Vicuong-bạch quang vĩ niên-ôm em thật lâu
Khóc thật nhiều…
Khóc thật nhiều…
Em là bông linh lan nhỏ do chính tay anh chọn, dù có tỏa ra độc mạnh hay khiến tim anh rỉ máu anh cũng sẽ ôm chặt lấy em.…
Cảnh Báo OOC Nếu Có/tôi chỉ là 1 con nghiện Nalu/ toàn bộ cái fanfic này là do tôi viết, chủ yếu là để thỏa mãn trí tưởng tượng của tôi thôi nên có j không ổn mong mn gạch đá ném thẳng tay…
Tác giả: Hải Diêm Tạp Mạn QuấtThể loại: Nguyên tác, Bách hợp, Tương lai, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Xuyên thư, Chủ công, ABO, Giới giải trí, 1v1Thiết lập nhân vật:🌿 Alpha chữa lành dịu dàng × Omega phản diện bạch thiết hắcCam kết:1v1 · Song khiết · HENữ A không vật trang sức · Thiết lập riêng như núi · Không sinh conTóm tắt một câu:Cứu rỗi phản diện xong, ta lại chẳng thể thoát thân.Lập ý:Vận mệnh nằm trong tay chính mình. Dù ở nơi tăm tối nhất, cũng đừng bao giờ từ bỏ khát vọng hướng về ánh sáng rực rỡ.…
Ngày hôm đó...…
Nếu ngày đó Hagiwara Kenji không chết trên toà chung cư cao tầng.…
lộn xộn, ngẫu hứng thì viết, có khi lặn mất tăm.…
Tác giả: Dân cư hàn quất bưởi*Vong tiện only, còn lại thân tình, hữu nghị hướng*Giang gia, Kim gia không hữu hảo*Thời gian tuyến 3 năm sau kết cục của nguyên tác. Toàn viên sống lại, có tư thiết + nhân vật nguyên sang.…
ôimeoi vì mấy cái clip của Changiu và mấy tỷ muội Tung Của nên toai quyết định sẽ chèo những chiếc bè lá này, ai khum chèo toai tự chèo... hãy chèo cùng toai đuy, vì chèo như thế đã lắm loài người ơiiiii…
➤ note:• ooc• lowercase toàn tập, hoặc capslock toàn tập• có nhiều từ ngữ thô tục, chửi thề, v.v...• điều cuối cùng và cũng là điều quan trọng nhất: fic thật sự rất trẻ trâu í?! mọi người có thể cân nhắc trước sự tào lao này của fic nhaaa➤ highest ranking:#1 riwook#1 parkgunwook#1 boysplanet#1 nyangteolz➤ 080623.…
Truyện: Tôi Có Hệ Thống Bói Toán Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng GiảiThể loại: Hiện đại, Huyền học, Ngọt sủng, Góc nhìn nữ chính, HEEditor: Vựa Khoai Họ ĐườngBìa: Tiểu Thanh Xuân…
Cực ngươi cùng 5t5 một trận chiến sau, trọng thương gần chết, bị cứu trở về một mạng làm linh chú lực nghiên cứu. Tỉnh lại sau hắn ký ức hoàn toàn biến mất, chỉ nhớ rõ muốn dưỡng nhi tử.Vì thế hắn từ cao chuyên chạy trốn, mỗi ngày âm thầm rình coi nho nhỏ huệ.Ngày nọ, bỗng nhiên toát ra một con năm điều miêu muốn cùng hắn đoạt nhi tử!Năm điều miêu mua nhi tử không đủ, còn một tấc lại muốn tiến một thước, mưu toan mua hài tử cha hắn.Ngộ: "Bán mạng cấp sát thủ tổ chức, còn không bằng bán cho ta đâu."Cực ngươi: "Dựa vào cái gì?"Ngộ: "Bằng ta so với bọn hắn có tiền."Đánh bạc tất bại • dưỡng oa thiêu tiền • kẻ nghèo hèn • cực ngươi động tâm.Ngộ tháo xuống kính râm: "Khi ta tiểu bạch kiểm có hoa không xong tiền -- trừ bỏ một chút bé nhỏ không đáng kể yêu cầu bên ngoài."Cực ngươi: "Cái gì yêu cầu?"Ngộ cười tủm tỉm: "Về sau kêu năm điều cực ngươi, thế nào."…
Thể loại: Fanfiction, FluffRating: GWords Count: 1925 wordsTóm tắt: - "Quả dâu này..." Seungcheol vừa nói vừa cầm dĩa xiên vào quả dâu cuối cùng còn trong đĩa rồi giơ lên vẫy vẫy "... là của chú, nhé!"- "Của Dduji" bé Suji cũng không kém phần, giơ bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh lên với với chiếc dĩa có quả dâu đang ngoe nguẩy trước mặt.…
