Trận đánh bất ngờ
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Tận cùng của nỗi nhớ là như nào nhỉ?...…
"Mai anh Sơn lại cho bé tin kẹo dẻo nữa nhá?" Ở trường mầm non Vườn Sao Năng nọ, có bé Hữu Sơn học lớp lá hay cố tình đi nhầm sang khối lớp mầm của em bé Minh Tân. Mà để làm gì ta?…
Thẫn thờ sau một lần thoát chết thật khó để có thể tỉnh táo lại như thường...…
Sau mệt mỏi, ta lại gần nhau thêm một chút...…
Chỉ là những thứ nhỏ nhặt tạo nên cuộc tình này...…
"Nếu tao không về, nhớ giữ chỗ đất này yên. Ở đây từng có tiếng cười."…
"Chiến sĩ nhỏ...Người nhỏ nhưng tinh thần đánh giặc không nhỏ"…
Từ hôm nghe tin em đi bên sông, lòng tôi chợt đau thắt đến kì lạ...…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…
Một tiệm bánh nhỏ mở vào buổi sáng sớm…
Tình đầu không hề dang dở. Nó chỉ đang đợi họ trở lại đúng thời điểm mà đáng lẽ ra họ thuộc về nhau.…
Càng nghĩ lại càng nghiện…
Lần đầu tiên, sau bao năm, Trần Gia Huy không còn phải khóc một mình.…
Bình ngồi bên Sen, dựa vai anh, tay vẫn siết nhẹ còn đôi mắt cứ mãi nhìn về một hướng...…
Đến lúc người rời đi, tôi vẫn chưa hoàn thành những bản tình ca tôi dành cho người...…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…
Mê man là một cảm xúc khi tôi gần bên em...…