Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
12 con người12 tính cách khác nhauAnh và em, đều từ những người xa lạ...Nhưng giọng nói, bàn tay, hơi ấm của anh, thật quen thuộc, đã sưởi ấm trái tim em, từng chút thôiDạy em thế nào là yêuLà khi trái tim ta hoà chung một nhịpBên nhau... anh nhéKhông gì là không thể Bởi vì, em yêu anh…
Đối với Lê Khánh Vy, Trần Minh Hoàng chỉ là một cái tên mờ nhạt, chẳng đáng để vào mắt.Đối với Trần Minh Hoàng, Lê Khánh Vy là cô tiểu thư kiêu căng ngạo mạn lúc nào cũng hành xử như mọi người sinh ra để phục vụ mình.Thế mà chẳng hiểu sao, một ngày đẹp trời nọ, người này đã lọt vào mắt người kia, mà người kia trong mắt người này cũng không còn đáng ghét như xưa nữa.Tag: Truyện ngắn, học đường, bạo lực học đường, xã hội đen, ngọt ngào, chữa lành.…
Có link Youtube truyện audio để bạn vừa nghe Bụi Não vừa làm việc cá nhân. Thể loại: bí ẩn, hài đen, giải mã, học đường.Cảnh báo: tự hại, nội dung 16+.Truyện này Việt =))---Rất mong được các bạn thích văn chương và niềm vui thuần túy đọc thử. Chúc chúng ta chiến thắng trong mọi cuộc chơi :))---kb nữa, viết linh tinh, mong được đọc…
Thế giới quanh em chỉ một màu đen, em lại vui cười nghĩ chẳng qua màu hồng đang chơi trốn tìm.Thế giới ấy đột ngột bừng sáng, em lại mơ hồ cho rằng Thượng Đế chỉ đang trêu đùa em cho vui.Họ nói em là kẻ ngốc, em mắng họ là đồ không có mắt nhìn người.Họ khen em tỏa sáng và xinh đẹp, em chê họ chẳng hiểu rõ quá khứ của em.Họ bảo em là kẻ tội đồ, em đáp chỉ là em không cam tâm đứng sau họ.Họ đàm tiếu sao em chẳng thể nói lời hay ý đẹp, thực ra em cũng đã từng là một cô gái hiền lành hiểu chuyện.Họ chê em chua ngoa đốp chát, em trách là tại thế giới không tử tế với em.Một thiên thần đã ra đi, bầu trời vẫn xanh cao vời vợi. Là do nó không hiểu điều gì đang diễn ra, hay nó chỉ mong muốn rằng ngày em đi cũng đẹp như ngày em đến.…
Họ gặp nhau vào một buổi chiều muộn, khi sân trường chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán phượng chưa kịp đỏ rực. Hạ Ly - cô gái có nụ cười mỏng nhẹ như sợi nắng cuối ngày, và Nhật Nam - cậu trai chẳng bao giờ nói yêu, nhưng lại khiến người khác muốn tin vào một định nghĩa rất riêng của "thích"."Mày nhìn gì hoài vậy?" - cô hỏi, giọng pha lẫn bối rối và thờ ơ."Nhìn người khiến tao quên luôn công thức đạo hàm," - cậu đáp, chẳng buồn giấu nụ cười.Tình cảm giữa họ không ồn ào, không lời hứa hẹn. Chỉ là vài ánh mắt vô tình chạm nhau, vài câu nói tưởng đùa mà thật, và một điều gì đó cứ lớn dần lên qua từng buổi tan học chậm rãi.Câu chuyện này không viết bằng ngôn từ khoa trương. Nó là từng cái liếc mắt, từng câu "mày - tao" vừa ghét vừa thương. Là hành trình mà một đứa giỏi Toán dần học cách hiểu cảm xúc, và một đứa mê ngữ pháp bắt đầu loạn nhịp tim vì một người chẳng theo quy tắc nào cả."Grammar Của Tôi, Logic Của Cậu" - một câu chuyện tuổi học trò đầy tinh tế, nơi thính rơi như mưa mùa hạ, và tình yêu thì đến như thể đã từng lỡ hẹn từ kiếp trước.P/s: Đây là lần đầu tiên mình viết truyện. Mong rằng bạn sẽ cảm nhận được một chút dịu dàng của thanh xuân qua từng dòng chữ này. Truyện nằm trong chuỗi Nét Phấn Trên Giấc Mơ Hè.Ký tên: Thy Bảo…
