốn chạy à? Không thoát khỏi tôi đâu!"Cậu ta ôm lấy tôi từ đằng sau nhẹ nhàng, mặt tựa sát vào cổ tôi, hơi thở ấm áp phả nhẹ khiến tôi hơi khó thở, tim đập mạnh đến xao xuyến...chất giọng nhỏ nhẹ của tôi khẽ khàn với lời nói sắc sảo vang lên." Trần Nguyễn Gia Minh, cậu còn muốn bắt nạt tôi đến bao giờ nữa hả!"Cậu ta hừ lạnh một cái điềm nhiên đáp với chất giọng khàn trầm đặc " Chờ đó, nhận quà của tôi là người của tôi! Thế nào cũng sẽ tuyên bố với cả thế giới 'bạn gái' mình là cậu!"Em ngây ngốc đứng nhìn cậu ta, mặt đỏ bừng vì nóng ran...Con bé ngốc như em lại được người như cậu ấy tỏ tình à. Chắc chắn là giả, gương mặt đẹp trai ấy chắc chắn là đang trêu đùa em…
Năm Ấy Có Một Thiếu Niên_____Năm ấy có một Tôn Tam Nguyệt, vô cùng vô tư, chẳng muộn phiền chuyện thiên hạ, chẳng quan tâm đến thế gian có xoay lưng với hắn hay không, cứ đường đường mà sống thật vui vẻ. Ấy thế mà thiếu niên nhiệt huyết ấy lại từ vô tư thành suy tư, ngày ngày uống rựu đến say ngất chỉ vì để quên đi một người, nhưng chẳng thể nào quên đi được." Tôn Tam Nguyệt của năm ấy đã chết rồi, thế nên....đừng tìm hắn nữa"____Năm ấy có một Trạch Thiên Vũ sống trên đỉnh núi Tư Âm. Là một kẻ tàn bạo, có tính cách lập dị, hắn xem thường tất cả, cho rằng mọi thứ đều không đáng để hắn trân trọng. Ấy thế mà không ngờ lại có một ngày, con người tự cao, tự đại ấy lại phải cúi đầu, quỳ xuống cầu xin kẻ khác chỉ để giữ lại mạng sống cho một thiếu niên đang hấp hối đang được hắn nâng niu trong lòng."Trước nay, bản tôn chưa từng nghĩ đến việc sẽ hao tâm, tổn khí đối với một tên tiểu tử phiền toái đã khiến ta phải vắt óc suy nghĩ nhiều đến mất ăn, mất ngủ. Ta thực sự ghét con người đó, chỉ muốn bóp chết hắn ta, nhưng tại sao ta lại không nỡ?"…
Con người không thể tự chọn lựa số phận cho riêng mình. Như những bông hoa sẽ mãi là bông hoa, có muốn thoát khỏi kiếp hoa cũng không được. Anh và em là những con người xa lạ, do duyên số hay do định mệnh mà hai ta lại đến với nhau? Nên đổ lỗi cho số phận đã bị sự ràng buộc níu kéo, hay nên tin rằng từ khi sinh ra, ta đã là của nhau? Nhẹ nhàng, ấm áp mà lại như nồng nhiệt, khó tả.…
Ngày ấy anh đi, cô tự nhủ rằng bản thân phải sống tốt lên, phải quên anh đi, phải quên mối tình đầu đầy nhung nhớ và tiếc thương đi. Nhưng, trái tim của cô, trái tim của một người con gái vốn đã mong manh yếu ớt, vì quá thương anh nên không thể nào từ bỏ, luôn tìm các níu kéo anh.Rồi, tuyệt vọng nhìn anh và người mới thân mật đi trên đường. Anh đã quên cô rồi, anh đã quên lời hẹn ước năm xưa của anh và cô, anh đã quên thật rồi, vậy mà cô vẫn hồ đồ mãi khắc sâu vào trong tim, cô thật là ngốc !…
Gồm những mẫu truyện vụn vặt cho các bạn gái. Tâm trạng mỗi ngày mỗi khác.Truyện chỉ đăng tại Wattpad. Không coppy dưới mọi hình thức.…
Hoà Thu , Hoà Đông , Hoà Bình là F.M.B , đều là những đứa trẻ bị ruồng bỏ . Hoà Đông , Hoà Bình được nhận nuôi ; có người bảo vệ , yêu thương ; lớn lên lại tài giỏi , anh tuấn , là ước mơ của biết bao người . Hoà Thu lại chấp nhận sống riêng , tự mình lo toan mọi việc . Trong một lần vô tình , cả 3 gặp gỡ Tam Vinh gia , là con của Vinh gia , đồng minh Tâm gia , cũng là gia đình nhận nuôi cả 3 . Vinh Tử Mỹ có hứng thú với Hoà Thu , nhưng lại bị anh lạnh nhạt nên nhờ đến sự giúp đỡ của Vinh Tử Tuấn và Vinh Tử Tú . Do áp lực , anh buộc phải chấp nhận việc 2 gia tộc cùng chung sống . Luôn bị khinh thường , đối xử tệ nhưng anh vẫn chưa từng tỏ ra bất mãn . Đời người trớ trêu . Không biết từ lúc nào mà anh và Vinh Tử Tuấn đã sa vào lưới tình . Vinh Tử Tuấn yêu anh , nhưng vì sự tự tôn cá nhân mà luôn làm anh tổn thương . Không muốn mất anh , nhưng lại không biết cách níu kéo . Liệu , anh có chịu tha thứ và yêu hắn 1 lần nữa ? Hẳn , đây sẽ là lần cuối cùng hắn bỏ anh chứ ?…
"Cậu biết tình yêu là gì không?" - Jin hỏi."Biết chứ. Tình yêu là...khi trái tim hoà chung một nhịp với người mình thích, tần số của họ gặp được nhau. Và thế là họ yêu nhau" - Joon nói"Thế thì tớ cũng đang yêu" - Jin cười khúc khích."Yêu ai?""Yêu cậu, yêu BTS, yêu mọi thứ xung quanh, yêu bản thân tớ, yêu cả vũ trụ này"Namjoon ngẩn người. Hình như là thế thật, tình yêu dường như chẳng cần gói gọn trong tình cảm với một người. Cậu vẫn có thể yêu chiếc hoa, cái cỏ. Cậu vẫn có thể yêu bản thân này, yêu vũ trụ nơi linh hồn cậu bắt đầu.__________________________________________________________________________________Đây là truyện tình bạn, không phải tình yêu, nhưng vì mình quan niệm rằng tình bạn giữa những đứa con trai vẫn có thể có những hành động như ôm, hôn, nắm tay nên đảm bảo sẽ có những tuyến tình cảm siêu ngọt, siêu soft.Và hạn chế ship couple kiểu romance ở truyện mình, do mình không thích.Các couple ở tag…