(Long x Nhã) Phản Sát
Bình ngồi bên Sen, dựa vai anh, tay vẫn siết nhẹ còn đôi mắt cứ mãi nhìn về một hướng...…
Bình ngồi bên Sen, dựa vai anh, tay vẫn siết nhẹ còn đôi mắt cứ mãi nhìn về một hướng...…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…
Từ hôm nghe tin em đi bên sông, lòng tôi chợt đau thắt đến kì lạ...…
Vậy thì chúng ta là gì? Không là gì.©️ Verdam…
anh thích những thứ gì quen thuộc nhưng em đến và đi tự nhiên,làm xáo trộn lên cuộc sống của anh,em thừa biết anh rất ghét những điều này.bên em bao lâu,rồi một ngày bình thường, em chợt mất hết cảm giác từng yêu nhau. quên, em quên sao? giữa nhà thờ, bạn bè ai cũng muốn ta hạnh phúc đến bạc đầu. em.…
Một tiệm bánh nhỏ mở vào buổi sáng sớm…
Nốt La thứ vang lên, phá vỡ ốc đảo cô đơn, đưa hai kẻ lạ mặt chung bước trên cùng một khuông nhạc.▶︎•၊၊||၊|။||||။၊|။•Bạch Dương as Arima Kousei x Cự Giải as Kaori Miyazono.…
Gửi những kẻ mộng mơ đã bị chôn vùi dưới lớp tuyết trắng.Đây không phải là một bản anh hùng ca về những chiến thắng chói lọi được in trong sách giáo khoa, cũng chẳng phải là cuốn tiểu thuyết diễm tình nơi tình yêu chiến thắng cái chết.Đây là một lát cắt dang dở của chiến dịch Typhoon, ngoại ô Moskva, năm 1941.Một nốt lặng trầm buồn. Một hơi thuốc chung. Và một cái kết đã được báo trước.…
anh đã ngàn lần vẽ nên khoảnh khắc mà chúng ta sẽ gặp nhau ở lần thứ hai. vậy còn em?…
bùm và rít. "anh có nghe gorillaz không?!""hả? em nói gì?!" "anh có nghe gorillaz không?!""à anh không xem godzilla!"…
ĐỌC TRƯỚC KHI XEM: Đây là truyện mình tự viết vì đói thịt. Những truyện ngoài thị trường hơi nhẹ đô với mình nên quyết định tự viết. Có yếu tố Nam x Nam, từ ngữ thô tục, nhiều yếu tố làm tình phi logic, đừng áp đặt suy nghĩ bình thường khi đọc truyện này. Nhắc lại, đây là truyện mình viết để thoãn mãn trí tưởng tượng thôi.Xin mọi người hãy cư xử văn minh hòa ái, nếu không thích thì CLICK BACK, ĐỪNG XEMĐôi lời: Cốt truyện ít mà H thì nhiều (tầm 20/80). Nếu thích thì cho mình like và comt nhé. Cảm ơn trước.Link Wordpress: https://longhoquan.wordpress.com/tieu-thuyet-tu-viet/cao-h-song-tinh-tho-tuc-anh-a-em-muon-an-anh/Thể loại: Cao H, thô tục, song tính, dâm đãng công/thụ, song tính, sản nhũ, có couple cũng có NP, thú X nhân, quái vật (chằn tinh, xúc tua)Couple chính: Julius (tiểu Tôn x Tô Đình), Hoppes x Jacque, hai cặp này là cường cường, nam tính 100%Nhân vật phụ: Pierre Hadot (thánh tử dâm đãng mang bầu con vua), Maurice Lockess (Cựu thánh tử, Mẹ đức vua), Rosseu, Claude (Những đại thần thối nát), ... và còn nhiều nữa.Cảnh báo: Có yếu tố tiểu dầm khi làm tình, public sex (làm tình nơi công cộng), hãm hiếp, có nhiều loại quái vật sẽ làm tình với nhiều người, shota, hơi có yếu tố tôn giáo (giả tưởng).…
Lần đầu tiên, sau bao năm, Trần Gia Huy không còn phải khóc một mình.…
Chúng ta không thể trách mùa đông sao quá lạnh, cũng không thể trách ngọn lửa sao tàn lụi khi củi đã hết. Bởi lẽ, mọi thứ sinh ra đều có sứ mệnh cho một thời điểm duy nhất của nó.Liệu đôi ta có như năm 1991? Có lẽ là có. Chúng ta sẽ tan vỡ, đơn thuần vì bước chân của cả hai đã vĩnh viễn trệch khỏi bánh xe thời đại. Em chấp nhận sự chuyển mình của anh, chấp nhận để anh tồn tại trong một hình hài khác, miễn là anh còn sống sót cùng ký ức của chính mình. Và xin anh nhớ rằng, dẫu anh có vỡ vụn thành mười lăm mảnh, em vẫn sẽ nhặt từng mảnh vỡ ấy để cất giấu vào tim.Tạm biệt anh.…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
cậu ấy hay đấm lưng cho em, còn mang cả thuốc cho em nữa…
Sau khi nghỉ việc ở tuổi 30, tôi quyết định "nghỉ hưu non" để sống cho bản thân. Và điều đầu tiên tôi chọn làm là theo đuổi giấc mơ thời thiếu nữ - trượt băng nghệ thuật.Tôi đâu ngờ rằng buổi sáng đầu tiên đặt chân đến sân băng lại mở màn bằng một cú đập u đầu mẻ trán... và một cuộc gặp gỡ kỳ lạ với một chàng trai khẩu trang kín mít, ánh mắt quen thuộc và giọng nói khiến tim tôi hẫng một nhịp.Tôi tưởng anh là huấn luyện viên. Nhưng thật ra... anh là ai?Một câu chuyện lãng mạn nhẹ nhàng, pha chút hài hước và định mệnh, giữa một cô gái vừa nghỉ hưu ở tuổi đôi mươi và một thiên tài sân băng đang sống ẩn mình sau ánh hào quang.…
Càng nghĩ lại càng nghiện…
"Đêm chưa tàn, ta cứ kéo dài..."…
Tinh thần có cứng rắn đến mấy cũng dần sụp đổ khi chứng kiến từng người đồng đội của mình ra đ.....…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…