Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
THỜI TRẺ CHẲNG BIẾT LÒNG MA TÔN - THẨM VIÊN VIÊN VIÊNEditor: NoemieGiới thiệu: Thể loại: Song trọng sinh, Ngược tra, Đổi công, Bánh ngọt size bự, Song chủ, Công vốn không biết mình trọng sinh, cẩn thận trước khi lọt hố. Số chương: 88 chính văn + 12 ngoại truyệnTag: Yêu sâu sắc, Trọng sinh, Ngọt văn, Sảng văn, Nhẹ nhàngVai chính: Long Ẩn (Ma Tôn siêu yêu vợ, hay ra vẻ ngầu lòi công) x Phượng Thanh Vận (Hoa yêu kiếm tu 600 năm chưa "nở hoa" thụ)Một câu tóm tắt: Nhận lầm sư huynh là bảo vật Thông điệp: "Ngộ dĩ vãng chi bất gián, biết lai giả chi khả truy." - "Sai lầm dẫu chẳng thể níu quá khứ, chân thành còn kịp giữ tương lai."…
Cũng như dòng họ Hoshina, dòng họ Kokuryuu (hắc long) cũng có truyền thống tiêu diệt quái vật từ lâu đời. Tuy nhiên, họ luôn phát triển và thích nghi nên không bị tụt lại phía sau, vì thế họ ngày càng hùng mạnh hơn. Mỗi thành viên được ví như hiện thân của một con rồng, và đều là khắc tinh kinh hoàng nhất của tất cả quái vật. "Thiên tài hoàn hảo" mà dòng họ luôn mong đợi đã xuất hiện, những con quái vật đã đến lúc phải đối mặt với thời kỳ đen tối nhất của chúng rồi... Couple: Hoshina Soshiro x OC x Narumi GenLưu ý: có buff cho OC, mọi người có thể góp ý nhẹ nhàng và hoan hỷ với mình (◕︿◕✿)…
Thể loại: bh,1x1,futanariGiới thiệu:Trong một lần đi dự tiệc sinh nhật của bạn thân, Ngu Thư Hân đã gặp được một người nhan sắc cực phẩm trong cực phẩm. Nhưng ánh mắt toát lên vẻ ngây thơ kia là thế nào? Không những nhìn cô như phát hiện ra một món đồ chơi mới mà còn bám lấy cô không ngừng. Không thấy cô là khóc lóc, nhìn cô lạnh lùng là sợ hãi run rẩy.Còn Lưu Vũ Hân, một tomboy anh tuấn tài giỏi, sau một lần tai nạn liền biến thành một đứa trẻ mười tuổi trong thân xác hai mươi bảy tuổi, nàng ngốc này làm sao để níu giữ Thư Hân đây? Một cô gái xinh đẹp như thế liệu có chịu ở lại bên cô hay không?Tên gốc: Anh Chồng Ngốc Của TôiTác giả: Trần NinhChuyển ver: Suongdem9700Lưu ý :⚠️Nếu tác giả thấy mà không muốn mình tiếp tục chuyển ver thì mình sẽ gỡ truyện xuống!⚠️Tất cả các nhân vật trong này đều không phải thật, mình không có ý ghét bỏ hay kì thị ai!⚠️Còn bạn nào không ưa gì truyện bách hợp hay CP Xinxin thì mời clickback⚠️Truyện này khác bản gốc, mình đã chỉnh sửa lại theo ý bản thân nên nó cx đc xem là đứa con đầu lòng của mình.🚫Nghiêm cấm đọc chùa!!!!!!🚫…
Tác giả: Mộ Dĩ Thành TrúThể loại: Sinh tử văn, mặt liệt bá đạo công, nhị hóa thoát tuyến thụ, 1x1, HETình trạng: Hoàn (47 chương + 5 PN)Tình trạng edit: Đã hoànEdit & beta: Holy Văn ánTrước hai mươi tuổi, Lâm Ngạn cảm thấy mình đúng là may mắn, tuy rằng ông trời bất công, không cho cậu cuộc sống hạnh phúc, thân thể khỏe mạnh, thế nhưng có mẹ nuôi yêu thương, đại ca của cậu nâng niu. Đáng tiếc, hết thảy mộng đẹp đều tan vỡ tại buổi tối làm cậu thống khổ.Người thân phản bội, đại ca nhẫn tâm, thoáng