Kinoshita Koharu, 16 tuổi, là 1 cô gái chỉ có duy nhất một biểu cảm là cau có và cư xử khá là con trai. Trong ngày sinh nhật của mình cô ước rằng muốn có biểu cảm. Chỉ là một giây phút bốc đồng thôi, nào ngờ điều ước được thực hiện thật. Tuy nhiên, điều kiện để lấy lại biểu cảm là phải hôn một người. Vậy Koharu phải làm gì đây?Nguồn ảnh: Tự vẽ(Ảnh bìa hoàn toàn không liên quan đến cốt truyện)…
Tên: Trời xanh mây trắngTác giả: gilena (nhưng hay gọi là cam hehe)Thể loại: Textfic - có lẫn văn xuôi, 12 chòm sao, hầu hết là ngọt ngào, đời thường, ngẫu nhiên có vài việc gà bay chó sủa, một xíu ngược...Warning: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, người trong ảnh là ai thì thật ra tớ cũng không biết. Vì là textfic nên sẽ có lúc nhân vật dùng teencode hoặc lowercase. Có thể có từ ngữ chửi thề hoặc hơi tục (viết tắt hoặc ẩn để tránh quá thô) ^v^TỚ KHÔNG VIẾT NIÊN HẠ - HAY TOP NHỎ TUỔI HƠN BOT.Ngày bắt đầu: 08/06/2022Ngày kết thúc: ..._________________________…
Lee Dain là một cô nàng học bá vừa mới bước chân vào cuộc sống đại học. Em tình cờ gặp Enami Asa - Tiền bối khối trên khi tham gia câu lạc bộ chung. Em thích nàng, nhưng lại chỉ để tình cảm ấy ở trong lòng. Em từ đó cũng muốn lại gần Asa hơn một chút, chỉ một chút thôi . . . Trong truyện có một số cặp phụ [Rupha][Chihyoen]Mong mọi người thích truyện ạ !!!…
Dekisugi bỏ nhà ra đi và tìm đến nhà Nobita xin ở nhờ hai hôm đúng lúc nhà Nobita chỉ có mình cậu ở nhà. từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời của hai đứa trẻ được vận mệnh gắn liền với nhau, trong tương lai sẽ có sự thay đổi ngoạn mục.…
Vì một lý do nào đó, tôi buộc phải drop bộ này. Chân thành xin lỗi độc giảDĩ nhiên, tôi chỉ drop bộ này chứ không hề hết yêu Thời Quang/ShiGuangMọi người có thể chuyển qua những bộ khác tôi đã hoàn để có trải nghiệm không bị gián đoạn nhé <3"Liệu tình cảm của họ có thể vượt qua để đến bên nhau?"Couple 9: ChengGuang/ShiGuangCouple 8: VeinFeiWarning: OOC…
Đăng lại truyện cũ, cảnh báo truyện viết từ thời trẻ trâu nên bị cringe :'))___________Title: Tôi yêu em, nữ phụ.Author: Nox (Tên cũ: Kinoshita Kana.)Category: xuyên không, harem, tình cảm.Status: FinishedSummary:Câu truyện tình yêu thiếu nữ vốn dĩ sẽ diễn ra suôn sẻ, nam chính và nữ chính sẽ đến bên nhau, happy ending. Nhưng một nữ sinh trung học xuyên không vào làm đảo lộn hết mọi thứ.Warning: trong truyện có couple namxnam nên nếu bạn không thích hoặc kì thị vui lòng click back…
