Fuck Boy Yêu Good Boy Thì Sẽ Ra Sao ?
Taehyung bỏ nghề fuck boy chuyển sang làm soft boy cua anh jungkook trònnnSinh tử văn…
Taehyung bỏ nghề fuck boy chuyển sang làm soft boy cua anh jungkook trònnnSinh tử văn…
Tên truyện: Giả bộ làm AHán Việt: Trang A làm bộTác giả: Tùng Tử TràTình trạng bản gốc: 65 chương (HOÀN)Tình trạng edit: Đang tiến hànhConvert: DuFengYu - WikidichEditor: Cá Koi Biển Đông ---☆ CP: Niên hạ trung khuyển Alpha công X Táo bạo mỹ nhân Omega thụ☆ Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Ngọt sủng, Niên hạ, ABO, 1v1, Đơn phương yêu thầm, Mỹ thụ---✿ Lần đầu edit nên rất mong nhận được ý kiến đóng góp từ mọi người. ✿ Bản dịch có thể chỉ đúng từ 60-70%.✿ Edit chỉ để thỏa mãn bản thân với mục đích phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả.✿ Vui lòng KHÔNG chuyển ver hay ĐEM đi nơi khác dưới mọi hình thức.---CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ QUA NHÀ MÌNH ٩(ˊᗜˋ*)و ♡.…
Năm 18 tuổi, Trình Hạo Du lần đầu gặp cô gái ấy. Từ ánh nhìn đầu tiên, anh đã biết mình không thể nào quên được hình bóng ấy Anh theo đuổi cô suốt 5 năm, nhận bố mẹ cô là bố mẹ nuôi, chỉ để có thêm chút quan hệ với cô. Nhưng tình yêu của anh chưa từng được đápCuối cùng, anh từ bỏ, không bám lấy cô nữa.một thời gian sau anh lấy vợ và cô cũng lấy chồng. Hai người đều có gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mìnhHai người từng là người quen thuộc nhất, rồi dần dần trở thành người xa lạ. Anh không đến tìn cô, cô cũng không còn quan tâm đến anh. Nhưng số phận vẫn buộc họ phải có những lần gặp gỡ.Cho đến một ngày cô nhận tin anh gặp tai nan, khó qua khỏi. Anh nằm trên giường bệnh hơi thở mong manh, dường như đang chờ đợi điền gì đóVì không muốn trong lòng cảm thấy áy náy nên cô quyết định đến để gặp anh lần cuối. Chỉ vậy thôi, nhưng anh lại khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng nhắm mắt…
Author gốc: @WonPi_HHs9994Editor: Diễm Quỳnh(Gấu)Tên truyện gốc: JungKookie à! Lại đây với anh!Tên truyện editor: YoonGie à! Lại đây với anh!Tình trạng gốc: HoànThể loại: Pink, Ngược, HE, Có chút HLink truyện: https://www.wattpad.com/story/59461829-shortfic-jungkookie-%C3%A0-l%E1%BA%A1i-%C4%91%C3%A2y-v%E1%BB%9Bi-anh❌TRUYỆN ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CHUYỂN VER CỦA AUTHOR GỐC. MONG MỌI NGƯỜI KHÔNG ĐEM FIC RA NGOÀI KHI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.❌Mong mọi người đọc truyện thật vui vẻ*^_^*…
Nếu người bạn thích đột ngột tỏ tình với bạn chỉ vì lí do bất chính bạn sẽ chấp nhận chứ ?" Em biết anh chỉ là lừa gạt nhưng em vẫn muốn thử một lần , dù có chết em vẫn muốn thử" " Vậy được rồi , tôi đi đây " Chính vì một câu nói ngoan cố theo cảm nghĩ của trái tim mà về sau tôi đã phải trải qua muôn vàn đau khổ.Anh ấy kết hôn với tôi nhưng không yêu tôi , anh ấy tỏ ra thân mật với tôi cũng là do ép buộc , anh ấy nói yêu tôi nhưng tôi có thể cảm nhận trong đôi mắt ấy tràn đầy ghê tởm tôi .Vì người con gái anh ấy yêu không giàu có giống gia đình tôi cho nên anh mới lấy tôi ra làm bia đỡ đạn , nếu mọi người nghĩ anh ấy hèn nhát thì không phải vậy đâu , ba của anh ấy nói nếu anh không chấp nhận tôi ba anh sẽ giết chết cô gái đó mà với quyền lực của ba anh nói được tất sẽ làm được .Cũng vì vậy , anh cho tôi là người mưu mô , tham lam , ích kỉ không từ mọi thủ đoạn để chiếm lấy anh , suốt quãng thời gian sống chung với nhau anh luôn đem tôi ra đùa cợt, ghẻ lạnh , khinh thường , dơ bẩn , cho bạn gái anh toàn quyền sai khiến tôi như osin.…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
