Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
+ Một lẻ kiêu ngạo đừng mơ chịu thiệt trước bất kì điều gì , cái tôi cao ngất ngưởng mặt lên mà sống vì hắn mạnh mà giàu mà ~ ôi hương vị của sự kiêu ngạo thật tuyệt làm sao ~❥ +.credits : Đông Điệp Vĩ Kỳ Last Edits :18620…
Đời người như thực như hư, kiếp này đứt gánh nửa đường đâu hẳn đã hết, qua một giấc ngủ lại là kiếp lai sinh, lai sinh cũng không hẳn là tái xuất hiện trong tương lai... cũng có thể trở về cổ đại thì sao? Nàng phóng khoáng, nàng hiểu biết, nàng có thể nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay... nhưng chợt nhận ra cái mà nàng không thể nắm giữ đó là lòng người. Nam nhân yêu nàng, nữ tử cũng đồng dạng... phủ nhận, chối bỏ hay tiếp nhận? Ai sẽ cùng nàng đi đến cuối cùng của cuộc đời? Chữ "tình" cho nàng nếm trải để trưởng thành và hoàn thiện nhân tâm của nàng cũng đem giọt lệ vương lên mi nàng. Đi đến cuối chặng đường đời, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!…
♥ Author : Cua Bếu♥ Disclaimer : chúng nó là của nhau, đương nhiên là không phải của tớ rồi =))))♥ Gender : có tý hài, có tý tình cảm, có tý nhộn =))))♥ Pairing : JackBam, MarkJin♥ Rating : M♥ Status : Ongoing♥ Warning : Trong truyện có miêu tả quan hệ tình cảm namxnam, nếu không chấp nhận được vui lòng click back♥ Summary :Chuyện kể về hai nhân vật Jackson và BamBam, cùng học 1 trường trung học và hầu như lúc nào cũng cãi nhau, nhưng họ luôn tìm ra cách giải quyết vấn đề để làm lành.Ngoài ra còn có một số nhân vật phụ như là Mark, Jin Young, Young Jae, Jae Bum, Yu Gyeom là bạn thân của hai nhân vật chính.BamBam là cậu bạn học sinh chuyển trường, là con trai của tập toàn Bhuwakul – một tập đoàn nổi tiếng với một chuỗi các nhà hàng Hàn Quốc trên toàn thế giới, mới chuyển đến trường trung học của tập đoàn Wang.Jackson là con trai của chủ tịch tập đoàn Wang, luôn có tính tình kiêu căng, tự phụ nhưng cuối cùng cũng được đào tạo dưới tay BamBam và trở thành một con ngư…
Tôi là một người hay quên như những người khác, nên tôi thường viết để lưu giữ kí ức. "Viết cho chàng trai Anh Quốc của tôi" thuộc chuyên mục [Những chàng trai...], là tản văn, hay hồi kí, hay cái gì đại loại thế (tôi mù văn học anw) viết về chuyện đi Prom ở một vương quốc nọ, nơi những chàng trai mời bạn nhảy một điệu valse mà ban nhạc cứ chơi mấy bản nhạc đồng quê lạc tông không ai biết hay bữa tối phong cách sang trọng với những thứ không-nhận-diện-được trên dĩa, nơi tôi gặp một cậu trai thủ đô trẻ măng với chất giọng Anh Quốc không lẫn đi đâu được.Dự tính gồm 4 -5 phần (tùy thuộc vào độ lạc đề của bản thân) [Những chàng trai...] Là một chuyên mục về những chàng trai tôi gặp trong đời, trong một khoảnh khắc, trong một khoảng thời gian không ngắn không dài, vừa đủ để làm cho người ta không hẳn là nhớ mong, mà đúng hơn là luyến tiếc. Những khoảnh khắc nhẹ nhàng trong đời, sẽ không đi tới đâu cả, sẽ không có tương lai nào được định hình cả. Nhưng những khoảnh khắc những ánh mắt chạm nhau, những nụ cười, cái liếc mắt, cái chạm mặt, ngượng ngùng, mong ngóng, sẽ vẫn còn đọng lại qua từng con chữ, gợi cho tác giả về những gì mình từng trải qua, để nhớ, để biết rằng mình đã có một tuổi trẻ đủ mùi đủ vị."Những thước phim ngắn, những cảm xúc không ngắn không dài, đủ để tim bồi hồi mỗi khi nhớ đến. Những chàng trai đi qua đời tôi."…
Năm ấy, ở tuổi 20 tròn, cậu gặp nó.Cậu nghĩ rằng cậu ghét nó lắm."Cái thằng Trí Mân đó, cha đuổi nó đi đi, con không thích có bất kì một người hầu nào quản thúc con hết"Cậu tệ thế nào nó vẫn cười, cười thật tươi, dưới ánh trăng thuần khiết, nụ cười của nó càng trong, càng xinh như nhỏ Anh cậu thích từ ngày xửa ngày xưa...."Mày đi giao du bên ngoài rồi về làm khổ tao quá con ơi. Sao mày lại lây cái bệnh này, còn là với cái thằng người hầu của mày. Tao đẻ mày ra, cho mày ăn học đàng hoàng sao mày làm khổ cha thế này hả con ơi"...Ngày đó, nó kết thúc tuổi xuân của mình theo cách như con nhà bà Kim, nó nỡ lòng để cậu ở lại chờ nó, ngóng nó. Còn cậu khoác trên mình áo hỷ, ôm nó vào lòng, khóc tức tưởi......…