Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đạo Đức Kinh (tiếng Trung: 道德經; phát âm tiếng Trung: nghe (trợ giúp·chi tiết)) là quyển sách do triết gia Lão Tử viết ra vào khoảng năm 600 TCN. Theo truyền thuyết thì Lão Tử vì chán chường thế sự nên cưỡi trâu xanh đi ở ẩn. Ông Doãn Hỷ đang làm quan giữ ải Hàm Cốc níu lại "nếu ngài quyết đi ẩn cư xin vì tôi để lại một bộ sách!", Lão Tử bèn ở lại cửa ải Hàm Cốc viết bộ "Đạo Đức Kinh" dặn Doãn Hỷ cứ tu theo đó thì đắc đạo. Do đó, Đạo Đức Kinh còn được gọi là sách Lão Tử.…
Thiều Bảo Trâm - CEO trẻ tài ba, lạnh lùng, quyền lực - chủ động "cược" rằng sẽ chinh phục được Dương Hoàng Yến, nữ tổng tài lớn tuổi hơn, kiêu ngạo nhưng đang ở thế yếu. Trâm dùng quyền lực và sự sủng chiều để kéo Yến vào lưới tình: từ theo đuổi ngọt ngào, bảo vệ cuồng nhiệt, đến những khoảnh khắc thân mật sâu đậm. Yến dần đáp lại, hai người yêu nhau say đắm.Nhưng hào môn thương trường đầy toan tính: scandal, áp lực gia tộc Yến, và bí mật riêng của Trâm khiến tình cảm rạn nứt. Trâm người mạnh mẽ nhất cuối cùng chủ động buông tay để bảo vệ Yến khỏi tổn thương và mất mát, dù trái tim tan nát.Yến đau đớn van xin, khóc lóc níu kéo nhưng vô vọng. Trâm rời đi, để lại Yến cô độc, trắng tay về tình cảm. -------Dưới đây là câu chuyện không có thật…
Thể loại: Đô thị, bách hợpTác giả: Huyền Tiên. Editor: Choihq (chưa được sự đồng ý của editor, mình đang xin phép)Có thể tiến độ truyện mình up sẽ không bằng những truyện trước. Mong mọi người thông cảm nha🥺…
Vừa mở mắt thức dậy, Thẩm Kiệu phát hiện bản thân đã trở thành vị Hoàng hậu thứ ba mang số mệnh phải bỏ mạng trong tương lai.Hắn thủ đoạn tàn độc, làm việc lão luyện, được hậu thế xưng tụng là bậc đế vương muôn đời, duy chỉ nâng niu một mình nàng trong lòng bàn tay, cho phép nàng tự do tự tại sống giữa chốn hậu cung.Bị ép bước vào hành trình thâm cung, nàng phải đấu Hoàng hậu, đấu phi tần, thu phục Tứ hoàng tử thành con mình, lại còn phải tiện tay chăm bẵm đứa trẻ...Nàng vốn chỉ muốn vui vẻ sống cùng các tỷ muội xinh đẹp nơi hậu cung, vậy mà tên móng heo đáng ghét này rốt cuộc từ đâu chui ra thế không biết?!…
Mũ phân loại nói cô tham vọng. Đúng, tham vọng níu giữ những sinh mạng vốn đã phải chết, tham vọng lật trời.Mũ phân loại nói cô can đảm. Đúng, không can đảm sao có thể bắt tay với chúa tể hắc ám đời đầu, không can đảm sao có thể ủ mưu chống lại số mệnh.Mũ phân loại nói cô có trí tuệ.Đúng, sinh ra mang họ Prince được đích thân Snape nuôi dưỡng sao có thể không thông minh, không có trí tuệ sao dám ủ mưu sâu như vậy.Mũ phân loại nói cô trung thành.Đúng, trung thành với người nhà, với bản thân.…
