Old memories
Con người đến con người đi cuối cùng thì chỉ còn lại nụ cười nhạt như chén trà thừa:đắng ngấy và ước muốn níu giữ mùi hương ngọt ban đầu…
Con người đến con người đi cuối cùng thì chỉ còn lại nụ cười nhạt như chén trà thừa:đắng ngấy và ước muốn níu giữ mùi hương ngọt ban đầu…
truyện sẽ có 2 nhân vật là fleur và vieugiới thiệu nhân vật Fleur (2008)Fleur là người luôn chọn cách im lặng.Bề ngoài, Fleur bình thường như bao học sinh khác-đi học, nói chuyện, cười đùa. Nhưng chỉ cần có Vieu xuất hiện, Fleur sẽ lập tức thay đổi.Né tránh.Không phải vì ghét, mà vì không dám đối diện với những gì đã từng có.Fleur là người nói lời kết thúc vào mùa đông năm trước.Cũng là người... chưa chắc đã quên.Vieu (2010)Vieu là người ở lại.Sau tất cả.Vieu không hỏi, không níu kéo, cũng không làm phiền Fleur nữa. Nhưng ánh mắt thì chưa từng rời đi.Vẫn nhìn theo.Vẫn nhớ.Vẫn lặng lẽ đứng ở nơi Fleur từng ở.Mọi người nghĩ Vieu đã buông.Chỉ có Vieu biết-mình vẫn còn ở lại trong câu chuyện đã kết thúc.Mối quan hệHọ từng là tất cả của nhau.Nhưng sau mùa đông năm trước-một người chọn rời đi,một người chọn ở lại.Và bây giờ, trong cùng một ngôi trường-một người luôn né,một người luôn nhìn theo.…
Sẽ ra sao nếu như một ngày ánh dương mà bạn hằng nâng niu đột nhiên biến mất ? Sẽ ra sao nếu kẻ luôn được gọi là anh hùng đột nhiên xuất hiện ở bên mà người ta vẫn cho là phản diện ?…
Bạn có cảm giác hay bao giờ yêu một ai đó nhưng không nhận lại được gì và bạn cũng biết kết cục của nó, nhưng vẫn níu kéo nó?-au -…
Tuổi trẻ đi qua như một giấc mơ ,đẹp như thế chính bạn cũng không tin rằng bản thân đã từng trải qua đoạn kí ức tươi đẹp đó.Thanh xuân tươi đẹp ư,bạn có thể níu gữ lại dù là chút ít.Cậu ấy ,mùa hạ và cả khoảng sân nhỏ đó đều theo kí ức trôi xa.Giờ đây chỉ còn lại nỗi cô đơn ,bạn ở nơi đây ngồi nhớ lại nhưng người thì chẳng phải đã xa tận trân trời.…
Tình yêu là thứ cảm xúc tồn tại ở mỗi con người, khi bạn bất chợt nhận ra mình yêu một ai đó bởi tính cách và cảm xúc của chính mình thì giới tính không là sự ngăn cản.…
Tên : Cơn Mưa Xa Dần Tác giả : Vương Băng Thể loại : Nữ cường , hiện đại , sủng , hắc bang,...HE Văn án :"Anh có biết không ?Trước khi gặp anh cuộc sống này đối với em toàn những cơn mưa lạnh nhạt , nhưng...khi gặp anh những cơn mưa xa dần!" "Trước khi gặp em những thứ xung quanh thật buồn tẻ . Từ ngày em đến mọi thứ đều bị đảo lộn đến khó tin!" "Âu Dương Minh...cảm ơn , cảm ơn ông trời đã đưa anh đến bên em"."Bé ngoan...Anh sẽ bảo hộ em đời đời kiếp kiếp!"Chúc mọi người đọc vui vẻ !!!Xin lỗi vì văn chương còn non nớt ạ .…
An viết " Thanh xuân ấy nếu có " Giá như" " khi vừa tròn 18 tuổi. Thời điểm ấy An vừa quên đi mối tình đơn phương ba năm. An viết truyện để kể về một phần đầu thanh xuân của mình, của những người xung quanh, về người đã cũ và về người tới sau này. An vốn dĩ đã có thể chọn cho mình một lối đi khác dễ hơn, yêu một cách an yên hơn nhưng từ đầu An đã chọn cho mình thứ tình yêu từ 1 phía. Nếu thanh xuân năm ấy Cường không xuất hiện thì An sẽ không thể biết rằng sau những vấp ngã đầu đời cô gái ấy vẫn khát khao được yêu một người theo đúng con tim mình mách bảo dẫu cho có những hối tiếc về sau. Nếu ngày ấy An không tới thì Cường sẽ không biết rằng thì ra một thằng con trai dù cho cuồng nhiệt bao nhiêu, ngang tàng bao nhiêu thì tới cuối cùng họ vẫn muốn níu giữ một người từng đánh mất. Nếu An không buông bỏ thì có lẽ duyên phận sẽ không để cô gặp Kai, để sau tất cả họ dám yêu thêm một lần cuối trong an yên. Hy vọng " Thanh xuân năm ấy nếu có " Giá như"" sẽ cho mỗi chúng ta thấy phần nào tuổi trẻ cuồng nhiệt yêu ai đó, vì ai đó mà có một thanh xuân trọn vẹn. Để sau cùng có thể thanh thản nắm tay ai đó bước đi trong hạnh phúc. ..............An.............…
