Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
"Hồn lụa giữa Kinh đô hoa lệ" là bộ truyện mà mình đã đầu tư rất nhiều thời gian để tìm hiểu và viết. Vì vậy mình mong mọi người sẽ đón nhận nó với tâm thế thật tích cực. Chân thành!Sự trói buộc nơi đáy lòng sâu thẳmHồn, Lụa và Biển Lệ Bạc cháyTôi thả trôi mình mặc sóng vỗCó biết chi đâu, tàn thân thay...NỘI DUNG:-Truyện lấy bối cảnh thời Edo Nhật Bản, lúc văn hoá phương Tây khá thịnh hành. -Quyền lực tập trung vào tay của các thế lực lớn, chủ yếu là Shogun (Tướng quân) và Daimyo (Lãnh chúa), Hoàng triều đang dần một suy yếu vì sự phản bội của các cận thần.-Nội bộ toan tính, số phận của Nhật Bản chông chênh như nằm trên bàn cờ Riichi Mahjong (Mạt chược của Nhật).-Nước nhà chưa yên ổn, lại xuất hiện một con người làm đảo lộn tất cả mọi thứ. Mộng ước tưởng chừng sắp thành sự thật, lại bị giai nhân đó quấy phá không thương tiếc...[LƯU Ý]: *ONLY YUUJI BOTTOM*Allboy x Yuuji*Uraume trong tác phẩm là ĐÀN ÔNG.*Có cặp phụ là MAKI X NOBARA*Mọi sự kiện đều chỉ là tưởng tượng, không có thật.*Đặc biệt: Cấm đục thuyền, gây war, không thích thì out, không xúc phạm các nhân vật..…
Harry trở về thời điểm cậu sinh ra và có em gái sinh đôiRon và Hermione vào nhà Slytherin chứ ko phải nhà Gryffindor và đc tôn trọn Cả 5 người được mọi người biết đến vì tài năng và quyền lực của họCp chính : Draco x Harry cp phụ : Hermione x Pansy Ron x Blaise* Chú ý : Câu chuyện đc viết theo ý tưởng của tác giả nên không đc sắp xếp theo trình tự…
"Không phải Omegaserve, tôi bị bệnh lạ.""Sẽ hư thận đấy, đừng chơi dại, cảm ơn."----------------------------------Tác giả : Ảo Tưởng Vĩnh HằngNhân vật chính : Isagi Yoichi.Mô tả : Isagi Yoichi trong nguyên tác là một cậu bé đam mê bóng đá, do thua cuộc ở giải toàn quốc nên chỉ đạt giả Á Quân, bỗng một ngày, cậu nhận được một thông báo kì lạ.Trại huấn luyện cầu thủ bóng đá - Blue Lock.Sẽ thế nào, nếu như Isagi mang trong mình một loại bệnh kì lạ?-----------TRUYỆN ĐƯỢC LẤY Ý TƯỞNG TỪ PHẦN 36 CỦA TỔNG HỢP ĐỒNG NHÂN SHOKUGEKI TỪ @Cielo_Nightmare Link dẫn đến truyện : https://www.wattpad.com/story/192296212?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=hailarie&wp_originator=XAOKyX3f25%2Ffnic6x4FhKDklhFs0Hve55qX%2FCUkPbAmZipWJ1ecqt8G8L%2BndprVVy3tXNnig5C28vG6yf59ee7U20TpaKDTFNQBIaB6Sxhlymdxfmuw8h4jpIvZL6cb7…
Một ngày trời chẳng nắng cũng chẳng mưa, tại trường học Bách Quỷ - một tin động trời bỗng rầm rộ lan truyền.Haruaki-sensei, người thầy nổi tiếng nhất trường (chủ yếu vì quá báo trường báo lớp), lần này lại bị lớp 2-3 đem ra làm vật hiến tế. Phải, đúng nghĩa đen: hiến tế! Chúng nó cắm nến, vẽ ma trận triệu hồi, đọc thần chú nghe như đang đọc thực đơn quán ramen, rồi cứ thế xoẹt một cái, satan thật sự được triệu hồi. Đỉnh điểm là khi Haruaki vừa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị ngài Satan tóm cổ lôi thẳng xuống địa ngục, trước khi chết, ông thầy tội nghiệp còn tiện tay kéo theo Sano-kun - người mà lần nào cũng bị lão biến trở thành nạn nhân của những trò nghịch dại.Nhưng chuyện chưa dừng ở đó, Mame, Hijita và Beniko - Lũ chủ mưu của vụ triệu