Thần chết và tôi
Anh-người được mệnh danh là thần chết. Tôi- một con người bình thường. Hai con người, hai số phận gặp nhau tình cờ. Liệu thần chết có được yêu không???…
Anh-người được mệnh danh là thần chết. Tôi- một con người bình thường. Hai con người, hai số phận gặp nhau tình cờ. Liệu thần chết có được yêu không???…
Lầu 5 ký túc xá nữ, phòng 509 - nơi bắt đầu một cuộc đời sinh viên mà tôi (Quế, 18 tuổi, thích mì gói vị kim chi và... con gái) không bao giờ ngờ tới.Ở một nơi mà mỗi phòng nhét tận 10 người, số phận run rủi cho tôi ở một mình một phòng - thiệt luôn. Ba đứa còn lại - Vân, Nhi và Mai - ở phòng kế bên.Lần đầu tiên gặp Vân, tôi thấy người đâu mà tóc tomboy, áo sơ mi đen mặc cùng với quần tây đen, tai nghe lúc nào cũng gắn một bên tai - ngầu lòi như trong truyện tranh.Nhưng mà... ai ngờ đâu, người đó mặc quần con thỏ màu hồng chấm bi, hoạ tiết củ cà rốt.Mọi chuyện bắt đầu từ lần bốn đứa tụi tôi rảnh rỗi lập nhóm nấu ăn chung ở ký túc xá. Từ chỗ lạ hoắc, thành thân thân. Rồi từ chỗ thân thân, thành rủ nhau trốn khỏi cái nơi ký túc chèn ép đó để ra ngoài thuê trọ riêng.Và từ lúc sống chung... tôi bắt đầu để ý Vân nhiều hơn một chút.Nhìn cái dáng ngủ xấu quắc cũng thấy dễ thương, nghe cười khúc khích trong bếp cũng thấy vui trong lòng.Không biết từ khi nào, chúng tôi đều thích nhau - chỉ là, không ai nói ra trước.Nếu cậu hỏi: "Chuyện tình mình bắt đầu từ lúc nào?"Chắc là từ khi tôi thấy quần con thỏ của Vân.…
Đồng nhân Long Đồ Án Hệ liệtNguyên tác: Nhĩ NhãLưu ý: có xuất hiện OCCảnh báo: OOC vô biên giớiKhông thích thỉnh click back…
"Cậu là nơi ánh mắt tôi dừng lại"…
Tập hợp hương mật đồng nhân…
Có kịp không,Chuyến xe buýt năm ấy ta cùng đi...Có kịp không,Những lỗi lầm tinh khôi ta phạm phải...Có kịp không,Để quá khứ không còn là hoài niệm...***Đây là một câu chuyện thanh xuân vườn trường được kể bởi một con ma.…
LỜI NHẮC_ Đây là phần truyện ngắn đầu tiên của tớ, nếu có sai sót mong quý độc giả góp ý nhẹ nhàng._ Truyện tớ viết là do tớ tự nghĩ ra, không có hiện tượng đạo văn, cướp ý tưởng của các tác giả khác._ Mỗi phần truyện tớ viết đều là công sức, tâm huyết, thời gian tớ bỏ ra, tớ luôn trân trọng nó và mong các cậu cũng vậy, xin đừng reup, mượn ý tưởng, đạo nhái nếu không có sự cho phép của tớ. ĐÔI NÉT VỀ "BA MÉT CHIA ĐÔI"_ "Ba mét chia đôi" lấy bối cảnh ở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Là truyện thuần Việt 100%._ Tất cả tình huống truyện, nhân vật, chi tiết trong truyện đều là hư cấu._ Truyện có yếu tố LGBTQ+, nếu cậu có bất kỳ vấn đề nào với cộng đồng LGBTQ+ xin hãy bỏ qua, đừng công kích nhân vật hay buông lời không hay ảnh hưởng đến người đọc khác. Cũng đừng bắt tớ gỡ truyện, tớ không có nghĩa vụ đó._ Ngôn từ trong truyện sẽ được lấy từ những điều "thực" nhất nên không tránh khỏi việc xuất hiện từ ngữ khó nghe hay những câu chửi thề của nhân vật. Độc giả cân nhắc trước khi đọc._ Xuyên suốt truyện chắc chắn sẽ có những ý kiến trái chiều về nhân vật cũng như chi tiết trong truyện, nếu cậu thấy không hài lòng có thể ngừng việc theo dõi truyện. Tớ không muốn cũng như không cần níu giữ những ai chỉ mới đọc đến giữa truyện đã quay xe. Tớ không cấm cậu thể hiện, bày tỏ cảm xúc, ý kiến nhưng nếu cậu có hành vi thái quá thì tớ cũng không muốn níu kéo thành phần độc giả toxic. Vì truyện đã được xây dựng cốt truyện rõ ràng…
