Cá Con Ở Bắc Cực [v;ami]
" đồ cá con cứng đầu cứng cổ" " đồ bắc cực !"…
" đồ cá con cứng đầu cứng cổ" " đồ bắc cực !"…
THẦM THƯƠNG EM🌷Tác giả : calllynn🌷…
Học sinh cá biệt.... hội trưởng hội học sinh.... một trẻ con... một lạnh lùng.... hai đường thẳng.... tưởng chừng là song song... có thể nào cùng giao nhau tại một điểm.... liệu hai thế giới khác nhau... có hay ko một cánh cửa tương phùng...Hãy yên tâm về độ bựa của em nó!!!♡버 벅 거♡…
Câu chuyện kể về Ishida Yoshida và Hikari Sakura - hai nhân vật chính với hai khung cảnh hoàn toàn khác nhau. Với quá khứ mồ côi, Yoshida đối mặt với những cảm xúc khó hiểu khi phải dọn đến sống ở nhà riêng sau khi rời cô nhi viện. Trong khi đó, Sakura bị tấn công bởi một kẻ lạ mặt khi đang bị mê man trong tuyết. May mắn thay, Yoshida xuất hiện và cứu cô khỏi sự tấn công đó. Sau đó, Yoshida đã chấp nhận Sakura trở thành em gái của mình và cả hai sống chung nhà với nhau. Không có gì ngạc nhiên khi cả hai bắt đầu có tình cảm với nhau. Cùng chia sẻ những kỉ niệm và sự hiểu biết lẫn nhau, tình yêu của Yoshida và Sakura trỗi dậy lên dường như tự nhiên. Nhưng giáo viên luôn dạy chúng ta rằng, thật khó để giữ lửa tình yêu luôn đượm luyến và mặc cho những khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, Yoshida và Sakura luôn mong muốn rằng tình yêu của họ sẽ kéo dài mãi mãi và người mình yêu sẽ luôn được hạnh phúc, kể cả khi họ không còn ở bên nhau nữa. Câu chuyện của Yoshida và Sakura là một câu chuyện tình cảm lãng mạn, khiến lòng người tràn ngập cảm xúc.Truyện anime tình cảm lãng mạn do mình tự nghĩ nha.…
"Hóa ra, trưởng thành không phải là một quá trình, mà là một vết thương chưa bao giờ khép miệng."Năm mười bảy tuổi, giữa sân trường lộng gió và mùi nắng hạ nồng nàn, anh dùng bàn tay mình chắn đi những mảnh vỡ của thế giới để bảo vệ sự ngây ngô của cô. Vết sẹo hình trăng khuyết ấy từng là lời thề non hẹn biển, là ấn ký của một tình yêu thuần khiết hơn cả pha lê. Khi ấy, họ tin rằng chỉ cần nắm chặt tay, thời gian sẽ chẳng thể làm họ lung lay.Mười năm sau gặp lại giữa thành phố xa hoa mà tàn nhẫn, đồng phục trắng năm nào đã thay bằng veston thâm trầm. Anh đứng ở đỉnh cao của danh vọng, dùng đôi mắt lạnh lẽo như sương muối nhìn cô.. người con gái đã từng là cả sinh mệnh, nay chỉ còn là một kẻ xa lạ mang theo nợ nần và quá khứ vỡ nát.Vết sẹo cũ vẫn còn đó, nhưng không còn để che chở, mà để nhắc nhở về một sự phản bội thấu tận tâm can.Có những người, gặp lại nhau chỉ để nhận ra: Chúng ta của sau này cái gì cũng có, chỉ là không có "chúng ta".…
Stop discrimination Stop bullying Đây là những điều tôi muốn nói…
Dương Ái Vy luôn tin rằng mình không cần người đàn ông nào cả. Cô sống lặng lẽ, như thể chỉ cần yên ổn là đủ. Trương Khải Nguyên thì khác - cậu đến như nắng giữa mùa mưa, ấm áp, kiên nhẫn, và dịu dàng đến mức khiến người ta không nỡ từ chối. Nhưng tình cảm đầu đời liệu có phải lúc nào cũng đi đến một cái kết đẹp? Họ rời xa nhau vào một chiều nhiều gió, khi ánh mắt cả hai vẫn còn đong đầy những điều chưa kịp nói...."Đáng ra anh phải tránh xa em. Nhưng em biết không? Cái 'đáng ra' đó... anh chưa từng làm được."…