Dennis là một chàng trai cao to, khỏe mạnh. Anh được mọi người yêu quý vì thân thiện dễ gần. Khi anh phân hóa thành Alpha. Mọi người không bất ngờ vì họ đã đoán trước được điều đó, anh cũng bình thản như không. Và rồi đến một ngày nọ, khi trở về nhà. Anh bắt gặp một đứa nhóc trông yếu ớt, nhỏ nhắn đang ngồi gục đầu, tay chân đầy vết thương. Với bản tính tốt bụng, anh đã giúp đỡ đứa trẻ ấy. Khi biết đứa trẻ không có nơi nào để đi, anh đã nuôi cậu và coi cậu như em trai. Nhưng càng lớn, tình cảm ấy của anh không còn là tình cảm anh em nữa, mà nó đã hình thành...Một tình yêu đích thực. Nếu nói rằng Dennis thích khuôn mặt của cậu em ấy thì cũng khó sai, nhưng ngay từ đầu tình cảm chỉ đến từ Dennis mà thôi.…
Thanh xuân của Ngọc là những khoảnh khắc lặng lẽ bênHoàng. Mỗi sáng nhìn cậu ngồi cạnh, tim cô lại đập rộn ràng dù chẳng dám nói gì. Đã ba lần Ngọc lấy hết can đảm tỏ tình, và cũng ba lần cô nhận lại sự từ chối nhẹ nhàng. Cô biết tình cảm này không thể được đáp lại, nhưng chỉ cầnHoàng mỉm cười hay vô tình quan tâm, Ngọc lại thấy hạnh phúc, vô tình co và hoàng đã đưa nhau vào một mối quan hệ không tên,nhưng lại nhiều cảm xúc trong đó . Tình yêu đơn phương ấy, dù buồn bã, nhưng lại dịu dàng đến lạ, Ngọc nhận ra rằng cô không chỉ thích mà đã yêu cậu bạn cùng bàn ấy, cô yêu cả kỷ niệm của cả hai, đó là ký ức dịu dàng trong thời học sinh của cô…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…
Tăng Phúc từ ngày được Neko đại đế ban cho biệt danh Hải Ly thì em có vẻ sống rất đúng với bản chất. Mỗi ngày em dựng cho mình một vài viên gạch để xây thành con đập mơ ước.Em viết nhật ký không đầu không đuôi như một thói quen từ lúc gia nhập show Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Thực ra em không hề hay biết đến một ngày lật lại. Trong nhật ký của em từ bao giờ. Từng chữ từng chữ đều là hắn.Còn hắn có một cái nết rất gợi đòn là vô cùng thích chọc ghẹo mọi người xung quanh, đặc biệt là những người dễ thương nhưng hay hờn dỗi. Đối tượng chọc ghẹo của hắn ở ký túc xá Ka Ka thì nhiều vô kể. Trong số đó đặc biệt là Hải Ly em bé được hắn bế lên hẳn top 1 vì phản ứng của em khi bị ghẹo rất gây ngứa ngáy trái tim mèo mềm xèo của con mèo Neko.…
Ngày đó anh mặc sơ mi trắng giữa sân trường nở nụ cười chói lóa , và em gọi đó là thanh xuân. Dù em chỉ là một cô gái tầm thường quá đỗi, chỉ như một con người bé nhỏ lướt qua ánh nhìn anh vài giây. Nhưng, thanh xuân của em, có anh, được bên anh, là điều tuyệt vời nhất của em. Đúng người đúng thời điểm là cổ tích, đúng người sai thời điểm thì là thanh xuân. Em gặp anh như thế, theo đuổi anh nồng nhiệt đến thế, cùng anh vui vẻ như thế, xác định anh đúng là một nửa đích thực của em. Ta bên nhau ngỡ rằng là cổ tích, mà phút chốc chợt hóa thành thanh xuân. Nếu có kiếp sau, hẹn gặp anh vào lúc ta đủ chín chẵn để hiểu sự đời, vào lúc ta trưởng thành và tìm thấy nhau , khi đó, có lẽ chúng ta mới có thể trở thành vai chĩnh trong câu chuyện cổ tích của chúng taBìa by @pacman_team ♡♡…