Tác giả: 紫青悠 Tử Thanh DuThể loại: Trọng sinh, hiện đại, HETình trạng: FullEdit: TieuHoaDiepNữ chính: Bạch Hiểu YNam chính: Tần UyênThanh mai trúc mãBạch Hiểu Y và Tần Uyên là thanh mai trúc mã từ nhỏ, nhưng dù cô nũng nịu hay giả vờ đáng yêu trước mặt anh, anh đều giữ bộ dạng lạnh nhạt, ngay cả sau khi kết hôn anh cũng không đoái hoài đến cô, đến nhìn cũng không buồn nhìn cô lấy một cái. Tần Uyên luôn là nam thần trong mắt cô, là ánh dương mà cô mãi theo đuổi, nhưng từ trước đến nay một chút ấm áp anh cũng không hề cho cô, sự lạnh lùng của anh khiến cô thương tích đầy mình.Đến khi cô ngộ ra hết tất cả quyết định buông tay anh, người chưa từng yêu cô, Bạch Hiểu Y lại gặp phải tai nạn xe.Chỉ trong một cái chớp mắt, cô trở về năm 18 tuổi, khi cô và Tần Uyên chưa chính thức bắt đầu, khi cô vẫn chưa gả cho anh, khi mà mọi chuyện vẫn còn kịp để trở về như lúc đầu, cô quyết định sẽ quý trọng sinh mệnh thứ hai này, mãi mãi rời xa Tần Uyên.…
Tên truyện: Lệ Tình.Tác giả: Lão NgưThể loại: Thuần Việt, Bách hợp,1×1, Nữ cải nam trang,Cận đại Việt Nam, nữ nữ sinh con.Nhân vật chính: Trần Bảo Thanh, Trịnh Thiên Kiều.Nhân vật phụ: Trần Mai Chi, Trần Gia Lâm, Lê Thu Nguyệt, Trịnh Quang Hải.Giới thiệu sơ lược:Câu chuyện nói về cậu ba Thanh tính nóng như kem.Con của vợ cả hội đồng Trần giàu nhất Nam Kỳ lục tỉnh, được cho là người hung dữ, ăn chơi chát tán.Nhưng không ai biết ẩn dấu trong vỏ bọc ấy là một đứa con nít quỷ, tính thì cà thảy cà thảy.Vào một ngày đẹp trời cô bị bà nội lôi đầu đi coi mắt...Lúc đầu cô định coi mắt cho vừa lòng nội thôi ai ngờ vừa gặp nhìn con người ta đắm đuối.Nhưng thời gian cả hai ở bên nhau, cô luôn đấu tranh tâm lý về việc sẽ có một ngày nàng cũng sẽ phát hiện thân phận thật của cô, cô nên làm gì buông tay hay níu kéo...?Nhưng cô không ngờ ngày đó sẽ tới nhanh đến vậy....Liệu chúng ta sẽ là của nhau hay trở thành nỗi đau._______________________________________"Nếu mà em không đến tôi đã xảy ra sự cố rồi.""Cậu xảy ra sự cố gì cơ?""Sự cố chấp yêu em "_______________________________________"Cười là phải thế.Vậy tôi thề là phải cưới"_______________________________________"Thương mình chín đợi mười chờ Con nào dám ngó em thờ nó luôn."_______________________________________Mình viết truyện trên tinh thần sửa tới sửa lui, xong xóa viết lại từ đầu=)))Bộ này mình viết chủ yếu để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình.Bộ truyện là bộ đầu tay của Ngư nên có gì sai sót mong mọi người góp ý.Thanks 🫶…
Hắn vì chuyện quá khứ mà không muốn gần nữ nhân. Vì sao? Vì không nữ nhân nào còn có thể làm hắn rung động cả. Nhưng lần đầu gặp nàng lại không kìm lòng được muốn nâng niu, gần gũi.Mới lần đầu gặp hắn, nàng đã bị thương, lần đầu mới gặp đã đối với hắn mếu máo khóc kêu đau. Lần đầu mới gặp hắn đã cảm thấy rất gần gũi..........Hắn dần dần nhận ra rằng hắn thích nàng, thích ở bên nàng, thích ôm nàng, thích hôn nàng mà nàng gọi đó là khi dễ nàng, thích che chở cho nàng, thích cho nàng tất cả. Hắn cảm thấy muốn tắt thở khi thấy nàng bị đâm 1 kiếm, bị trúng độc.........Nàng dần dần cảm thấy nàng thích hắn, thích được hắn nâng niu, thích được hắn ôm, được hắn khi dễ, thích được ở bên hắn. Cảm thấy vô cùng đáng sợ khi có người lấy kiếm đâm về phía hắn..........Nhưng mà...Nhưng là..............Hắn là một Lão hoàng đế a!Còn nàng chỉ là một tiểu cô nương a!