- Thái Anh,thứ tôi có thể cho em trong cuộc đời này, chỉ là danh dự trong sạch và một tương lai tươi đẹp mà thôi. Thế nhưng, nếu có kiếp sau tối có đôi mắt sáng, tôi sẽ ở bến xe này... đợi emcover tác phẩm cùng tên<3…
Có người nói rằng người thay đổi trong một chuyện tình là kẻ phản bội. Có người nói rằng người đến sau là kẻ thứ ba... Tôi không nghĩ vậy... Cậu không phải là kẻ phản bội khi cậu không còn tình cảm với tôi trước. Cô ấy không phải là kẻ thứ ba khi cô ấy xuất hiện sau khi cậu đã hết thích tôi...Chuyện tình của tôi chẳng qua chỉ như một cơn mưa rào mùa hạ. Đến nhanh mà đi cũng nhanh. Ngoài ra, nó còn để lại trong tôi những ký ức thật tuyệt vời.~~~~~~~Lời tác giả: Đây là một truyện ngắn mà mình viết vài tháng trước và đã từng gửi cho báo nhưng mà có được đăng hay không thì không rõ :v Nội dung của nó không phải là thật nên đừng nghĩ tác giả chuẩn bị học đại học nha :3 Vì mình thấy cũng tạm ổn nên đăng lên làm tác phẩm đầu tay trên wattpad chứ mấy truyện khác thì chắc để vài năm sau mới hoàn thành được, ahihi. Nội dung đã được chỉnh sửa lại cho gần gũi với người đọc hơn và dễ hiểu hơn.Mình nghĩ chưa chắc đã hay nhưng đừng ai mang đi đâu nha.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ <3…
1 lớp học - 2 thế giới.Trên bục giảng: Thầy cô dạy kiến thức.Dưới lớp: Học sinh dạy nhau cách làm người (nhưng mà là người hướng ngoại lúc gặp crush, người mỏ hỗn lúc gặp bạn thân).Gia Linh và Vũ Hân xinh nhưng "đao", thằng Hoàng ngố nhưng "ngáo", thằng Tuấn thẳng nhưng "bot". Một ổ báo thủ hội tụ dưới sự dẫn dắt của thầy chủ nhiệm giàu nứt vách và "ông tổ" Cheems vạn năng."Những con chó phải trả giá với những quả báo phải nghiệt ngã."Cảnh báo: Truyện có thể gây cười nổ banh xác. Đề nghị không đọc khi đang uống nước kẻo phun vào mặt người đối diện!…
➢ tên truyện: 12cs ; tình ca tình ta➢ tác giả: 𝓖𝓲𝓷➢ thể loại: đam mỹ, hiện đại, đời thường, học đường, nhất thụ nhất công, hài hước, văn chương, tiểu thuyết thiếu niên, có sủng có ngược.➢ nhân vật: tất cả các nhân vật đều thuộc Chiêm Tinh Học.➢ ngày viết: 20/4/2022➢ ngày hoàn thành: chưa xác định.➢ số chương: chưa xác định.➢ tình trạng: đang tiến hành.✦ truyện không dành cho những bạn kì thị LGBT, đặc biệt là nam x nam.✦ có những từ ngữ thô tục, không dành cho những bạn nghiêm túc.✦ có thể ăn chay hoặc có thể ăn chay.✦ Thiên Yết, Nhân Mã, Ma Kết không thuộc TOP (HOẶC NAM)!✦ Song Ngư không thuộc BOTTOM (HOẶC NỮ)!…
