Cậu Vẫn Nhớ Cá Vàng Chứ?
Một số câu chuyễn giữa Phạm Trúc Di và Nguyễn Hoàng Gia Huy…
Một số câu chuyễn giữa Phạm Trúc Di và Nguyễn Hoàng Gia Huy…
Mùa xuân, em và anh gặp nhau.Mùa hạ, em và anh cùng chung tiếng nói.Mùa thu, em và anh yêu nhau.Và.. mùa đông, em và anh cùng vượt qua những khókhăn trắc trở để có được tình yêu chân thành và lâu dài nhất.Em à, anh yêu em.Anh à, em yêu anh.…
Liệu anh có biết em yêu anh nhường nào?Liệu anh có hay em thầm quan sát anh từ phía sau đã bao lâu?Liệu trong mắt anh có tồn tại con nhỏ xấu xí tầm thường này?Liệu trong tâm trí anh có một khoảng trống nào dành cho em?Em biết! Câu trả lời đều là không! Thậm chí em còn biết, anh chẳng hề có quen cô gái nào tên Hà Mai Anh!!!…
1 câu chuyện thanh xuân dành cho anh - người em yêu suốt hơn 10 năm qua và mãi mãi ở lại tuổi 26.nếu sau này có duyên kiếp sau,em vẫn muốn được gặp lại anh và được gọi anh là Gió.…
Nguyễn Khánh Nam - một hoạ sĩ minh hoạ Matsumi Ogi - Quản lý của cậucâu chuyện kể về cuộc sống hàng ngày của Khánh Nam đối mặt với các vấn đề tâm lý của bản thân[⚠️TW: SH, tiêu cực, hành vi tự h.ại, sui.cide attempt, baoluchocduong, R16⚠️] lưu ý trước khi đọc. Sẽ có warning trước mỗi chap.…
- 12 con người, 12 tính cách sẽ ra sao nếu họ được định mệnh sắp đặt họ gặp nhau và yêu nhau đây?- Vì mị thuộc cung Song Tử có thể hơi thiên vị 1 chút thôi !- P/s : Đừng mang truyện đi đâu khi chưa hỏi ý kiến của tui. Cảm ơn !…
Hani và V là thanh mai trúc mãV lạnh lùng Hani hòa đồng Liệu họ có thành đôi không…
Những mẩu chuyện ngắn của Nhan…
Tên truyện: TrầmTác giả: _nanhthwNgày xuất bản: 18/8/2022Mô tả:Kim Taehyung và Jeon Jungkook thân nhau từ bé. Bỗng một ngày Kim Taehyung chuyển sang thành phố khác khiến cả hai mất liên lạc. 11 năm sau họ gặp lại nhau khi cả hai cùng học cùng trường. Những câu truyện li kì xoay quanh họ bắt đầu từ đó…
Ngôi trường là ngôi nhà thứ hai của tất cả mọi người, ai cũng bảo vậy, nhưng đôi khi sẽ không phải như vậy. Mỗi chương sẽ là một chuỗi câu chuyện khác nhau, nhân vật khác nhau về tệ nạn học đường, đôi khi nhân vật chính sẽ là tôi, cũng có thể là bạn...…
Phan Hạ Dương - cô gái mang cái tên rực rỡ như nắng sớm, luôn bước qua tuổi học trò bằng nụ cười lấp lánh và những mộng mơ chẳng biết mỏi mệt. Còn Trần Minh Vũ - cậu học sinh "đáng gờm" với thành tích học tập nổi bật và vẻ ngoài thản nhiên như chẳng bận tâm đến thế giới xung quanh. Hai con người tưởng chừng chẳng liên quan, lại vô tình va vào nhau vì một kỳ thi, một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, và... một ly đá me giữa sân trường đầy nắng.Từ một yêu cầu tưởng như vô thưởng vô phạt, Hạ Dương không ngờ mình lại bắt đầu bước vào một hành trình đầy rối ren: khi người khiến mình phát bực cũng là người khiến tim lỡ nhịp nhiều nhất. Minh Vũ không dễ gần, cũng chẳng dễ hiểu - nhưng chính cái kiểu "khó chịu nhưng không thể ghét nổi" ấy lại khiến cô không ngừng muốn tiến lại gần thêm một chút, rồi một chút nữa...Liệu ánh nắng có làm tan được lớp băng ngạo nghễ nơi cậu? Hay chính cô sẽ là người bị ánh mắt ấy giam cầm mãi không lối thoát?Một câu chuyện học trò - mở đầu bằng đá me, tiếp nối bằng những ngày rung động khó gọi tên... và kết thúc thì, ai biết được?…
