Bất ngờ
lần đầu viết truyện mọng mọi người ủng hộ nha…
lần đầu viết truyện mọng mọi người ủng hộ nha…
Có một kiểu người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ, như gió đầu mùa - thoảng qua tưởng chẳng để lại gì, nhưng hóa ra là để lại cả một quãng nhớ dài.Và cũng có một kiểu nhớ, không ồn ào, không đòi hỏi, không tên - chỉ là mỗi khi trời trở gió, hoặc khi vô tình bắt gặp một bài nhạc cũ, một khung cảnh quen, lòng lại tự dưng thắt lại... vì ai đó.Họ từng ngồi ngay đó - cùng một lớp học, cùng một khung cửa sổ, cùng tiếng chuông vang giữa buổi trưa nắng. Khoảng cách chỉ là vài cái bàn, vài cái liếc mắt ngập ngừng, vài lần chạm vai không cố ý. Gần đến thế, nhưng chẳng bao giờ đủ gần để chạm vào.Thanh xuân là thứ kỳ lạ. Người ta cứ ngỡ mình đang sống trong nó, mà không biết chỉ đến khi mất đi rồi mới nhận ra... mình đã từng rất thương một người, theo cái cách lặng lẽ nhất mà trái tim non trẻ có thể làm được.…
Mark là anh cả nhưng chả giống anh cả / JB là leader chic and sexy/ Jinyoung là mommy / Jackson là vitamin cười / BamBam chàng trai người thái đáng yêu/ Yugyeom là người choco shake…
Ta chết rồi...Thức đêm nhiều, tim ngừng đập.Khi đang nhìn lại những đoạn quá khứ nhàm chán của đời mình, ta bỗng xuất hiện ở một nơi xa lạ.Một tiệm sách cũ kỹ, bụi phủ tầng tầng. Bên ngoài bị một lớp tro xám dày đặc bao trùm, trong khi ta lại bất động ngồi trên chiếc ghế gỗ nứt nẻ.Ta thần kỳ chưa chết.Trước mặt là một quyển sách dày cộm, bìa da bong tróc, đặt trên bàn.Không khí ẩm mốc mà ta hít vào lại khiến tâm thần thư thái kỳ lạ....Ta mở sách ra.Vừa chạm tay vào trang bìa, xúc cảm khô khốc cổ quái truyền tới – quen thuộc như thể từng chạm qua.Và rồi—Nó bắt đầu trò chuyện với ta.Không phải bằng giọng nói, mà bằng từng dòng chữ hiện lên ngay trên bìa.Ta không sợ.Dù sao thì... kiếp trước ta cũng đọc kha khá tiểu thuyết linh dị rồi, độ kháng kinh dị tương đối đầy máu.Nó bảo, nó có thể cho ta xem một đoạn "mô phỏng tương lai".Rồi hỏi ta có muốn... làm người một nhà với nó không?Nó muốn ta giúp viết một bộ tiểu thuyết.Thông qua câu chuyện đó, nó có thể "định hình năng lực" và "xác lập thân phận".Ta hỏi “viết gì?”Nó đưa ra mấy lựa chọn — em gái, vợ, chị hàng xóm, bạn thuở nhỏ — đều là nữ tính cả.Yêu cầu thì rất mơ hồ.Nó chỉ nói: "Hãy viết một câu chuyện... như thể chúng ta thực sự là người một nhà."…
Vì là nơi mình viết những dòng suy nghĩ về đêm nên không có miêu tả.…
Fanfic nhà Rikimaru and Santa…
chuyện anh khôi văn phòng và anh minh đầu bếp…
mortal instruments!au.bản năng sinh tồn là thứ đáng sợ nhất.© to cassandra clare.…
Chẳng ai xấu trên đời này, chỉ là họ đẹp ở một khía cạnh khác mà bạn chưa hề khám phá ra.…
những mẫu truyện nhỏ của cún và mèo chảnh…
Tự đọc tự hiểu 😍👍…
YugBam ver ~ enjoy…
Dành cho những author chuyên viết về couple của Seobaby~…
shot viết vì yeongyu,cho yeongyu…
lấy cảm hứng từ một bộ phim…
h đọc lại thấy nó xàm vl , đừng đọc🙈😫…
em Khuê thương nhớ anh Hiền…
Anh chỉ là người thay thế…