cái liền đem cậu đẩy vào địa ngục, chỉ có hai bé con bởi vì tội nghiệt đó mà xuất hiện cho cậu dũng khí sống tiếp. Thế nhưng một ngày nào đó, người đàn ông từng chà đạp cậu kia tìm được cậu, mang bé con của cậu đi, thuận tiện cũng dắt cậu đi luôn.Người đàn ông bá đạo, không cho phép dùng tội nghiệt để hình dung khởi đầu của bọn họ, hắn nói đó là duyên phận...Lâm Ngạn nhìn gương mặt chăm chú của người nọ, nở nụ cười, hóa ra mưa gió qua đi hạnh phúc vẫn đáng giá để chờ mong như cũ.Tóm tắtTác giả: Chuyện xưa tốt đẹp của mặt than Chu Mặc để ôm được mỹ nhân về, bắt lấy bé con, đào bẫy, sau cùng thành công tóm được nhị hóa Lâm Ngạn.Bạn đọc: Đây là câu chuyện kể về một nhị hóa thoát tuyến thụ mang theo hai bé con (ngự tỷ ngạo kiều Lâm Thang Viên, shota bán manh Lâm Đậu Bao) sau đó lần thứ hai vô tình gặp gỡ phúc hắc chung tình công, không thể không tự chui đầu vào lưới "gả vào" nhà giàu có.Chú thích: Nhị hóa: đồ ngốc, ngốc nghếchThoát tuyến: thoát ra tuyến đường bình thường =&…
Tác giả: Tô Tiền TiềnHai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở đây.Hút bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một người không có đam mê khao khát gì.Về sau, ở con đường đối diện ngõ nhỏ có một cô gái chơi đàn cello chuyển đến.Chu Khâm Nghiêu sống lại.…
Người ngời ngời là Đại úy vạn người tung hô, còn ta chỉ hèn mọn mang một tấm chân tình nâng niu gìn giữ. Cả đời cẩn thận tỉ mỉ cũng không có được một Matimun vẹn toàn. -----------"First dù tới lúc chết rồi, cũng chẳng dám oán trách ai. Cả đời First chỉ tâm niệm duy nhất một mình Ngài ấy, dù cho Ngài là đại ân nhân tôi cũng ước mình đủ mạnh để đem First giấu đi, tìm một người trong mắt chỉ có duy nhất mình First rồi tôi sẽ đi chết đem mạng trả nợ cho Ngài ấy. Ngài bảo tôi chứng kiến một đời buồn thương của Thiếu gia, chứng kiến cái ánh mắt vỡ tan ngày ngày nhìn đau đáu về một phía chưa từng thay đổi, tôi cảm tưởng rằng con người ta có thể sẽ mù loà vì ngày nào cũng khóc hay có khi còn có thể chết vì đau lòng. Ngài nói tôi phải tin tưởng như thế nào được đây? Nếu Ngài cũng như Ngài ấy, vậy chi bằng ngay bây giờ cho tôi một phát súng đi bầu bạn với First, tôi làm sao mà chẳng được, tôi chỉ sợ First cô đơn...""Vậy nếu bây giờ anh nói, anh cũng chẳng biết cha mẹ mình là ai thế nên sau ngày giỗ đầu Thiếu gia xong, anh sẽ dập đầu với cậu ấy để xin được cưới Ping. Ping có chịu lấy anh hay không?" "Điên hết rồi!"…
Ly hôn đi, ta đi kế thừa di sảnTác giả: Phú quý kiều hoaVăn án:Ao niệm thích thương cận vũ hèn mọn đến bụi bặm bên trong.Gả cho thương cận vũ ba năm, đem mình hào môn thiên kim thân phận quên ở sau ót, vì hắn chịu mệt nhọc, chỉ cần hắn có thể hài lòng.Cho dù là gia gia nói với nàng ly hôn liền có thể kế thừa gia sản, nàng cũng không hề dao động qua.Thẳng đến có Thiên Cẩu tử tuôn ra thương cận cùng khuê mật ước hẹn chuyện xấu!