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Văn ánMộ Hoán Kình lừa gạt anh ngoại tình với nữ nhân khác. Muốn níu giữ hôn nhân Triệu Dĩnh Kỳ chọn im lặng. Cuối cùng chỉ càng thêm đau khổ. Đơn án đặt trước mặt hắn."Mộ Hoán Kình, hai chúng ta ly dị."Thể loại: đam mỹ, hiện đại, có chút ngược, gương vỡ lại lành, tra, lưu manh công, hiền lành, si tình thụ,...Cp:Mộ Hoán Kình x Triệu Dĩnh Kỳ…
Đây là chuyện đầu tay mk viết. Cô là một người hết lòng vì anh. Anh là một Tổng tài của một công ty phải nói là đứng nhất nhì thế giới còn kiêm luôn chức bang chủ của một bang đảng mafia đứng đầu thế giới ngầm. Nhưng bình yên không là mãi mãi bên ta thì sóng gió đã ập tới cô sẽ ra sao? Liệu anh có bảo vệ được cô? Chúng ta hãy đến xem trong bộ short này. Nhớ ủng hộ mk nha! Nó sẽ có động lực rất lớn để mk có thể viết các chuyện khác 😀😃…
"Những điều nhỏ nhất đều có thể là nguyên nhân dẫn đến đổ vỡ. Vậy vì sao những thứ lớn lao hơn mà chúng ta từng vì nhau lại không thể níu giữ mối quan hệ này?"Tôi nói với chị bằng giọng vụn vỡ, tưởng chừng như sắp vỡ òa nhưng đứa trẻ giữa lòng Sài Gòn vào đêm giáng sinhNhưng biết làm sao đây...…
Aoyagi " Alter " Akysu một cô tiểu thư được mọi người gọi với cái danh khá là hào hoa gọi là " The Natural Born Genius"Hiện giờ cô đã kết hợp với bản ngã để giúp chính cô tìm lại bản thân mình sau sự việc ấy…
"Giữa chúng ta không phải tình bạn cũng chẳng phải tình yêu. Một người quay bước đi, một người không có cớ gì níu lại..."…
Họ là chị em song sinh cùng cha mẹ. Họ giống nhau như hai giọt nước. Nhưng cuộc đời họ lại chẳng giống nhau. Bà nội sùng bói toán, vì thầy bói phán rằng cô sinh ra vào giờ xấu khắc chết cha mẹ , là sao chổi cản con đường sự nghiệp của gia đình mà cô - em gái phải sống trong thiếu thốn, khổ cực. Còn cô chị chỉ sinh trước cô 5 phút là bùa may mắn được bà nội nâng niu như viên ngọc minh châu vô giá, được anh trai hết lòng cưng chiều bảo vệ.Cho đến một ngày, hai con người, hai số phận tưởng rằng song song lại vô tình cắt nhau tại một điểm. Ai là bản sao của ai?…
Tiểu Thanh mộng mơ sẽ có một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông nâng niu cô như chiếc lá nâng giọt mưa và yêu cô như những vì sao trên trời đêm nay. Một ngày nọ, cô gặp người đàn ông thích cô từ ánh nhìn đầu tiên, sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để ở bên cạnh cô, sẵn sàng bỏ giấc mơ để xây đắp gia đình cùng cô. Một người đàn ông chiều chuộng cô mặc dù không ai ngoài anh ấy chịu những tính cách của cô. Anh yêu cô hơn bất kì ai trên cuộc đời này. Cuộc đời này đã cho anh gặp cô.Tác giả: Bảo Lăng Lăng Thư kí: Bảo Trân, Khánh Linh…
Anh không níu, em không giữ, chúng mình buông lơi. Chỉ còn lại những kỉ niệm, những nỗi nhớ, những hối tiếc......Tái bút :Đây chỉ là những bài đăng trong một page nhỏ mình từng hoạt động. Bài viết không hay, cũng không quá đặc sắc. Mình muốn giữ nó lại để níu một chút kỉ niệm về một người mình đã vô tình đánh mất.…
Tôi cứ nghĩ thanh xuân vốn dĩ không hề tồn tại. Thanh xuân hệt như một tiếng chuông vậy. Nó đã qua dẫu ta còn nghe như thể tiếng chuông vẫn còn đọng mãi. Không ai có thể níu giữ một tiếng chuông hay tìm lại một tiếng chuông. Hãy để cơn gió mang thanh âm ấy đi để tạo nên một bầu trời thanh xuân thật đẹpThật ra mình vẫn chưa ưng cái tên này lắm, mong các cậu có thể góp ý cho mình cả về tên lẫn ý tưởng nội dung. Chân thành cảm ơn!…