Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
... Lạch cạch... Lạch cạc─..❝ Ây mấy bé! Mình làm một chuyến hồi xuân đê! ❞..."Lớp mình hôm nay sẽ có một bạn mới đến, có gì năm nay và năm sau giúp đỡ bạn nhé.""Vãi chưởng.. Kết thúc năm rồi lại còn năm nay..."."Ô, hóa ra mày cũng là động vật sống về đêm à?"Tôi nhếch môi lên, ánh mắt xao động với chút ngỡ ngàng khi nhìn thấy một chấm tròn xanh nho nhỏ xuất hiện ở avatar của cậu ấy.."Êii!!!""Êiiiii!!!""Êiiiiiiii─""ÊI CÁI MẢ CHA NHÀ CHÚNG MÀY!!!" _ Trích trong "Serendipity" _…
Câu chuyện tình của Park Jihoon x Girl Những cảm xúc kỳ lạ của tuổi thanh xuân thật đẹp, nó như là những đêm pháo hoa rực rỡ vậy và nó cũng sẽ chóng tàn...." Lời hứa mà ta dành cho nhau ở nơi pháo hoa nở rộ, liệu anh còn nhớ không? "…
Vân Ly không biết những người mười bảy tuổi trên thế giới yêu nhau như thế nào, yêu nhau kiểu gì, càng không nghĩ mình sẽ phải lòng một ai đó ở hiện tại hay tương lai. Giống như nó từng vì sự đổ vỡ của bố mẹ mà không tin vào tình yêu, cảm thấy tình cảm là thứ dễ dàng thay đổi nhất nên luôn cố gắng lẩn tránh những cảm xúc kì lạ nhen nhóm trong lòng mình. Trong đêm đen tối, bầu trời dày đặc những ngôi sao sáng lấp lánh lặng lẽ toả sáng. Có một người ngồi trên tấm thảm trải lên cỏ xanh, hai tay chống về phía sau, chân vắt chéo. Đôi mắt thâm trầm nhìn nó, sau đó khẽ cười. Giọng nói chậm rãi, trong lòng khẩn trương. Tựa như sợ ngày mai sẽ không tới, mặt trời sẽ không còn xuất hiện ở một góc phố mà bày tỏ hết những tâm tư thầm kín trong lòng mình. "Vân Ly, thật sự, mình không chỉ yêu mà còn rất thương cậu. Cậu giống như sao trên trời vậy, mình biết là nó ở trên cao rất khó hái xuống nhưng vẫn cố chấp bắc thang lên để với lấy." Mình tự hỏi, liệu có ngôi sao nào rơi xuống vì mình không? Nhưng mình đã vội gạt bỏ ngay, bởi vì ngôi sao mình mong mỏi có được xứng đáng ở trên cao và toả sáng hơn là rơi vào lòng bàn tay của ai đó.…
Đặng Ngọc Lam - một cô bé mang trong mình tuổi thơ đầy những vết xước. Những bất hạnh nối dài khiến Lam ngày càng trầm lặng, khép mình với thế giới. Cho đến một ngày, Dũng và Thảo bước vào cuộc đời cô, như hai vệt nắng đầu tiên len qua màn sương u tối. Họ đã trở thành ánh sáng duy nhất, sưởi ấm và xoa dịu phần nào những mất mát trong trái tim Lam.Nhưng ánh sáng ấy không tồn tại mãi. Biến cố bất ngờ ập đến, và để bảo vệ Lam, Dũng và Thảo đã mãi mãi rời xa ánh mặt trời. Một lần nữa, Lam chìm vào bóng tối, gặm nhấm nỗi đau, tự trách, và khép chặt cánh cửa lòng mình.Rồi Kiều Linh xuất hiện - một người bạn mới, dịu dàng và kiên nhẫn, là ánh sáng cuối cùng còn sót lại. Dù yếu, nhưng đủ để khiến Lam lần nữa thấy tia hy vọng mong manh....…
Tác giả: XámVăn án: Hết lòng vì người mình yêu cuối cùng nhận lại sự phản bội, Như Lan và Tố Như cãi nhau trên sân thượng của trường THPT X, nơi cả hai người theo học. Tố Như không những không thừa nhận lỗi lầm mình gây ra, còn là người gián tiếp khiến Lan rơi xuống từ sân thượng chết đi. Nhưng cuối cùng... Lan lại không chết?Tỉnh dậy, xung quanh là bốn bức tường quen thuộc, trên lịch là ngày 05/09.Như Lan giật mình, đây không phải là ngày khai giảng 3 năm về trước sao?Mình... trọng sinh rồi!! Như Lan vui mừng, thầm cảm ơn ông trời đã ban cho cô cơ hội sống lại.Lần này, cô nhất định sẽ không bao giờ dây vào người con gái tên Tố Như kia nữa! Thế nhưng, có gì đó sai sai. Kiếp trước Như Lan gặp Tố Như năm lớp 11, thế quái nào kiếp này ngày khai giảng đã gặp nhau rồi vậy!? Cp chính: Nguyễn Hoàng Như Lan x Nguyễn Ngọc Tố Như (gxg) Cp phụ: Ngô Bảo Long x Phạm Uyên Bác (bxb), Đặng Hà Vi x Đỗ Khải Uy (bxg)Đây là bộ truyện mình chính thức tự sáng tác nha, nên hy vọng mọi người đón đọc và góp ý để giúp cho mk tiến bộ hơn trong việc sáng tác. Cảm ơn mọi người đã đọc và ủng hộ( ◜‿◝ )♡…
