Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mọi người có thể đọc, cũng có thể không đọc.Dẫu sao cũng chỉ là một vài kỉ niệm nhỏ giữa tôi và cậu ấy thôi.Tôi muốn biến câu chuyện này thành một trang nhật kí thật đẹp để lưu giữ lại những năm tháng thanh xuân của mình.Truyện có thật nên sẽ không quá đậm chất ngôn tình đâu 💏…
Mình muốn kêu cho mn về những câu chuyện như trong tiểu thuyết ngôn tình. Có vẻ bản thân khá mơ mộng nhưng dù có kéo dài lâu hay ngắn thì mỗi câu chuyện để lại rất nhiều kỉ niệm khó quên…
5 chap đầu: Gặp gỡ27 chap tiếp: Khó khăn7 chap cuối: Kết quảTruyện khác bựa vì nhân vật sẽ được hư cấu hóa (+15) từ 27 chap tiếp đề nghị cần chuẩn bị trước khi chọn đọc. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Dẫu rằng không có chàng trai nào thích em, dẫu rằng định mệnh của em mãi mà chẳng đến, dẫu rằng nghe qua có hơi mơ mộng, nhưng mà, em vẫn tin vào tình yêu.…
Lullaby: Bài hát êm dịu, ru ngủ những kẻ mộng mơ --------Hai mảnh đời như hai đường thẳng song song chẳng có lấy một điểm chung. Thế gian vần vũ xoay tròn ấy thế nào lại đem họ lại gần nhau.…
đây là câu chuyện về cuộc chạy trốn của một bạn tên Ani kể về quá trình bạn ấy bị bắt và chạy trốn khỏi những kẻ tàn ác ( đây là chuyện giả tưởng thôi nha !!)Mình chỉ làm vui tên là mình cũng tự nghĩ nên ai trùng thì thông cảm ạ ☺😊💕…
By: AuMiketsukamiNhững ngày lạnh giá trôi qua theo cơn gió tháng Chạp,Mình tôi đơn côi độc bước trên con đường làngLòng miên man nghĩ về chuỗi ngày nắng mùa hạ,Nhớ về người, tâm lặng bỗng gợn sóng!…
Cuộc sống mà tôi luôn cho là ổn. Thói quen mà tôi cho là tốt. Cảm xúc mà tôi luôn giữ kín,... đều theo tôi nghĩ là tốt với tôi. Gồng mình chịu đựng...Cho tới khi em đến, bước vào thế giới vốn đã khóa chặt cửa vào hệt như thiên thần gián thế. Em là duy nhất đời tôi. Em, thế giới tươi đẹp đời tôi.…
- Nhật kí dựa theo thời gian - Số chương: Không định.- Tác giả còn non choẹt. - Theo cái nhìn từ 1 phía.- Nữ chính trái ngược với hình tượng vốn nên có.- Dựa trên chuyện có thật.- Có thể gây khó hiểu nhẹ nên hãy chuẩn bị một cái đầu lạnh trước khi đọc nhé.…
Ta không muốn làm nữ chính ngôn tình đâu, muốn làm nữ phụ đam mỹ à!P/s: Truyện chỉ đăng trên Wattpad và tại cái nick này thôi! Ai mang đi thì tôi sẽ spam tường nhà thím ấy!…
Sau nhiều năm thất nghiệp, cuối cùng tôi-Jone cũng đã có việc làm. Mặc dù đã đi trễ ngày đầu tiên, tôi vẫn được nhân vào làm. Tôi đã bán cho một người dàn ông lạ mặt một chai xăng, và cuối cùng tôi bị bắt vào tù, với một lý do hết sức là ngớ ngẩn…
Đông Từ là bạn thuở nhỏ của Huấn Vy, cậu lúc nhỏ mập mập đáng yêu nên Huấn Vy rất thích chơi cùng. Sau này khi học cấp 3, cậu từ nước ngoài quay về, lột xác thành 1 chàng soái ca, theo đuổi Huấn Vy.…
Văn án: Đang yên đang lanh tự dưng bị sét đanh. Tự dưng bay tới vị điện khác, tự dưng bị một đám tang thi chạy theo bày tỏ tinh yêu. Tiêu Bạch Kình cảm thấy tâm mệt quá, trái tim đau quá. Thể loại: đam mỹ, mạt thế, hệ thống, zombie vs plants…
Nếu đang giãy giụa, vùng vẫy trong mớ cảm xúc hỗn độn hãy để linh hồn rời khỏi thể xác và tìm đến đây. Nơi này chứa những câu chuyện, con chữ thực đến nhói lòng. Có thể vui và cũng có thể rất đau. Chỉ là chốn dung thân để trải lòng vào một ngày nào đó chơi vơi cô độc.…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…