Đây là ý gì... Mình tín nhiệm ba năm khuê mật cùng lão công song song phản bội?Ao niệm rốt cục không làm, đóng sập cửa liền đi, thương gia loạn sạp hàng nàng mặc kệ, trước khi đi còn thuận tiện rút lui cái tư, về nhà tiếp tục làm Đại tiểu thư của mình.Gia gia tuổi già an lòng: "Niệm niệm rốt cục nghĩ thông suốt, chịu trở về kế thừa gia sản!"Không có thương cận nhân sinh, ao niệm như thường ngưu bức, nhà giàu nhất nâng ở đáy lòng bên trên tôn nữ, xe sang trọng du thuyền tùy tiện đưa, người theo đuổi đạp phá cửa hạm. Còn có tên vua màn ảnh công khai hướng ao niệm thổ lộ...Gặp được cùng ao niệm cùng người khác hẹn hò về sau, thương cận níu lại ao đọc cổ tay, "Cùng ta trở về có được hay không?"Ao niệm lạnh lùng bỏ qua một bên, "Thật xin lỗi, ngươi vị kia?"…
AU, OOC, Gương vỡ lại lành. [Là truyện, là truyện, là truyện. Không gán ghép, không xuyên tạc ai cả ạ!!!]Giới thượng lưu Bắc Kinh âm thầm lan truyền một đoạn giai thoại đầy sóng gió: Cô hai nhà họ Tôn tâm cơ xảo quyệt, cướp đi vị hôn phu của chị gái mình. Người ta liên tục bắt gặp cậu út nhà họ Vương kiêu ngạo ngày nào, giờ lại chấp nhận hạ mình bay đi bay về giữa Bắc Kinh và Cảng Thành chỉ để níu kéo một bóng hình.Cô chạy, anh đuổi. Trò chơi trốn tìm kéo dài suốt những năm tháng thanh xuân của hai người, cho đến khi cô chọn cách ra nước ngoài, cắt đứt mọi mối liên hệ.Chín năm đằng đẵng trôi qua.Một ngày nọ, các trang báo lớn đồng loạt đưa tin về trận động đất kinh hoàng tại Texas, danh sách những người tử nạn có tên của cô hai nhà họ Tôn. Vài tháng sau, một đám cưới được diễn ra, cô cả nhà họ Tôn thuận lợi gả vào hào môn.Ai cũng nghĩ đoạn nghiệt duyên này cuối cùng đã hạ màn, người chết thì cũng đã chết, người đi thì cũng đã đi. Nhưng cũng chỉ có người trong cuộc mới rõ thực hư."Sao trời xa xôi, biển rộng mênh mông. Đi hết một vòng nhân gian, hóa ra người anh muốn cùng chìm nổi, vẫn luôn là em."…
Trong cơn mưa cậu vội vã mang ô đến cho anh lo lắng đến quên mất bản thân vậy mà đi đầu trần dưới mưa . Tâm bỏ ra là thế nhưng chiếc ô đấy anh ko cần Vội lo người ướt áo Nhưng ko nhận ra bản thân mới là người ướt lòng Em mãi đứng phía sau anh lặng lẽ nhìn chỉ cần anh quay đầu lại vẫn sẽ có một bóng hình một chàng trai đứng đó đợi anh. Nhưng......…
(Phần 2 của Tổng tài bá đạo và tiểu kiều thê) Kim Taehyung từng nghe người ta hỏi, giữa "Cầu bất đắc" và "Ái biệt ly" cái nào đáng tiếc hơn.Trước đây chưa từng có được Jeon Jungkook, mỗi ngày mỗi ngày của anh đều hi vọng rồi lại thất vọng, chờ đợi người đến kéo mình lên khỏi hố sâu, sau đó lại chầm chậm chìm xuống, tê tê dại dại trở thành kẻ đứng trên vạn người. Nên anh không do dự trả lời là "Cầu bất đắc". Không có được, không dám có được chính là điều nuối tiếc nhất.Sau này, khi ngồi bên ánh đèn bàn vàng vọt, vừa ký vào đơn ly hôn vừa không ngừng lau nước mắt, Taehyung mới nhận ra, có được rồi lại để mất đi, mới là đau đớn hơn cả. Nếu ngược trở về lần đầu gặp gỡ, anh nguyện chưa từng biết đến cậu, chưa từng bị chính tình cảm của mình thiêu đốt đến không thể quay đầu. Tình nguyện giống như một con tàu đắm sâu xuống lòng biển, cũng sẽ không níu lấy vạt áo của Jeon Jungkook nữa. Chấp mê bất ngộ rồi cũng sẽ chuốc lấy hậu quả.…
