Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả- tác giả gốc: @thatpersonmustbeutruyện gốc: https://www.wattpad.com/story/263649264?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=ChcThanh049&wp_originator=GyJPDjEoNvkDOHg1nQKa%2BJDBtC1%2Br9qzhZinEhSu7%2BAaqRVBMvspGKByghQcZrvYdL2R5oSkgeMYO0lFfNhpqiymS%2Byns3gyO7UX4TUBKqIgWqUavL5ENsLHznzA%2BMi7…
""Em béo lên, tóc thì ngắn quá, chẳng làm được gì, da dẻ thì khô và nhợt nhạt như thể em cần phải ngâm mình trong cái bồn dưỡng thể, rồi mọi người thì gọi em là củ khoai tây nữa." uôn." Tác phẩm thuộc project Thu Vân Mộng Ảnh.…
Tên cv: Miêu nô ảnh đếTác giả: Khinh Vân ĐạmEdit: SimiRaw: Tấn GiangThể loại: Hiện đại, song xử, ngọt sủng, showbiz, huyền huyễn, nhẹ nhàng, HELấy cảm hứng từ Yonimo Kimyou na Monogatari - Những câu chuyện kì bíNhân vật chính: Hứa Du Nhiên, Cố KhảiĐộ dài: 24 chương*Văn án:Du Nhiên là một biên kịch mới vào nghề, tài hoa hơn người nhưng lại không có danh tiếng.Cố Khải xuất thân là diễn viên nhí, năm mười tám tuổi đạt giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất, trở thành ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử.Cha mẹ lần lượt tái hôn, Cố Khải trở nên cô độc, ham muốn duy nhất là cho mèo ăn.Nhưng anh không hề hay biết, bản thân mình đang nuôi dưỡng một nàng mèo có thể biến thành người.Làm người thì bị ghét bỏ, làm mèo lại được cung phụng. Du Nhiên thường xuyên cảm khái, là người còn không bằng một con mèo.…
Tên gốc: 你是男的,我也爱Thể loại: Đam mĩ, vườn trường, 1×1, HETác giả: AngelinaNhân vật gốc: An Tử Yến x Mạch ĐinhTruyện đươc chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả nên mọi người không được phép đem truyện ra khỏi đây nhá. 감사합니다 ~Nhân vật chính: Vương Tuấn KhảixDịch Dương Thiên TỉDịch Dương Thiên Tỉ: Cậu lớn lên dễ nhìn, lại có rất nhiều người thích, sao muốn ở bên tớ?.Vương Tuấn Khải: Cậu lớn lên bình thường, lại chẳng có ai thích, sao không ở bên tớ?.…
"Nếu như Minseok cảm thấy mệt mỏi với sự phiền phức của anh thì sao đây? Nếu như một ngày nào đó, bạn nhỏ của anh thức giấc và quyết định sẽ không yêu anh nữa thì phải làm thế nào?" Tác phẩm thuộc project Thu Vân Mộng Ảnh.…
Tác giả: Ti Hạ Tịch UThể loại: đồng nhân, đam mỹ, linh dị thần quái, chủ công, điềm văn, HEVăn án: Chuyển thế Seimei cùng Natsume đích câu chuyện ~ Văn nghệ bản văn án: Mai kia kỳ ngộ, chuyển thế Seimei bước lên tìm về thức thần cuộc hành trình Một đoạn duyên phận, hai vị thông linh thiếu niên, quen biết tương tri, ly biệt vừa nặng phùng Natsume cùng Seimei, hội va chạm ra như thế nào tia lửa? Nói cho cùng, chẳng qua là hai cái như vậy ôn nhu thiếu niên, đang đối với đích thời gian, gặp được để cho bọn họ tưởng phải quý trọng cả đời, giống vậy ôn nhu đối phương Tức cười ép bản văn án: "Seimei, tiểu thư này tả đem ta kéo vào trong bức họa liễu " "Seimei, có một tóc đỏ bại lộ cuồng yêu quái muốn tìm ngươi quyết đấu!" "Seimei, Bát Nguyên đích sông bị một con nước thát yêu quái chiếm đoạt, nó thật giống như biết ngươi tới..." "Seimei..." #SSR đều tìm tới liễu nhà mình Âu hoàng CP là cái tâm tình gì # Abe · mặt đen BUFF· Seimei: "..." Hôm nay cũng ở đây rất cố gắng thu mua đồ phế thải thức thần đâu. PS: Tránh lôi: 1. Có Cẩu Tể, anh đào chờ CP, lôi người chớ nhập 2. Nhân vật chính Seimei đích linh hồn không hoàn chỉnh, chủ yếu là Shiro Seimei nhưng lại bao hàm một chút Kuro Seimei đích linh hồn (Kuro Seimei phần sau cũng sẽ xuất hiện) 3. Văn phong có lúc hội tinh phân, khụ..., ta thế hệ hội tận lực khắc chế _(:3" <)_Lưu ý:Truyện convert với mục đích phi thương mại chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.…
Truyền thuyết về Ngọc Tảo Tiền (Tamamo no Mae) trong Âm Dương Sư- Onmyoji.Vui lòng không xin chuyển ver hoặc mang đi nơi khác khi không có sự đồng ý của tác giả. Cảm ơn đã hợp tác.…
"Mai mốt có chuyện gì... hay lỡ đâu sau này có ai tốt với mày hơn tao, thì... cũng đừng bỏ tao lại một mình nha, Trí Đạt?"Gió lay nhẹ cánh cỏ, như bàn tay thời gian khẽ vuốt tóc hai đứa trẻ. Dưới tán cây già loang bóng chiều, một câu nói ngập ngừng cất lên, run rẩy như tiếng thì thầm của tuổi thơ sợ bị quên lãng."Thôi đi. Một mình mày là đủ khổ tao rồi, Ái My!"Câu trả lời vang lên, nghịch ngợm như nắng trốn qua khe lá, nhưng đâu đó trong tiếng cười ấy đã có một vết nứt nhỏ - nứt từ trái tim của một đứa trẻ biết thương.Ngày ấy, cả hai cùng nghe, cùng cười, cùng gật đầu như thể lời hứa được rót vào máu thịt.Nhưng khi đã lớn, khi đã đi qua những mùa đông lạnh buốt, qua cả những lần nhìn nhau mà chẳng còn đủ can đảm để gọi tên. Liệu lời thề trẻ con năm xưa còn đủ sức níu hai trái tim đã biết tổn thương về chung một nhịp?…