Tình yêu thật sự là thứ mà không phải ai cũng với tới. Một tình yêu thật sự là thứ phải đánh đổi bằng thời gian, sự yêu thương và sự quan tâm Một khi đã sa vào lười tình thì ta không ngại dù là giới tính, cấp bậc và tuổi.... vậy nếu là từ những Quốc Gia thì sao? Liệu những mối tình có chông gai như cuộc tình bi thảm của Romeo và Juliet? Những mối tình học đường ngây thơ và trong sáng sẽ được nảy nở trong cái Thế Giới Phép Thuật mang tên Magical này ♡•Đỗ Kỳ Vy•♡…
Tịnh Lam - đoá hoa dịu dàng sống trong bóng tối tổn thương, từng tự mình buông bỏ mọi thứ. Anh - người con trai mang ánh sáng, từ cái nhìn đầu tiên đã nguyện ở lại. Một câu chuyện chữa lành, nơi ánh nắng dịu dàng chạm đến tâm hồn tưởng như đã nguội lạnh…
Haiz~ Au hk bik tả nó ra sao nữa! Thôi thì vô truyện đi rùi bik. Vì mình/ em là người mới nên xin các bạn/ anh/chị giúp đỡ và nhận xét cho chứ mik hk bik nói gì hơn…
Tên truyện: Mùa hạ năm xưa.Tác giả: Cát Nguyệt.Beta: Lạc Phàn HoaThể loại: tình trai, học đường.Giới thiệu:"Em có cảm thấy gì không?""Cảm thấy gì?""Hè về rồi..."Tớ cũng về rồi...Hoài An là một cậu bé ít nói và trưởng thành hơn so với lứa tuổi. Cậu đem lòng cảm mến một người trong số những người bạn của mình. Người bạn đó như một tia sáng nhỏ le lói trong đêm sương mù, là cơn mưa trong cái hè oi bức thuở thiếu thời.Tuy nhiên trên đời này không có buổi tiệc nào là không tàn, những đứa trẻ chung một điểm xuất phát lại như những chùm sáng lao nhanh trên bầu trời về những phương hướng khác nhau. Bàn tay nắm bàn tay, những cái ôm nóng nực ngày hè rồi cũng trở thành quá khứ trong ký ức mỗi người.Cứ tưởng, thời gian dần trôi, mọi thứ sẽ chỉ như bức tranh mùa hạ thời niên thiếu, phai dần theo năm tháng. Vậy mà, khi tình cờ gặp nhau, câu chuyện xưa cũ lại được mở ra, viết tiếp chương mới. Cơn mưa mùa hè trở lại, mang theo những ký ức đã ngủ vùi trong quá khứ, để rồi một mai quay đầu nhìn lại, người mình thương vẫn luôn bên cạnh mình, chưa từng rời đi.Nhân vật chính: Vũ Chí Uy, Lý Hoài AnPhối hợp: Trình An Diệp, Hoàng Thanh Mai, Phạm Văn, Ngụy Khôi VĩTrò chuyện và góp ý với mình qua fb: https://www.facebook.com/profile.php?id=100035929861476…
Ở đây không có sự ngọt ngào đâu á nhaaaa, toàn là vài ba đoạn tui ziết cho những ngày đầy tâm trạng thoi..…
Hương vị của kẹo trái cây vừa mềm vừa thanh mát, chua ngọt giống như thanh xuân của tôi và cậu ấy.…
Đây là câu truyện mình viết vui nên có nhiều từ ngữ thường ngày trong này lắm. Ai thích kiểu ngôn tình thì bộ này khác xa đóooooooooo…
My destiny. My destiny. My destinyChúng ta gặp nhau khi còn là những đứa trẻ ngây ngô, trong sáng và bỏ lỡ nhau để đánh dấu bước đệm trưởng thành.Cậu đến với tôi như tia nắng mùa hạ đầy ấm áp nhưng lại lặng lẽ rời đi như cơn gió mùa đông. Ngày cậu đi, chong chóng không ngừng quay."Hạ Dương, chờ mình nhé?" ×Truyện được lấy chút cảm hứng từ " Mùa hè năm ấy quay trở lại" của fuyu trong quyển "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả"…
"Tôi thích cậu" Phong Nguyễn nói"Vậy hả tôi cũng thích tôi:)) " tôi tiếp lờiPhong Nguyên: ....cậu đùa tôi hả:)))…