hồi satan lần này vẫn còn chút lương tâm, vội chạy tới muốn kéo bạn mình ra. Kết quả? Phụt! Cả ba bị kéo theo luôn, theo đúng nghĩa đen. Kết quả cuối cùng: lớp 2-3 mất một giáo viên, một học sinh cục tính và ba đứa nhây chúa.Phòng giáo vụ sau đó phải tổ chức họp khẩn, sau khi họp xong, cả trường quyết định tổ chức lễ tưởng niệm. Một tấm bia được dựng lên dưới gốc cây anh đào già, khắc dòng chữ hào hùng: "Tưởng nhớ Abe Haruaki và bốn thiếu niên cảm tử. Nguyện cầu họ ở dưới kia sống vui vẻ. Amen."Kế bên bia tưởng niệm, đám học sinh ném pháo bông ăn mừng.…
PeranDohyeon và Hyeonjoon đã ly hôn được 1 năm rồi, ngày xưa 2 người lúc nào cũng quấn quýt với nhau, làm cùng nhau, nhưng đến 1 ngày Dohyeon quyết định ly hôn em, em không hiểu, tại sao anh lại quyết định ly hôn mình, về sau em mới biết, người con gái, tình đầu của anh đã ly hôn với chồng, em nghe nói chồng cô là 1 tên vũ phu, lúc nào cũng đánh đập cô, và anh ta còn 1 người có cái tôi và tính chiếm hữu rất cao, chỉ cần thấy cô gần gũi, hay cười nói vui vẻ 1 người con trai nào đó, anh ta sẽ điên tiết mà đánh đập cô, anh khi biết tin đã chạy đến an ủi cô, giúp cô tống anh ta vô tù vì tội bạo lực cô, mọi người thường nói, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, và rồi chuyện gì đến cũng đến, cả 2 nảy sinh tình cảm với nhau, đến tận 1 năm sau em mới biết lý do anh ly hôn mình, đứng trước đám cưới anh"Hyeonjoon chuyện chúng ta kết thúc thật rồi""Dohyeon anh đã từng yêu em thật lòng chưa?""Em yêu anh như vậy, nhưng cuối cùng anh vẫn lừa đối em, nếu anh không công khai đám cưới này""Chắc có lẽ em sẽ không biết, tại sao năm đó anh lại ly hôn em"…
Câu chuyện về mấy đứa OC của tui trong YoHaji.Bám sát mạch truyện gốc và tôn trọng char dev của các char nguyên tác. 😉OC nhà tui tự chơi với nhau (OC x OC), không quan hệ mật thiết với các char khác, không Char x OC. 😗Hy vọng mọi người ủng hộ tụi nhỏ nhà tui. 🥺Lưu ý: Toàn bộ sự kiện trong đây hoàn toàn không diễn ra trong nguyên tác.…
Tên truyện: Người yêu kỳ hạnTác giả: NikkonbamboĐộ dài: ~8k chữThể loại: đô thị, gương vỡ lại lànhLưu ý: Truyện đăng tải chưa có sự đồng ý của tác giả, mong mọi người đừng mang ra ngoài giúp mình.…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Park Hanbin x Kim Taerae Incroyable: điều khó có thể tin. "Park Hanbin luôn trân trọng sự hiện diện của Kim Taerae trong cuộc đời mình."University life, fluff, oneshot.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc vàng xoã rối trên trán Sebastian, ngón tay lướt qua da cậu như để lại sự xót xa của mình trên đó, như đang hỏi khẽ: em có ổn không?Và Sebastian gật đầu. Không phải vì cậu ổn. Mà vì cậu biết, dù có không ổn, anh vẫn sẽ ở đây với cậu.…
Tro bụi trong tay hắn bị gió thổi tung, tản ra như những hạt ký ức cuối cùng không thể níu giữ.Nắng hạ khẽ rơi trên mái đầu, ấm áp mà xa xôi, còn mây trắng thì tan đi theo làn gió vô định.Gió cứ thổi mãi, lạnh và dai dẳng, như muốn cuốn trôi cả mảnh tình đã vỡ vụn trong tay hắn, để lại trong lòng chỉ còn khoảng trống không biết bao giờ mới lấp đầy.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…