"Nếu Hạ Vy là viên kẹo chanh chua chát, thì Khánh Dương chính là muỗng đường dịu ngọt pha vào cho vừa vị. Cô thích đâm chọc, cậu lại cười hiền như thể chẳng hề biết giận. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng cặp này chẳng hợp, nào ngờ lại tạo nên một công thức hoàn hảo đến kỳ lạ: chanh chua gặp đường ngọt, hóa ra là để yêu nhau."-Diệp Châu-…
**Tháng Chín, cô bước vào một ngôi trường mới - và gặp cậu.**Không có định mệnh, không có khoảnh khắc bùng nổ. Chỉ là một cuộc gặp gỡ rất bình thường giữa hai người xa lạ ngồi chung một lớp học.Nhưng chính những điều "bình thường" ấy lại âm thầm thay đổi tất cả.Từ vài câu nói vu vơ, từ những lần vô tình chạm mặt, cậu bắt đầu để ý cô. Rồi thích cô. Rồi từng bước tiến lại gần cô bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ - vụng về, nhưng thật lòng.Cô cũng dần mở lòng... tưởng như mọi thứ sẽ cứ thế mà êm đềm trôi qua.Cho đến khi những lời nói sau lưng xuất hiện.Những tin đồn không rõ nguồn gốc, những câu chuyện bị bóp méo, những hiểu lầm không ai chịu nói rõ. Người từng khiến cô tin tưởng lại vô tình trở thành một phần của những tổn thương ấy. Và giữa tình yêu, gia đình và sự thật, cả hai buộc phải đứng trước lựa chọn khó khăn nhất: **tin nhau, hay đánh mất nhau.****Một mối quan hệ bắt đầu rất nhẹ - nhưng lại đủ sâu để khiến người ta nhớ mãi, đau mãi, và không thể quên.***Ngày ấy, chúng ta chưa biết sẽ yêu nhau.*…
11:30 4/1/2025 Ngày mình up chương đầu tiên…
Allia xuyên không về quá khứ để thay đổi thanh xuân của mình…
Từ bé tôi đã yêu biển, lớn lên lại càng khao khát được đắm mình trong lòng đại dương sâu thẳm. Có lẽ, tôi yêu sự tĩnh lặng của biển, yêu cái cách gió vuốt ve mặt nước một cách dịu dàng. Ở đó, tôi được là chính mình - một bản ngã lặng lẽ và bình yên. Cứ ngỡ bản thân sẽ mãi giấu mình trong thế giới riêng biệt ấy, cho đến khi một ánh sáng rạng rỡ bất chợt xuất hiện như một tầng sóng khác biệt, xô vào thế giới của tôi, khiến màn đêm tĩnh mịch ấy bỗng chốc trở nên lấp lánh đến lạ kỳ.Hà Hải Nguyệt, đúng như cái tên, là vầng trăng lặng lẽ soi bóng xuống mặt biển đêm. Ánh sáng ấy không rực rỡ như ánh mặt trời mà mang theo một nỗi cô đơn, chỉ dám soi rọi chính mình trên mặt nước phẳng lặng. Tôi đã ngỡ mình sẽ mãi là mặt biển bình yên đến trầm mặc ấy, cho đến khi cậu xuất hiện. Cậu là ánh dương rực rỡ, một luồng sáng mãnh liệt phá tan mọi quy luật, len lỏi qua từng tầng sóng để chạm đến vùng tăm tối sâu thẳm nhất trong lòng đại dương. Sự xuất hiện ấy tựa như một nốt thăng vút lên giữa bản giao hưởng buồn, là thanh âm lạc điệu nhưng lại khiến trái tim tôi lệch nhịp. Nếu trước kia thế giới của tôi chỉ là một thước phim trắng đen đơn điệu, thì từ khi có cậu, những gam màu rực rỡ nhất đã bắt đầu tô điểm lên mặt biển vốn dĩ trầm mặc bấy lâu.Thế nhưng liệu mặt trời ấy có thể giao thoa với mặt trăng vốn khác biệt được không. Hay bản chất của chúng vốn đã là những thực thể đối lập, như ngày và đêm không thể cùng chung một khắc. Liệu có một kẽ hở nào của định mệnh…
Năm mười sáu tuổi, Diệp Ninh bước vào cấp ba với tất cả sự ngây thơ và mông lung của mình:Gia đình, bạn bè, tình cảm, mọi thứ đều là những câu hỏi chưa có lời giải."Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ ưa nổi Khánh An.Cho đến khi nhận ra..Có những người, dù cố gắng đến đâu, cũng không thể ghét nổi."Và có những điều,chỉ khi trải qua rồi,mới hiểu được ý nghĩa của nó.…
