Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Don't let the fact of her having a boyfriend stops you. Just because there is a goalie doesn't mean you can't score."-Pisces Altemus-" 'Huh' is 94% of my vocabulary."-Libra Calloway-"Babe it's so fucking hot how you sit there on the couch drinking beer over and over and over."-Aquarius Slafkovski-…
Tên cv: Duy trì nữ xứng tôn nghiêmTác giả: Tích HòaEdit/beta: Lão TửuTình trạng: đang ra========Sau khi trọng sinh, Ôn Song Mộc phát hiện mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết vườn trường ngọt sủng, nơi mọi chàng trai đều hoàn hảo và say đắm nữ chính.Từ học bá lạnh lùng Tô Khởi Ngôn, bad boy hoàn lương Chu Úc, học trưởng dịu dàng Thẩm Chi Đình, đến chàng trai ánh dương Lưu Dĩ Hằng, tất cả đều xoay quanh nữ chính. Khi hệ thống "giới thiệu thế giới", Ôn Song Mộc mới nhận ra nữ chính không phải cô! Thực tế, cô chỉ là nữ phụ pháo hôi mờ nhạt, tồn tại để làm nền cho câu chuyện tình ngọt ngào kia.Không cam chịu số phận, lại được ban cho một hệ thống bàn tay vàng, Ôn Song Mộc quyết định viết lại kịch bản.Cô sẽ tạo ra một "người qua đường Giáp" - đẹp trai, thông minh, đầy khí chất - để đóng vai phản diện, quyến rũ nữ chính, phá tuyến tình cảm chính.Còn cô, thì sẽ đi trên con đường của nữ chính, khiến nữ chính thật sự... không còn đất diễn!----- CP 1-1…
um..truyện này viết theo kiểu nhật ký bị bạo lực học đường , bạo lực ngôn từ và bạo lực gia đình . với lại truyện này do 1 đứa lớp 6 viết nên sẽ ko hay . chúc mọi người đọc thật sad…
Nguyễn Ngọc Tố Nhi vô tình thấy cậu vào một ngày nắng nhẹ, khi khung cảnh sắp sửa khoác lên mình chiếc áo mùa thu.Ánh sáng vàng rót xuống mái tóc, khiến dáng người ấy như một ánh mặt trời tỏa sáng giữa khung cảnh sân trường tấp nập bóng người lướt qua.Nhưng cô chỉ dám nhìn thoáng qua chiếc nhan sắc ấy nhưng ấn tượng tới mức ghi nhớ từng nét trong đầu. Đẹp đến vậy, nhưng tiếc thay - nữ nhân đẹp là hoa, nam nhân đẹp là họa. Với lại, cô cũng chỉ dám nhìn như cách người ta ngắm một bức tranh trong phòng triển lãm nghệ thuật, chỉ có thể chiêm ngưỡng rồi vô tình ghi nhớ. Tố Nhi không có lý do gì để nghĩ nhiều về cậu, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng Gia Long là một điểm nhấn trong bức tranh ngày đầu đi học ở đây....Đặng Anh Gia Long, tớ muốn nói rằng tớ thật sự rất thích cậu...Nhưng lời ấy chỉ là một câu thoại trong vở kịch độc thoại của riêng cô.Cô sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ tan biến như làn khói trong thoáng chốc.…
Có bao giờ bạn tự hỏi rằng;- Tại sao một số người yêu thích công việc họ làm nhưng một số khác lại không?- Và liệu rằng những lời khuyên về việc'' theo đuổi đam mê của bạn'' có thật sự đúng hay không? Đừng lo, bạn sẽ biết ngay thôi!…
Nữ chính: Vũ Ánh TuyếtNam chính: Đặng Duy MinhNội dung:Thanh Xuân vườn trường với motip quen thuộc nhưng không hề chán Phù hợp để đọc giải trí và giải tỏa căng thẳng Duy Minh năm 17 tuổi chuyển tới một ngôi trường xa lạ - nơi cậu gặp được định mệnh của đời mình và trải qua những tháng ngày thanh Xuân vui vẻ cùng với các bạn trong lớp Vậy còn tương lai?Tuy mỗi người một ngả nhưng nếu các bạn độc giả muốn kết HE , SE, OE thì tác giả đều có thể chiều theo Mong mọi người tới đọc, tới ủng hộ mình aaaa ❤️❤️❤️Tác giả:Nguyệt DãMỘT SỐ ĐỊA DANH Ở TRONG TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT VÀ MONG KHÔNG REUP TRUYỆN KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
Văn án - Vô tình ngủ với tra nam"Tôi là gay. Và tôi yêu một tên tra nam."Thẩm Tịch Phong, cậu sinh viên thẳng thắn và kiên trì, dành hai năm tuổi trẻ để theo đuổi Cố Hoài Chi - một "thái tử gia" lạnh lùng, quyền thế và... hoàn toàn thẳng nam. Cậu ngỡ rằng ánh mắt anh ta dịu dàng, những lần che ô, nắm tay hay thì thầm tình cảm là khởi đầu cho một chuyện tình đẹp như cổ tích.Cho đến khi cậu phát hiện: Mọi thứ chỉ là một trò đùa.Bị tổn thương, say xỉn, rồi vô tình "ngủ nhầm" với một mẫu nam lạ mặt trong cơn say, Thẩm Tịch Phong tưởng rằng mình chỉ vừa sống một đêm buông thả để xóa bỏ nỗi đau... nào ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy - người đàn ông đó lại chính là Cố Hoài Chi!Anh ta giờ đây không còn lạnh lùng như xưa, mà là một "tra nam" bá đạo, nguy hiểm và... có vẻ cũng yêu cậu thật lòng?Một cú twist định mệnh. Một tình yêu ngang trái. Một cuộc truy đuổi ngược dòng cảm xúc.Cậu có dám yêu lại người từng đùa cợt với trái tim mình?…