" Không biết tớ thích cậu từ lúc nào nữa?!!! Có lẽ là khoảnh khắc lần đầu thấy tên cậu trong danh sách thi chăng hay là lúc cậu lên nhận giải nhỉ? Hay cũng có thể là lúc cậu ngoảnh lại nhìn tớ, ánh mắt đó tớ không thể nào quên được ,cả đời không thể quên, tớ không rõ khắc nào tớ thích cậu nữa. Đôi khi thích một người đâu cần lý do nhỉ cậu. Nhưng một sự thật rằng không biết cậu để ý không - lúc cậu nỗ lực nhìn cậu thật sự toả sáng, tựa như ánh mặt trời đầu hạ vậy, vĩnh viễn nóng hừng hực, mãi mãi chói loá và phảng phất năng lượng "" Nguyễn Khánh Hạ, liệu tớ có thể làm người yêu cậu thay vì bạn thân khác giới không?"___________________________________Sau vài năm đôi bạn thân xa mặt cách lòng bỗng gặp lại nhau. Tình bạn 10năm, nhắc lại " là TÌNH BẠN THÂN MƯỜI NĂM", tôi nghĩ tình bạn này sẽ kéo dài mãi mãi nhưng...vào cuối buổi họp lớp hôm ấy, cậu đứng trước mặt tôi, xung quanh là cô và tất cả những người bạn hồi cấp 3. Cậu ấy đã nói với tôi:"ĐỪNG LÀM BẠN Nữa!"Lưu ý: Mình mới tập viết truyện nên còn nhiều lỗi, có gì góp ý hãy bình luận để mình biết nhé, mong mọi người đón nhận và share truyện giúp mình nhaTác giả: luci.282…
Buổi sáng hôm ấy bầu trời rất xanh mát,một chuyến xe buýt đang nghỉ chân ở trạm dừng,có một cô gái từ trong ngõ nhỏ bước ra,dáng người mảnh mai,làn da trắng muốt đôi mắt long lanh to tròn và mái tóc mượt mà.Cô chạy tới trạm dừng và lên chuyến xe buýt ấy,chuyến xe bắt đầu chạy cũng là lúc bánh xe số phận của cô thay đổi.…
Năm 15 tuổi, họ gặp nhau dưới mái trường cấp ba, cùng nhau nuôi dưỡng những ước mơ và lời hứa của tuổi trẻ. Khi tình yêu vừa chớm nở, một biến cố đã khiến họ phải xa nhau. Trước lúc rời đi, cậu hứa rằng một ngày nào đó sẽ trở về và cưới cô làm vợ. Nhiều năm trôi qua, liệu lời hứa năm ấy có còn nguyên vẹn, hay thời gian sẽ cuốn tất cả vào quá khứ? Hãy cùng đọc câu truyện "lời hứa tuổi 17" để giải đạp thắc mắc này.💗✌🏻…
Từ mối tình đơn phương ở một phía của Ngọc Hân, cuối cùng cũng được Duy Hoàng đáp lại bằng cả tấm chân tình. Cô hiền hoà, hoạt bát, dung mạo xinh xắn rất được lòng người. Còn anh tính tình nhã nhặn, thư sinh lễ phép, vẻ ngoài dịu dàng sánh đôi với nhan sắc như tượng tạc, học thức phải gọi là cao ngút trời. Cứ tưởng hình tượng hoàn hảo đó sẽ đi với anh đến hết cuộc đời...nhưng rốt cuộc, ẩn sâu bên trong đó là những điều mà anh luôn cố che giấu đi....Hôm nay anh ấy hẹn tôi đến công viên, nơi mà lần đầu chúng tôi kết bạn với nhau. Chúng tôi ngồi trên băng ghế đá, cũng đã là gần chiều tối, bầu trời không còn mang trên mình sắc xanh dương nữa, thay vào đó là đang nhuộm dần thành màu cam đỏ. Anh nắm tay tôi, khẽ mân mê từng ngón tay. Tôi nhìn anh, lòng không khỏi ngập tràn hạnh phúc. Tôi khẽ nghiêng người, cố nhìn nét mặt của anh khi cất giọng trêu chọc."Duy Hoàng, anh thích tay em đến vậy sao?""...Thích""Vậy còn tóc của em?""Cũng thích""Mắt của em?""Rất thích""...""Vậy anh thích nhất điều gì ở em?""Tên em, Ngọc Hân"Tôi ngẩn người, chớp chớp mắt nhìn anh. Rồi bỗng nhiên anh ngẩng lên, nhìn tôi một cái rồi lại nhìn ra khung cảnh nơi bầu trời đang dần ngả sắc chiều tà. Làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm nhè nhẹ của hoa lá. Anh siết chặt lấy tay tôi rồi khẽ cất giọng."Anh thích hoàng hôn...Nếu tên của anh được đứng cạnh tên của em thì sẽ rất đẹp".Mắt tôi mở to, lại chớp chớp vài cái như đang cố tiếp nhận thông tin, rồi cuối cùng cũng hiểu được ý của anh. Tôi bật cười, anh quay sang nhìn tôi r…
Có thể là mô típ truyện cũ mà các bạn thấy ở bất kkỳ truyện teen nàoBăng là 1 cô nàng ít nói....... Kiệt là anh chàng lạnh lùng. ..... Những giận hờn vu vơ trong tình yêu....... Những mưu kế độc ác...... Những tình cảm trong sáng...... Những hiểu lầm....... Sẽ có trong truyện Tứ đại công chúa và tứ đại hoangf tử…