Trao cho ai đó tất cả tình yêu không bao giờ đảm bảo được rằng họ sẽ yêu lại bạn! Đừng trông chờ tình yêu được đáp lại, chỉ đợi nó lớn dần trong trái tim đối phương. Nhưng nếu nó không lớn lên, hãy cảm thấy hài lòng rằng nó đã lớn lên trong trái tim bạn.______Dưới đây sẽ là một số thông tin để các bạn đọc tìm hiểu xem có hợp gu không nhé1. Nữ thần x Học thần 2. Nữ chính hơn nam chính hai tuổi, hai người là thanh mai trúc mã3. Nam không tra, nữ không tiện~~~~~~~Bên lề~~~~~~~1. Bìa truyện là mình tự thiết kế, ảnh gốc của zipcy2. Tất cả các sự kiện, địa điểm và nhân vật đều không liên quan hay nhắc đến bất kì cá nhân hay tổ chức nào3. Reup vui lòng ghi cre và không chỉnh sửa bất kì một chi tiết nào. Xin cảm ơn…
Hướng ghen tị tới độ suýt khóc um lên, cô bất mãn tự hỏi vì sao ở đời lại có những kẻ được Thượng đế ưu ái đủ điều, bẩm sinh đã hoàn mỹ từ nhan sắc đến tài năng, khiến cho những người bình thường vốn xuất phát bằng hai bàn tay trắng giống cô chỉ biết ngẩng cổ ước ao, không cách nào đuổi kịp theo bóng lưng họ.Thế giới trong mắt Hướng có lẽ vĩnh viễn tối mịt và đầy rẫy sự bất công, trừ khi cô học được cách yêu lấy những khuyết điểm và nét đẹp không hoàn hảo của chính mình....Và, sự xuất hiện của hai người họ đã giúp cô làm được điều đó.Một người luôn vui cười, tỏa sáng như mặt trời ban trưa. Một người lại lặng lẽ, nhưng cũng âm thầm sưởi ấm tựa vầng dương chiều tà.Tuy nhiên, vô số bão táp, chông gai đã khiến hai nguồn sáng ấy lần lượt yếu dần, và rồi một nguồn đã mãi mãi tắt ngụm.Lạc sâu trong màn đêm tối tăm, Hướng tự nhủ phải gắng gượng chở che, vực dậy tia nắng sắp sửa tàn phai còn lại bằng mọi giá. Để khi bản thân kiệt sức, đó sẽ là nơi mà cô tìm về.…
**Tác giả: Lê Đồng**Nghĩa mím môi, lắc đầu. Nhưng khi đầu ngón tay thô ráp của Hùng trượt qua eo mình, cậu không kìm được mà run nhẹ.Ngược lại, Hùng như mang cả màu nắng trên người. Làn da rám nắng, rắn rỏi, căng tràn sức sống cùng những đường nét sắc bén của cơ thể. Ngực anh vững chãi, cơ bụng săn chắc, từng thớ cơ ẩn hiện theo nhịp thở mạnh mẽ. Khi Nghĩa vô thức chạm vào, cậu có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người Hùng, nóng rẫy, khác hẳn với làn da mát lạnh của chính mình.Không gian như chỉ còn lại hai người họ, hơi thở hòa quyện vào nhau, làn da đối lập về sắc độ nhưng lại hòa hợp đến lạ thường khi chạm vào. Tựa như băng và lửa, tương phản nhưng lại hấp dẫn không cưỡng nổi."Tôi muốn..." Nghĩa ngượng ngùng cởi phăng quần lót, lật người quay lưng về phía Hùng.Hùng cắn môi, miệng nở nụ cười khó hiểu. Hơi thở của cả hai trở nên dồn dập, bầu không khí xung quanh như ngưng lại chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng. Hùng cúi xuống, từng đường nét trên cơ thể rám nắng của anh áp sát vào làn da mịn màng, mát lạnh của Nghĩa."Ông chắc chứ?" Giọng anh trầm thấp, có chút do dự, như đang cho Nghĩa cơ hội để suy nghĩ lại.…
James - hội trưởng Hội học sinh lớp 12, vô tình trở thành người mà Juhoon - học bá lạnh lùng lớp 11 - thầm thích từ lâu. Cậu âm thầm ghi nhớ mọi sở thích của anh, nhưng chưa từng để James biết.Cho đến một ngày, những cuộc gặp gỡ và hoạt động ở trường khiến khoảng cách giữa họ dần được rút ngắn, kéo theo những rung động, tình bạn và bí mật của một thời thanh xuân."Có những người bước vào thanh xuân của ta, rồi trở thành người ta chẳng thể quên."…
Mệt thì cứ ngoảnh lại phía sau anh vẫn luôn đây mà....…
Chuyện Chiêu Thanh và cậu bạn qua game.…
kenma…