#hocduong, #teenfics, #16+, #ngotngao…
-Truyện nói về một gã phù thủy ác độc trong một khu rừng, thắng có ước mơ là lấy hết trái tim những kẻ chỉ biết mơ mộng và bán nó cho những quý tộc giàu có để họ có thể bất tử . Nhưng vào một hôm có một chàng trai vô khu rừng ấy đốn cũi để đem về bán lấy tiền mua thuốc cho em gái và thật không may anh ấy đã đụng độ với phù thủy và.....( đọc để xem phù thủy đã làm gì anh ấy)!…
Thanh xuân như một cơn mưa rào đầu hạ, Mang phép lạ tưới mát tâm hồn taDù biết nó chỉ là thoáng qua,Nhưng lại có dư vị nhớ mãi.Dẫu cho cơ thể có lạnh giá,Nhưng vẫn tự nguyện đắm chìm.Thanh xuân như là một món quà mà tạo hóa đã mang tặng chúng ta. Nó quý giá và là thứ duy nhất trên cuộc đời này mà chúng ta luôn muốn níu giữ. Cuối cùng món quà nào qua thời gian đều cũng phải cũ đi và trở thành một điều kỉ niệm ghi nhớ mãi trong tim. Nhưng khi nhớ lại bạn sẽ có cảm giác gì ?Hạnh phúc, nhớ nhung hay nuối tiếcNếu như có thể quay về thời gian ấy tôi sẽ học tập chỉ để có thể vào trường đại học tốt.Nếu như có thể tôi muốn chụp nhiều bức ảnh với bạn bè.Nếu như có thể tôi muốn nói với cậu ấy rằng "tớ thích cậu".......................Bạn có nhiều cái 'nếu như' không? Phải chăng chúng ta đã nợ thanh xuân lời xin lỗi?Nếu lúc đó ta đủ trưởng thành thì lúc này chúng ta có còn nuối tiếc?…
Trường Quốc tế Lạc Việt, nơi mà mỗi góc hành lang đều vang lên đủ thứ ngôn ngữ. Người ta hay nói cầu thang ở dãy A là "đầu Tây" vì lũ học sinh hay túm tụm ở đó toàn nói tiếng Anh, Pháp, hoặc tiếng gì mà chẳng ai hiểu nổi. Còn cầu thang dãy B lại được gọi là "đầu Ta" - chỗ bọn con nhà Việt tụ tập cười đùa, ngồi bệt xuống bậc thang vừa ăn vặt vừa buôn chuyện như thể nhà mình.Nhưng có một người lại chẳng biết phải đứng ở đầu nào. Khoa - cậu trai có mái tóc bạch kim, mắt nâu đậm giống mẹ người Pháp nhưng lại nói tiếng Việt trôi chảy không kém bất kỳ ai. Ở đầu Tây, cậu bị đám bạn trêu là " thằng nhà quê"; ở đầu Ta, lại có kẻ xì xào gọi cậu là "đồ nửa mùa."Vậy mà Khoa vẫn chọn đứng giữa hai đầu cầu thang, nơi cậu có thể vừa nghe đám bạn Tây kể chuyện đi du lịch châu Âu, vừa nghe lũ bạn Việt Nam réo nhau chuyện ăn vặt vỉa hè. Với Khoa, đứng ở giữa không có nghĩa là lạc lõng - mà là tìm được một chỗ vừa vặn cho mình.…
Từ bé tôi có cuộc sống không giống những đứa trẻ khác.bố rượu chè mẹ nghiện ngập tuổi thơ không phải bị đánh đập rã man thì cũng là đi lục rác ăn qua ngày.đến năm 14 tuổi tôi chuyển đến ở với gì.đến năm cấp 3 "bạch nguyệt quang"của đời tôi xuất hiện đó là "cậu"Mùa thu năm ấy ta gặp nhau trong lớp học đơn sơ chật chội,hiện tại vẫn là lớp học ấy vẫn đơn sơ như xưa,nhưng hình bóng năm ấy không còn nữa rồi. ------------Tác giả:shuixian(là tuii á) mong ủng hộ tôi dựa trên cậu chuyện của tôi 1 phần thui nên mong mọi người ủng hộ ạ iuuu♡♡…
umm…
Truyện viết từ rất lâu của tui :v dở ẹc…