dptk 1035 1038
…
Hmm...đơn giản nó chỉ là nhật kí mà thoii hihi ... mỗi chap sẽ là một nỗi bùn của Anh ( là tên tui ) !! Cuộc sống quá nhiều điều buồn tủi và nhảm nhí mà "Anh" chẳng biết kể cho ai nghe nên là kể cho mọi người cùng nghe vậy :)))…
Nhật ký này không dành cho ai cả, nhưng nếu lỡ đọc được, hãy cứ tiếp tục.Nó là những trang giấy cũ kỹ mà tôi viết bằng thời gian của chính mình, những đêm mất ngủ, những ngày nắng gắt, những cơn mưa kéo dài hơn cả những gì tôi chịu đựng. Đây không phải là câu chuyện hay ho gì, chỉ là những suy nghĩ trôi nổi, những thứ bị bỏ quên, những vết xước chưa lành.Tôi viết, không phải để ai hiểu, mà để bản thân đừng quên. Đừng quên mình đã từng cảm thấy thế nào, đã từng mất mát ra sao, đã từng mong mỏi điều gì.Nếu có ngày tôi không còn nhớ được nữa, hãy để những dòng chữ này làm chứng rằng tôi đã từng sống không phải để tồn tại, mà để cảm nhận đến tận cùng.…
Chẳng mấy chóc tôi đã đi đến trước cửa của cửa hàng tạp hóa, toàn thân ướt sũng bước vào tiệm tạp hóa định lấy lon nước ngọt trên kệ thì vô tình nghe thấy cậu nhóc kia chửi xéo tôi."Đồ ngốc, gặp mưa mà lại không chạy ai lại ngu ngốc đi bộ dầm mưa kia chứ." Đó là một cậu nhóc có dáng người khá cao gầy, mái tóc bồng bềnh được cắt ngắn gọn gàng , gương mặt tuấn tú pha một chút của sự nghịch ngợm của tuổi niên thiếu, nhìn có vẻ nhỏ hơn tôi vãi tuổi.…
Pee…
kb…
!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)Tên truyện: Sinh sôiHán Việt: Sinh sinh 生生Tác giả: Niên Thâm Bất KiếnTình trạng: Hoàn convert ( 71 chương)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, HENhân vật: Chu Kiến Dặc, Ôn Thính ThầnVăn án:Mùa hè năm đó rực rỡ chói mắt, tình yêu của chàng thiên chi kiêu tử dành cho cô thiếu nữ lại không được ai xem trọng.Tất cả mọi người đều khuyên Chu Kiến Dặc cách xa Ôn Thính Thần một chút, anh nhất quyết không nghe, vẫn cố chấp chui đầu vào, cuối cùng bị đập nát hết kiêu ngạo.Nụ hôn đầu tiên trao nhau trên đỉnh núi, có sao giăng đầy trời đêm, Chu Kiến Dặc cảm thấy cả thế giới của anh cũng lấp lanh như trời trăng khi đó vậy.Nhưng tới sau cùng lại là Ôn Thính Thần bội tình bội nghĩa bỏ mặc anh.Nhiều năm sau, anh vô tình gặp lại Ôn Thính Thần khi cô đi xem mắt ở tiệm cà phê.Bạn của anh cố ý hỏi chuyện, ''Ây, kìa không phải bạch nguyệt quang một thời của cậu sao? Sao lại lưu lạc tới mức độ này a?"Chu Kiến Dặc cứng nhắc gằn từng chữ: ''Liên quan gì tới tớ, tớ đã sớm quên rồi.''Ôn Thính Thần cũng nghe được, bàn tay cầm ly nước khẽ nắm chặt, ngực cô khẽ đau nhói.Đã quên rồi cũng tốt.…