"Uống nhầm một ánh mắtCơn say theo nửa đời.Thương thầm một nụ cười,Cả một đời phiêu lãng."Diệp Giai Nghi là fangirl chính hiệu của Vũ Tịnh Hàn, từ khi hâm mộ anh chàng, Giai Nghi chưa từng bỏ lỡ một album hay singel nào của vị thần tượng này cả. Thậm chí có vài lần cô nhịn ăn để mua vé đi xem buổi diễn của anh chàng, từ các buổi trong nước hay ngoài nước đều có dấu chân của bạn nhỏ Giai Nghi. Bố mẹ, bạn bè ban đầu còn nói cô kì lạ rồi khuyên ngăn nhưng qua nhiều năm cũng chỉ còn lắc đầu trơ mắt mà nhìn cô nàng này sống chết vì idol mình như thế. Cuộc "theo đuổi" thần tượng này của Diệp Giai Nghi có nhận được một cái kết đẹp? Cô có phải là cô gái may mắn trong truyền thuyết lấy được thần tượng? Hay cũng chỉ là một fan nhỏ bé trong hàng vạn người hâm mộ của anh? Không ai biết sự thầm lặng của cô? Mọi người đều biết cô nàng Diệp Giai Nghi "yêu" Vũ Tịnh Hàn chỉ có riêng anh là không biết.…
Thể loại truyện: Ngôn tình, học đường, đơn phương, tình yêu lứa đôi, thanh xuân, ngược tâmTác giả: Ngôn Thanh xuân ai cũng có một kí ức để nhớ, một kỉ niệm để thương, một chuyện để mỉm cười, và một người ta nguyện dành trọn cả thanh xuân để đuổi theo. Trong những năm tháng khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, khi ta chỉ là những đứa trẻ mới lớn chưa trải sự khó nhọc của cuộc đời, ta lúc ấy ngỗ nghịch và nông nổi biết bao. Nhưng đó mới chính là tuổi trẻ! Ở cái tuổi đẹp tựa trăng rằm ấy, ta cũng yêu, cũng say mê, cũng cam tâm tình nguyện theo đuổi người ta thương. Thế nhưng tình yêu ấy không ôn nhu hiền dịu như ánh trăng đêm, mà chính là nồng nàn nhiệt huyết tràn đầy năng lượng như mặt trời của tuổi trẻ.…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
THE SKIN Salvatore Mangione, MD "The power of making a correct diagnosis is the key to all success in the treatment of skin diseases; without this faculty, the physician can never be a thorough dermatologist, and therapeutics at once cease to hold their proper position, and become empirical." —Louis A. Duhring (1845-1913) "Beautys but skin deep." —John Davies of Hereford (1565-1618) BASIC TERMINOLOGY AND DIAGNOSTIC TECHNIQUES 1. How many skin diseases exist? What are the two main categories of skin lesions? There are more than 1400 skin diseases. Yet, only 30 are important, common, and worth knowing. The first step toward their recognition is the separation of primary from secondary lesions (Table 3-1). • Primary lesions result only from disease and have not been changed by additional events (such as trauma, scratching, or medical treatment; see Table 3-1). To better identity primary lesions, pay attention to their colors, shape, arrangement, and distribution. • Secondary lesions instead have been altered by outside manipulation, medical treatment, or their own natural course. 2. What are the major primary lesions? • Hanel's: Flat, nonpalpable, circumscribed areas of discoloration cm in diameter. Typical macules are the familiar freckles. • Patches: flat, nonpalpable areas of skin discoloration >0.5 cm in diameter (i.e., a large macula). A typical patch is the one of yitillgo. • Papules: Raised and palpable lesions <0.5 cm in diameter. They may or may not have a different color from the surrounding skin. A typical papule is a raised nevus. >0.5 are 0.5 cm…