Lại một quyển truyện nhảm nhí do tôi tập viết:)…
Tác giả:Renault chuẩn số ReTa kêu Jason, là □□ đại lão hồng đầu tráo, ca đàm nổi danh mãnh nam. Chính là liền ở ta tùy tay cứu một cái râu bạc lão nhân cũng bởi vậy được đến một cái thí dùng không có hệ thống sau, cuộc đời của ta liền đi lên một cái bất quy lộ.Lần đầu tiên, ta co lại thành mười ba tuổi, còn bị bắt mặc vào nữ sĩ hòa phục. Hệ thống nói cho ta ta nhiệm vụ là tiêu trừ oán hận, tặng người tiến địa ngục, vì thế ta tri kỷ mà đem toàn bộ cú mèo toà án đưa đi xuống.Lần thứ hai, ta co lại thành mười bốn tuổi, trở thành một vị người đưa tin, chuyên môn chết thay người truyền tin, truyền đạt tưởng niệm. Nhưng mà ta nhìn kia hai phong ký tên vì Thomas Vi ân cùng với Martha Vi ân thư tín lâm vào trầm tư.Lần thứ ba, ta mười sáu tuổi, còn tới cá tính chuyển, hơn nữa trên đầu có sừng, phía sau có cái đuôi. Hệ thống làm ta đi siêu có tiền, thả luôn là chiếu cố không hảo tự mình nhà giàu số một gia làm hầu gái. Ngươi cho rằng ta chỉ có một lựa chọn? Hừ, chê cười, cùng ngày ta liền khiêng phi cơ đi New York tư tháp khắc gia.Lần thứ tư, ta giống như bình thường, khôi phục thành nguyên bản bộ dáng. Cám ơn trời đất! Đêm đó ta liền hưng phấn mà xách theo song. Thương đêm tuần đi! Đã có thể ở đối phương đánh ta một chút sau, ta liền nát, giống bị đẩy ngã tượng sáp giống nhau, toái từng khối từng khối. Hệ thống nói cho ta, ta hiện tại là đá quý người, độ cứng 3.5......…
ĐÃ FULL 🎯Cả hai vô tình lại như cố ý chạm mắt nhau trong lúc âm thầm theo dõi về phía đối phương, nhưng không phải là dè dặt, như thể là người quen cũ đã gặp nhau từ rất lâu trước kia. Orm không hề chớp mắt, hai mắt của cô đã ướt, biểu cảm trên khuôn mặt cũng đã thay đổi đôi chút, nhìn như là xót xa. Tim lại nhói lên vài cơn, cảm giác tội lỗi vây kín bên trong lồng ngực phập phồng nhung nhớ.Ling với tay ra định thấm đi vệt nước đọng trên khóe mắt sắp tụ thành giọt, Orm phản ứng chậm rãi nắm lấy ngón tay của Ling."Đừng..." Orm ngăn hànhh động của Ling nhưng cử chỉ vẫn còn rất nhẹ nhàng."Không đáng. . .em không đáng..." Orm thỏ thẻ với sóng mũi chớm cay và giọt nước đọng trên mi mắt đang chờ chực rơi xuống.Một người từng tươi sáng, sống trong bóng tối lâu ngày liệu vẫn sẽ còn ý chí tồn tại?Một câu mô tả: Như hiệu ứng cánh bướm, một hiểu lầm làm mọi lựa chọn đều sai lệch, kéo theo là toàn bộ câu chuyện sụp đổ.Một chút về nhan đề "Tưởng lửa": Vượt qua được "tường lửa" để vào trái tim của một người luôn cảm thấy đầy bất an trong tình yêu là bất khi thi đối với những tình yêu không đủ an toàn. Đây cũng là nguồn cảm hứng chính để mình viết nên fic này.Tình trạng: Đã kết thúc…
Vòng An ToànAu: Han JinCó những người, chỉ cần xuất hiện một lần trong đời ... đã đủ để mình có được cả thế giới.Orm tìm đến Ling khi cô vừa bước chân vào đại học - một sự tái ngộ chẳng ồn ào, chẳng rộn ràng. Chỉ là một ánh mắt lặng lẽ trong sân trường, một câu chào khe khẽ nơi hành lang, và một tiếng "chị" mà Ling chưa từng nghĩ sẽ còn được nghe lại.Nhưng từ giây phút đó, nhịp tim quen thuộc năm nào, tưởng đã lãng quên ... lại bắt đầu gõ nhịp.Fic chính chủ, cảm phiền không xách đi đâu.…