Là Ngày Mai Còn Yêu Không?
Là đoản mang tâm tư nhỏ cho chuyện thương.…
Là đoản mang tâm tư nhỏ cho chuyện thương.…
"Anh biết không! Hôm nay là ngày tròn 10 năm em yêu anh. Vốn dĩ muốn yêu thương anh thật nhiều...""Anh à! Có lẽ em sẽ rời xa nơi này một thời gian. Nhưng sẽ không lâu đâu, anh yên tâm. Khi trở về, nhất định em sẽ đi tìm anh đầu tiên.""Anh! Thực ra mây và nắng vốn có thể gặp, nhưng không thể ở cạnh nhau. Mây rất yêu nắng, nhưng...chỉ có gió mới có thể bên nắng mà thôi" "Anh...em không muốn làm mây nữa, em nên hóa mưa thôi. Nếu có kiếp sau, em chỉ ước mình là gió. Gió sẽ đứng chờ ở cuối đời, đón nắng. Anh! Em hứa đấy.""Anh! Nhưng...đừng quên em...em không cần nhiều đâu, chỉ cần giữ một khoảng nhỏ thôi, em bé lắm, chật chội em chịu được mà...chỉ không chịu được cô đơn. À không! Chỉ cần nhớ tên em thôi cũng được...Kiếp sau, Mây này không phải em nữa...E sẽ là Gió, đường đường chính chính ở bên anh..." "Anh...Xin lỗi...đời này chỉ có thể yêu anh 10 năm thôi...Anh...em chúc anh một đời hạnh phúc. Mây sẽ cầu trời mong anh một đời...An yên."Cả một đời.Giang Thảo Nguyên chỉ yêu Hứa Vĩ Thành.Cả một đời.Hứa Vĩ Thành mãi nhớ Giang Thảo Nguyên.Mắt đen kịt vào rồi. Không cảm nhận được cái đau nhói của kim tiêm khi chạm vào da thịt nữa. Thảo Nguyên bây giờ không có cảm giác, không cảm nhận được ai. Não bộ cũng sắp tê liệt hoàn toàn rồi...Cô dần mất đi ý thức...nhưng cô nhận ra Vĩ Thành, chàng trai cô đã dành cả một đời để yêu, cô không hối hận, mang những điều tốt đẹp nhất của cô dành cho anh. Là tình yêu thuần khiết, trong veo như đôi mắt của cô. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, để Mây hóa thành Mưa...rơi xuống…
Sau khi tôi và Giang Khâm chia tay, anh ta đã uống say mèm rồi khóc lóc cầu xin tôi: "Song Song, xin em đừng rời xa anh."Nhưng tôi không phải là Song Song.Nhìn nữ sinh có vài nét hao hao mình trong điện thoại của Giang Khâm tôi mới vỡ lẽ, thì ra mình chỉ là thế thân.Tôi bật cười, đầu ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt Giang Khâm. Giang Khâm không hề hay biết, anh ta trông rất giống một người.Tôi quen Giang Khâm trên sân bóng rổ.Ngày hôm ấy lúc đi ngang qua sân bóng rổ, nhìn thấy Giang Khâm đang chơi bóng, run rủi thế nào mà tôi lại đi mua một chai nước khoáng.Không giống các nữ sinh khác đang cổ vũ nhiệt tình, tôi chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, nắm chặt chai nước trong tay, mừng rỡ con tim đập thình thích liên hồi.…
mình còn lại gì sau từng ấy yêu đương.…
Xem rồi biết =))))…
Truyện được đề cập tới 1 cặp nhân vật chính ... Nữ Chính ( Tiểu Lộc) Nam chính( Hạ Dựt) ... và một cặp phụ nhưng không đẹp thua kém gì là ( Hứa Diệp- Đới Đới) .... Các cặp tình nhân của chúng ta lảng mạng ở tuổi học trò đầy tình yêu ... niềm vui ... Mik chỉ viết lại của truyện tranh thành chuyện chữ ... có chi tiết nào quá các bạn cmt nhé!!Vì truyện tranh khá dài nên 1 Cháp truyện tranh = 2 chap truyện chữ nhé…
truyện không có thật :)))…
Cậu đã tỉnh dậy được 15 năm. Nhưng lúc này cậu mới nhận được cái ngón tay vàng của mình. Nhưng ngón tay vàng yêu cầu cậu nạp tiền để phát triển bản thân. Chuyện gì cũng nạp tiền và thậm chí có những gói khuyến mãi nạp khủng. Vương Hạo: Đây là một hệ thống tư sản hay sao ?…
viết cho vui…
Đây là một cuộc hành trình chậm. Cuộc hành trình này được thể hiện qua góc nhìn của Tajin. Không ngây ngô, trong sáng mà là góc nhìn của một kẻ từng trải.…
Các anh yêu cậu - Cậu yêu các anh...Và cũng chính các anh rời xa cậu...Và các anh lại là người muốn quay lại với cậu...Cậu thấy mệt mỏi lắm rồi, cậu không phải trò chơi của các anh...…