" Có một người,dạy bạn thế nào là yêu nhưng không yêu bạn.Tớ muốn được ôm chặt cậu dù biết trái tim của cậu đang gọi tên một người khác.Bởi tớ thật yếu đuối nên muốn dựa vào vai của cậu mãi ,dù biết rằng cậu chỉ xem tớ là một người bạn thân...." Rose là người bạn thân của hoàng tử Henri và đây là câu chuyện về tình yêu của cô dành cho anh ấy. Đây không phải là một câu chuyện tình yêu bình thường mà là một câu chuyện sâu sắc hơn về tình cảm đơn phương. Truyện sẽ khác so với bản gốc của phim Cinderella ,đây chỉ là một câu chuyện do mình thay đổi theo hướng của nhân vật chính nên mong mọi người thích (◍•ᴗ•◍)❤. Đây cũng là lần đầu tiên mình viết truyện (mình học văn,viết văn cũng tạm ổn nhưng chủ yếu mình muốn viết vì ý tưởng và muốn cài đặt wattpat để viết truyện lâu lắm rồi ) nên có sai sót gì thì tớ mong mọi người hướng dẫn và chỉ bảo.…
Tuổi mười tám là quãng thời gian rực rỡ nhất nơi tình bạn, tình yêu và cả những vết thương đầu đời đan xen trong một nhịp thở.Tố Linh rạng rỡ như ánh nắng; Minh Thư dịu dàng như làn gió. Hai cô gái tưởng chừng đối lập nhưng lại gắn bó không rời, cùng cười, cùng lớn lên, cùng sẻ chia mọi điều.Cho đến khi giữa họ và những người xung quanh, cảm xúc bắt đầu đổi khác mong manh giữa ranh giới của "bạn bè" và "yêu thương".Câu chuyện không chỉ là về những trái tim tuổi mười tám đang loay hoay tìm hiểu chính mình, mà còn là hành trình học cách yêu thương, tha thứ cả cho người thân lẫn cho chính bản thân mình.Tuổi mười tám, liệu chúng ta có thực sự trưởng thành để hiểu được thế nào là thương một người?…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
Tên truyện: Cây cam ở nhà cậu ấy, nhưng quả cam cứ rụng sang nhà tôi suốt (ต้นส้มอยู่บ้านเขา แต่ผลส้มหล่นมาบ้านเราตลอดเลย) Tác giả: Littleskyofme ✿Mô tả: "Nhà Koh không trồng cam, nhưng lại được ăn cam suốt, thật khó hiểu." Đây là câu chuyện về một "nhóc tì mê cam" và một "chủ nhân cây cam" - người mà chưa bao giờ được ăn quả cam nào từ chính cây của mình dù chỉ một ngày.Nội dung: Sát vách nhà Koh có người mới dọn đến, mang theo một cây cam lớn. Lạ lùng thay, ngày nào cũng có cam rụng xuống từ cái cây ấy sang sân nhà Koh. Koh bèn đặt nải chuối để "đổi lễ" lại, và rồi nải chuối cũng biến mất. Nếu nhà này đã có con quỷ ăn cam, thì nhà bên kia chắc chắn cũng phải có con quỷ ăn chuối rồi!Chủ nhân của cây cam đó thực chất cũng tên là Koh. Thật là bực mình, tại sao cái thằng nhóc đó lại có cái tên ngầu y hệt như cậu cơ chứ!…
Lớp học nằm trên dãy hành lang cũ. Tiếng chuông vào học thôi thúc mọi người vào lớp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi của ô cửa sổ cùng những cơn gió thổi lồng lộng.Cậu vẫn đứng đó, cất giọng nói to và dõng dạc, từng câu từng chữ như rót mật vào tim tôi. Đằng sau cậu là cả một bầu trời rộng lớn cùng những tia nắng sáng lấp lánh.Cậu giống như mặt trời vào mùa xuân, nhẹ nhàng chiếu sáng trái tim tôi. Cậu giống như một cơn mưa rào mùa hạ, chỉ thoáng qua chốc lát rồi rời đi, để lại bao tiếc nuối. Cậu giống như một đám mây mùa thu, mềm mại an ủi tôi rồi lại bị gió kéo đi. Cậu giống như cơn gió Bắc mùa đông, tuy lạnh lẽo nhưng lại ân cần xoa dịu những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.Cậu là cả một hi vọng tôi ấp ủ suốt ba năm cấp III, là niềm hạnh phúc nhỏ bé mỗi ngày của tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã không còn muốn là một người nhút nhát không dám lại gần cậu nữa, tôi muốn dũng cảm đối mặt với cậu để mỉm cười nói:"Tôi thích cậu!".......Trái tim lạnh lẽo của tôi khi gặp cậu bỗng trở nên ấm áp lạ thường.…