Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bách Diệp, cô gái bình thường nhưng không tầm thường...Việt Anh, chàng trai như mặt trời, toả sáng cả thanh xuân...Mẫn Nhi, e dè nhút nhát nhưng sắc nước hương trời cùng sự quật cường mãnh liệt...Khánh Hoàng, ẩn số học bá, thông minh khó hiểu, chỉ có thể nói về cậu như vậy...Bốn mảnh ghép, liệu có tạo nên một thanh xuân?…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
nu9 ( Tâm Sa Linh )bị tổn thương và bỏ rơi bởi chính gia đình của mình sau đó gặp được nam9 (Kỳ Trầm Dương), nam9( Kỳ Trầm Dương) đã giúp cô thoát khỏi cái ám ảnh tâm lý đó nhưng lại cũng chính anh lại đẩy cô vào khiến cô quay lại cái lúc đó. Khoảng thời gian sau thì họ gặp lại một lần nữa nhưng ai cũng mang vết sẹo trong lòng . Sau đó là sự thật rồi hối hận và tha thứ nhau nhưng vẫn có 1 khoảng trống nào đó ở quá khứ…
Xin chào đây là bộ chuyện đầu tay của tui nên tui mong mọi người thích nó Dù đề là all Harry nhưng không phải ai cũng sẽ đến được với harry đâu nhéVà lối văn của tui thì hơi hướng về nhưng đừng lo tui thích mềm không ăn cứngSau đây là phần giới thiệu cho chuyện nè!Đôi ta quen nhau và cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm, thử thách vậy sao lại không đến được với nhau?Xin lỗi vì đã không giữ em thật chặtXin lỗi vì lời hẹn không thànhXin lỗi vì những áng văn trong lòng vẫn chưa được thổ lộ sớm hơnXin lỗi vì anh đã không đủ dũng cảm để yêu em____________trích từ bọn y_____…
Vì có mối đính hôn từ bé nên cô và anh buộc phải kết hôn với nhau.Cô hạnh phúc vì được lấy người con trai mà mình thích thầm. Còn anh chẳng có tí hạnh phúc. Rồi cuộc sống của họ sẽ ra sao?thì mọi người cứ xem rồi sẽ biết^^…
thể loại : đam mỹ , hiện đại , hợp đồng hôn nhân, chữa lành, ấm áp ,1x1 ,he Bách nhạc gặp gỡ Trần dực trong hoàn cảnh đặc biệt hai người gặp nhau vì một bản hợp đồng hôn nhân , một kẻ vì muốn tránh xa cái gọi là hôn nhân chính trị vì lợi ít gia tộc , một người vì để có thể thoát khỏi nơi địa ngục tối tăm giam giữ bản thân mình hơn hai mươi ba năm, cuộc sống ban đầu cả hai không hề dính líu gì đến nhau nhưng dần dần các cảm xúc kì lạ bắt đầu xâm chiếm lấy từng tế bào trong cơ thể họ có lẽ trong 1 khoảng khắc vô tình nào đó họ đã dành cho nhau những điều chân thật nhất chứ không còn là những dòng chữ đen được in trên giấy nữa( mỹ nhân thông minh thụ x lạnh lùng lý trí công )…
Sau một ngày làm việc cô trở về khách sạn, tìm kiếm chiếc chìa khoá phòng mình, đột nhiên có một giọng nói từ phía sau "Ê, cô tính bảo giờ mới trả tiền"Cô hoảng hốt tính chạy trốn, nhưng cánh tay của mình đã bị anh kéo lại "Em tính chạy đi đâu vậy vơi yêu?"…