"Trước giờ Phương Linh đều tự hỏi bản thân mình sống để làm gì? Để nối tiếp ước mơ dang dở của bố mẹ hay để làm cái bóng cho anh trai mình? Dường như cô chỉ tồn tại chứ chưa từng một lần cảm nhận niềm vui từ việc sống. Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ trôi qua như thế, như một thước phim nhạt nhẽo lặp đi lặp lại nhiều lần. Vậy mà khi Đình Quân xuất hiện, mỗi ngày của cô đều là một chuỗi sự việc phiền phức. Linh từng ghét nó đến điên đầu, nhưng rồi dần nhận ra, bản thân mình lại có ý nghĩ khác với Quân...Cậu ta sẵn sàng kéo cô từ cửa tử về lại hiện tại, dù điều đó có thể ảnh hưởng đến cả cậu. Cậu cũng chấp nhận làm chiếc ô cho cô che đi những cơn nắng gắt mùa hạ, những mưa bão cuộc đời. Đình Quân cũng chấp nhận bên Phương Linh dù chẳng được đáp lại. Bấy nhiêu đó mà cô vẫn chưa thể xóa bỏ rào cản tâm lí đã ở sâu trong trí óc. Vậy tự hỏi phải làm sao để họ đến được với nhau. Hay đó là do duyên phận đã lựa chọn cho họ...?"…
Đa phần là các truyện ngắn mà mình đã trả đơn ở team. Bây giờ muốn đăng lại cho các bạn cùng đọc. Thỉnh thoảng có thể mình sẽ nổi hứng thích couple nào đó và viết ra. Cũng sẽ được đăng ở đây..Tuổi trẻ là điều kì diệu nhất trong cuộc đời mỗi con người. Ở những khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp đó bạn có thể sẽ trải qua niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, sự thất vọng. Đâu đó bạn cũng có thể gặp những con người mang lại cho bạn những thay đổi lớn trong cuộc sống sau này. Hoặc đơn giản hơn là nhẹ nhàng cùng nhau đi qua khoảng thời gian quý báu..Ở đây mình không phải nói đến thanh xuân vườn trường thôi đâu. mình chỉ đang muốn nói khoảng thời gian khi bạn còn trẻ, chỉ cần bạn còn trẻ, có rất nhiều điều đẹp đẽ sẽ xảy ra, bạn có thể thay đổi ánh mắt của một người, cũng có thể thay đổi cả thế giới quan của người đó. chỉ cần bạn còn trẻ... bạn có thể làm bất cứ mọi điều mình muốn. Vấp ngã cũng không làm bạn lui bước, vì thứ bạn có dư giả hơn người khác chính là tuổi trẻ..Đây là những truyện ngắn dành tặng cho tuổi trẻ.…
"Forget me not - xin đừng quên tôi, dù cuộc đời có ra sao, mong rằng cậu vẫn dành cho tôi một vị trí trong hồi ức của cậu."Bức tranh "màu lưu ly" được tô điểm bởi những gam màu khác biệt, mỗi nhân vật đều là một màu sắc khau nhau, có thể không hoàn hảo, khiến mọi người thấy khó chịu. Mình chọn hoa lưu ly vì nó là một loài hoa có ý nghĩa rất hay, Forget me not - xin đừng quên tôi, đừng quên đi những mảnh hồi ức của chúng ta.Ngày viết:6/6/2024Ngày đăng: 26/6/2024Bìa: vẽ và edit by meTruyện nằm trong series "Cùng nhau đi qua rừng hoa bạt ngàn"…
Tác giả: Thảo Diệp 🍀"Những năm tháng vô tư hồn nhiên dưới những hàng phượng đỏ luôn là một trong những nơi lí tưởng để con người ta tìm về mỗi khi cảm thấy ngột ngạt bởi cuộc sống bộn bề ngoài kia. Chúng tôi, những thiếu nữ tuổi mười sáu mười bảy của năm ấy, nhờ chung một chiếc ô nhỏ mà trở thành tri kỉ..."…
Tác giả: Xốp Xốp.Thể loại: Tình trai, Thanh xuân, Chữa lành.Tình trạng: Đang tiến hành.-------Phan Hoài Hạ từng nghĩ, tình yêu là thứ chỉ cần giữ trong lòng, im lặng cũng là một cách đủ đầy.Cậu lặng lẽ yêu Trịnh Minh Phong suốt những năm đi học, từng dõi theo người ấy từng bước, từng nụ cười, từng người yêu đi qua... rồi lại lặng lẽ thu mình như chiếc bóng.Cho đến một ngày, người từng là thanh xuân rực rỡ nhất trong tim bỗng quay trở về, còn mời cậu đi Đà Lạt, như thể chưa từng có ba năm xa cách, chưa từng có lần nào bỏ lỡ.Giữa những buổi chiều Đà Lạt phủ sương, Phan Hoài Hạ nhìn thấy trong ánh mắt ấy không chỉ là kỷ niệm, mà còn là điều gì đó đã từng bị bỏ quên - một lời xin lỗi, một mong muốn bắt đầu lại.Có lẽ, không phải ai cũng đủ may mắn được nghe người mình thầm thương trộm nhớ nói câu "Tui thích ông, đã từ rất lâu rồi."Và có lẽ, không phải cuộc gặp gỡ nào cũng là trùng hợp. Có những người, dù đi vòng bao xa, cuối cùng vẫn tìm về đúng nơi bắt đầu.Một người từng yêu mà không dám nói.Một người từng rời đi mà không kịp quay đầu.Tình yêu, hóa ra chẳng bao giờ mất đi, nó chỉ tạm ngủ yên, chờ đúng người gọi dậy.…