"Em từng là ánh sáng trong mắt anh.Nhưng hôm nay... anh nhìn em như người lạ."Ba năm sau chia tay không lời, Jeon Jungkook gặp lại Kim Taehyung - người từng là tất cả của mình. Nhưng người ấy... không còn nhớ cậu là ai.Một buổi triển lãm. Một cái nhìn xa lạ. Một trái tim vỡ vụn thêm lần nữa.Liệu tình yêu từng tha thiết ấy còn cơ hội được hồi sinh?Hay mãi mãi chỉ là một phía níu giữ ký ức đã phai màu?> Một câu huyện ngược tâm, buốt lạnh... nhưng đẹp như một vết sẹo lành.…
Thiên Nguyên năm đầu tiên, hoàng đế hạ lệnh đại tuyển cung nữ.Tô Kiểu Kiểu là người nhỏ tuổi nhất trong đợt tú nữ năm đó. Mắt thấy những người vào cung cùng đợt lần lượt được thừa sủng, nàng lại phải ở nơi hẻo lánh nhất, trôi qua ba năm không ai ngó ngàng.Ba năm trôi qua, thiếu nữ ngây ngô năm nào đã trổ mã duyên dáng yêu kiều.Cuối xuân năm ấy, nàng nụ cười trong trẻo, thong thả bước qua dưới cành hoa lê. Chỉ một ánh nhìn ngắn ngủi, vị đế vương trẻ tuổi đã kinh ngạc trước vẻ đẹp tựa tiên nhân, từ đó không thể dời mắt.Tóc đen nhánh, làn da tuyết trắng. Mũi dọc dừa, môi chúm chím, đôi mắt tựa làn nước thu. Dáng người thướt tha như liễu, vòng eo nhỏ nhắn một tay ôm gọn.Ẩn nhẫn suốt ba năm, Tô Kiểu Kiểu dùng mỹ貌 đi từ một tuyển hầu vô danh thẳng tiến lên phía trước, trở thành sủng phi đứng đầu lục cung. Nàng biết rất rõ bản thân thực sự muốn gì.Ngày Hoàng hậu khó sinh, sấm chớp đùng đùng.Thẩm Hoài đứng dậy định đi, lại thấy nàng ngước đôi mắt tựa làn nước thu, nhẹ nhàng níu lấy vạt áo hắn, giọng mềm mại như mèo con: "Bệ hạ, thiếp sợ."Hắn không hề nhìn thấy sự tàn nhẫn ẩn sâu dưới ánh mắt rủ xuống của nàng. Trong khoảnh khắc, vị đế vương hoàn toàn buông giáp quy hàng."Được, trẫm không đi."…
Tác giả : A Phì AJennie thân là bà chủ phòng trọ, lại đi yêu một người mới đến thuê trọ, còn là một người bốc vác ở công trường. Mỗi khi nhìn thấy cô đi làm về, cởi quần áo ra, rồi nhìn thấy thân thể của cô, nàng lại muốn để cho cô làm một lần. Nghĩ đến cô đã cảm thấy ngứa ngáy, vì muốn dụ dỗ cô lên giường với mình mà đã nghĩ ra vô số thủ đoạn. ---------- "Tôi bị bệnh rồi, cô có thể chăm sóc tôi được không?" "Phía dưới của tôi ngứa quá à, có phải đã sắp hỏng rồi không?" "Hỏng rồi, bị làm đến hỏng mất rồi."…
"Nhật Hoàng bỏ lại cái níu tay lẫn tiếng gào thét của Đình Khang, rời đi cùng với ảo mộng của chính mình."-----------Tác phẩm được lấy bối cảnh và ý tưởng từ bộ fanfiction "Có Ai Đó Đợi Chờ" của tác giả yennyOT. Mình đã chủ động thay đổi các tình tiết vụ án so với bản gốc, nhưng cốt truyện chính vẫn giữ nguyên và chưa được sự đồng ý từ tác giả. Có vấn đề gì sẽ xóa ạ!author: ydcutineeee_…