Hoan nghênh~Đôi chút giới thiệu:CP: Nobi Nobita x Dekisugi HidetoshiThể loại: Hiện đại, HE, thanh xuân vườn trường, hỗ công (khả năng cao là vậy), 1x1.Lưu ý: • Bối cảnh có chút thay đổi, occ• Đừng re-up, lấy ý tưởng nhớ hỏi tôi • Hỗ công, đam mỹ, ai không thích mời out, xin đừng nói lời vô văn hoá• Không chuyển ver_____"Tôi cho cậu 2.5 tỉ và nó hoàn toàn miễn phí, muốn không?""Cậu chắc chứ?".....Dạ chào mọi người ạTình hình là tui sẽ drop truyện cho đến khi tìm thấy ý tưởng mới…
An Hy viết về chuyện của mười hai người và tuổi mười bảy có phần phức tạp, dữ dội nhưng cũng không kém phần trong sáng và mộng mơ của họ.• cover and background by @-rkfawnn…
Tên truyện và nội dung truyện không liên quan đến nhauTuy chưa hay nhưng mong mọi người đừng mang đứa con đầu tiên của mình đi đâuỞ đâyJeon Jungkook là Tuấn Chung QuốcPark Jimin là Phác Chí MẫnKim Taehyung là Kim Tại HưởngJung Hoseok là Trịnh Hạo Thạc…
"Em sẽ đưa anh đi bệnh viện chụp X-quang, xem có chấn thương ở đâu nữa không. Tiền viện phí em sẽ lo."Đối diện, Quân gác tay lên trán thở dài."Lần thi này quan trọng với anh lắm. Cũng không phải to tát gì nhưng anh đã bỏ mồ hôi công sức tập luyện cho nội dung chạy bền 1500m hôm nay. Giờ chân cẳng thế này thì có hơi khó. Không biết năm sau còn cơ hội hay không nữa. Biết đâu..."Quân ngừng một nhịp, nhìn Miên bằng ánh mắt u buồn:"Phải cưa chân mới cứu được."Miên lập tức tái mặt. Trời đất cha này tưởng mình bị khờ ha gì."Nhưng anh có hơi thắc mắc. Em vẫn còn là học sinh, vậy tiền đào đâu ra mà mạnh miệng gớm thế" Quân hỏi, gương mặt đầy tò mò."Tiền heo của em." Miên mếu máo."Thôi được rồi, dù sao đây cũng là điều không ai mong muốn. Em không cần đưa anh tiền viện phí hay chu cấp gì đó, cũng không cần đập heo đâu."Nói đến đây giọng anh bỗng trầm xuống, nghiêm túc lạ thường."Thay vào đó, hay là tụi mình thử quen nhau?"Miên im lặng đúng hai giây, sau đó quay người tiến về phía cửa phòng y tế, quăng cho Quân một câu:"Vậy anh cứ lấy hết con heo tiết kiệm của em đi."…
Tuổi học trò là độ tuổi đẹp nhất của quãng đời người. Đó không chỉ là sự vô tư hồn nhiên hay những rung động đầu đời mà còn là bước đệm hành trang ta bước vào cánh cửa mới với bao điều thú vị của cuộc sống.Tớ rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm tháng mà cả tớ và các cậu đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng. Có phải vì hời hợt thế nên cuộc đời dễ dàng đẩy mình trôi dạt về những phía không nhau. Tự hỏi giờ đây, nếu đứng ở vùng trời khác, ngước lên vòm cây xanh lá, nhận ra đóa bằng lăng tím nhỏ, các cậu có nhớ mình của một chuyện cũ ngày thơ. Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò vẫn còn đọng lại nhiều nhung nhớ, mong manh như cánh phượng và nhẹ tênh bay trong chiều gió. Đầu hè, tiếng ve râm ran gọi về màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong dù cho thời gian vẫn thấm thoát trôi...Cất lời tạm biệt tháng Năm cũng là tạm biệt những rung động tinh khôi đầu đời. Cái nắm tay đầu tiên làm con tim tớ rơi rụng bên gốc phượng già cỗi, ừ, thì gốc phượng ấy cũng chứng kiến nhiều lắm rồi, những tình cảm chan chứa đầu tiên của tuổi mười tám…