---------------------------------------------------------------------------------------------------------Lão Hoàng Đế: luôn phúc hắc, tỏ ra bất cần. Tiểu cô nương: khi lớn sẽ rõ.…
Hoa nở rồi lại tàn...giống như đời người đc sống rồi sẽ p chết....Mọi thứ đều đc 1 vị thần viết thành 1 câu chx....cx giống như sự gặp nhau của đôi ta....anh muốn níu nhưng em lại muốn buông.....Tơ duyên sắp đứt r anh ơi buông ra đi....…
Trong một lần đi du lịch mạo hiểm cùng đoàn cậu vô tình đi lạc vào toà lâu đài nơi anh đang ngủ mê. Cậu lỡ dại đánh thức anh dậy và từ đó anh với cậu trở thành một phần không thể thiếu của nhau…
Ẩn dục gl ( bách hợp abo )Tác giảNửa đời hoa mộcTiết mộng hoan cảm thấy nhà mình lão cha cho chính mình tên này xem như lấy đúng rồi, mười tám năm phồn hoa phú quý, chung quy là trong mộng tham hoan một hồi, lão cha trốn thuế đút lót, bị bắt vào tù, trong nhà tài sản tất cả sung công, nàng cơ hồ có thể thấy nàng nửa đời sau nhân sinh chỉ có lạn thấu hai chữ nhưng hình dung, như thế còn chưa tính, kia háo sắc lão cha còn cho nàng lưu lại chỉ biết tham mộ hư vinh, thân kiều thể quý tiểu mẹ, tay không thể vai không thể khiêng, còn tổng muốn người hầu hạ, lại thích làm trời làm đất, nũng nịu mà trang nhu nhược, cũng không biết nhà mình kia 250 (đồ ngốc) lão cha coi trọng nàng cái gì.Nguyên bản trong nhà một phá sản, lão cha bỏ tù, nàng liền tính toán một phách hai tán, ai lo phận nấy, nề hà kia nữ nhân bụng còn hoài một cái,"Hoan hoan, ta mang thai, không thể làm việc nặng......""Hoan hoan, nơi này khí vị quá khó nghe, hơn nữa lại dơ lại tiểu, ta không nghĩ ở nơi này......""Hoan hoan, ta là thai phụ, yêu cầu hảo hảo bổ thân thể, ngươi cũng đừng ăn, ngươi tuổi trẻ, lại là Alpha, khẳng định khiêng được đói đi......"Tiết mộng hoan trực tiếp xốc chăn, đem trên giường ỏn ẻn pháp ra lệnh người một phen ngăn chặn, "Ngươi còn biết ta là Alpha, vậy ngươi mỗi ngày ăn mặc như vậy đơn bạc bại lộ ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện làm gì!"Vân lạc mở to kia đầy nước mắt hạnh ngây ra như phỗng mà sững sờ ở tại chỗ, nàng nhưng không nghĩ tới vị này ngày thường đối chính mình vạn phần ghét ngại tiện nghi nữ nhi, sẽ đối nàng khởi tâm tư. Dùng k…
Rồi một ngày em tan biến,bọn họ chẳng thể níu tay em lại rồi để em đi mất khỏi tầm tay.Sẽ chẳng còn những cái ôm ấm áp đêm đông.......Và họ sẽ nhận ra em không thuộc về nơi này...-'Bao giờ nhưng người kia mới nhớ được nó chứ-'=============Kết OE,OOC mạnh,lệch nguyên tácĐừng trông chờ gì ở một con ngu văn như tôi…