[Đoản - Bác Chiến] Thanh xuân của chúng ta.
Một đoản ngắn đáng yêu của Bác Chiến…
Một đoản ngắn đáng yêu của Bác Chiến…
Tg : Min biến tháiTiểu thuyết : xuyên ko / sủng / ngược/mệnh đào hoaTrọn bộ : 68 tậpHạn ra : 1 tuần ra 2 hoặc 3 lần Leo…
vẫn luôn là người…
Tất cả đều là tưởng tượng của tác giả.…
Đây chỉ là phần mình giãi bày ý tưởng về mỗi câu chuyện của mình thôi :)…
Tác Giả: AlexThể loại: Đam Mỹ , SE , SủngVui lòng không lấy đi đâu kẻo tui thấy tui lại rơi vào trầm cảm:))…
TÁC GIẢ : MON 🌺NV : VƯƠNG NHẤT BÁC X TIÊU CHIẾN 🥀 ☺️ TÌNH YÊU VỐN KO PHÂN BIỆT ☺️ ☺️ GIA THẾ , TÌNH YÊU , TUỔI TÁC , MÀU DA☺️ 😊 NHƯNG SAO CON NGƯỜI LẠI PHÂN BIỆT NÓ😊…
Oveveve ovavava…
Mô tả á? Hừm...... Soái ca công và tàn nhang thụ chăng? Mối tình kỳ lạ ở thế kỉ 21 diễn ra.......…
Ta không thể thấy gì trong gió khi ta không một lần bước qua nó và cảm nhận nỗi niềm khi ngọn gió đã vút bay…
Thấy pic này của chị Old làm tui nãy ra ý tưởng viết truyện 🤤…
Xuyên qua làm cá Tường An bày tỏ thiệt là bất lực mừ...---Lưu ý: OOC, Đam mỹ, Np(?)…
Gia Quy Lam Thị 3000 điều lại dưỡng ra một kẻ si tình ❤Ngày up : 3/11/2019…
một đoản ngắn theo tâm trạng, ý tưởng.…
12 chòm sao với 12 tính cách khác nhau sẽ cùng học chung trong một ngôi trường ~Mọi người nhớ ủng hộ mình nha ~Mới viết lần đầu a ~…
Đây là một cậu truyện nói về một tình yêu của hai cậu cháu ruột trong một gia đình. Họ sẽ ra sao? Mọi người hãy đón xemTớ là An tớ sẽ phụ trách truyện này hộ chủ nick…
-)...🔞🔞…
Anh đến vì Mingyu.Và có lẽ, từ lúc nào đó, Mingyu cũng đã luôn chờ anh.…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…