Ánh nắng sau tường rào
"Cậu có từng thích một người mà chẳng dám gọi tên?"Tôi đã từng. Và đó là cách tôi mất cậu ấy... hoặc tìm lại chính mình."…
"Cậu có từng thích một người mà chẳng dám gọi tên?"Tôi đã từng. Và đó là cách tôi mất cậu ấy... hoặc tìm lại chính mình."…
Trần Khởi My (Lạc Hoa - Camilia)Nguyễn Văn Khánh (Huy Khánh - Kelvin)Một câu chuyện tình yêu được xây dựng nên từ những rạn vỡ và sự mất niềm tin. Một tình yêu chỉ bắt đầu từ một phía, liệu người đó có thể duy trì tình cảm mong manh này hay không? Fanfiction thứ hai do chính mình viết như đã hẹn. Truyện theo lối cũ mà mới, mới mà cũ. Mong mọi người sẽ đón nhận!…
Một câu truyện ngắn đam mỹ dài 5 chap ( dài quá mà ) =]] nếu có hứng thú thì sẽ kéo dài thêm 5 chap nữa cho độc giả coi =]]Các nhân vật trong truyện Thiên MệnhCông chính: Vương ThiênThụ chính: Dương NhãNữ chính: Lưu LyCông phụ: Khang DuậtFB: https://www.facebook.com/phamtienduc.love.danglandung( Folow me )…
[VKOOK] One Night Only*Phần hai: You're MinePairings: Kim TaeHyung - Jeon JungKookRating: MCategory: Tình cảm không phù hợp cho trẻ em dưới 18 tuổiAuthor: @RtwoB01 - #KuStatus: ...~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~*Note: Ngoài cái tên nhân vật đi mượn thì mọi thứ trong này đều là sản phẩm của trí tưởng tượng bay bổng của một con dở là Ku đây*Trong truyện miêu tả kĩ "quan hệ xác thịt" Boy x Boy, ai không thích có thể quay lại luôn nha~._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.Summary:JungKook đang ở nhà một mình và cậu ấy đang chuẩn bị tiến vào giấc mộng thì bỗng nhiên cảm thấy có ai đó ấn chặt người cậu xuống giường.Cậu muốn thoát khỏi con người to lớn đang giữ chặt mình nhưng hắn ta quá mạnh. Cậu biết đó là con trai vì con gái sẽ chẳng thể lấy đâu ra thứ sức mạnh có thể áp chế cậu được.Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên là cậu cảm thấy có một thứ gì đó mềm mại đã khóa tại môi ngăn cậu khỏi những tiếng hét kêu cứu.Phòng cậu đèn đã tắt hết, xung quanh tối om và bây giờ đã là nửa đêm rồi, cậu chẳng thể nhìn thấy gì ngoài bóng tối. Chuyện gì sẽ xảy ra với cậu đây...?…
Ba đứa trẻ 6 tuổi có 1 quyết tâm là trả thù...…
chuyện đơn giản kể về kỉ niệm của tôi cùng một người giáo viên tôi vô cùng yêu mến…
Jeon Thỏ là côngBuyy là thụ…
hành trình bẻ cong trai "thẳng" của bé thỏ Jungkook. "tiền bối, em yêu anh"…
hi lần đầu thanh viết truyện nên có sai sót gi mong mn bỏ qua...truyện nay dc chuyển thể từ fim tai sao boss muon cuoi tôi ... mình không hay viết nhìu nhưng mn yên tâm minh se nhất định làm truyện trở nen kich tính …
Năm 17 tuổi, gặp được các anh là điều vừa xui rủi vừa may mắn.Năm 18, chấp nhận tình yêu của các anh.Chúng ta luôn cãi nhau vì những chuyện đó, em đều bỏ qua.Năm 25, em hối hận yêu các anh rồi. Em nhận ra ở bên các anh thì sẽ đều gặp nguy hiểm, từng người em yêu thương đều ra đi. Xin lỗi, xin lỗi vì yêu các anh quá nhiều. Xin lỗi, em hối hận rồi...…
Một số đoản tự viết...…
-Em sẽ đợi.Em nói rằng đợi tôi, không phải sao? Em giống như chuyến tàu vậy, em đến trễ, tôi chờ, tôi đến trễ,em đi mất.…
Ai biết ghi j giờ…
Tự nghĩ, đời người cứ như một quyển sách mà mình tự viết ra. Cứ viết mãi , viết mãi,nhưng rồi mực cũng sẽ hết, tay cũng sẽ mỏi, mắt cũng sẽ mờ và rồi kết thúc. Kết thúc quyển sách như kết thúc cuộc đời, và ai sẽ là người xuất hiện trong trang sách cuối ấy? Thật ra mình có thể tự làm chủ trang sách cuối cùng đấy, mình hoàn toàn có thể tự đặt ra ai sẽ xuất hiện trong trang cuối đó , nhưng trừ phi mình không có trái tim. Có người kêu tôi đợi họ.Nhưng nó chỉ là một câu cụt, không hướng về một ai cả và tôi tự nghĩ đó là tôi, nhưng một một phần tư thôi! Ba phần tư còn lại tôi nghĩ là :"họ kêu người khác đợi họ.". Và con số 75% đó nó như lượng nước trong cơ thể một con người vậy , mất hết rồi thì chẳng phải chỉ còn thân xát khô trơ trội sao. " Thân còn đây nhưng hồn tôi mất /Gió quyện ngàn tiễn bước lệ chan rơi". Có những đêm điên dại tôi tự hỏi bản thân mình. Mình sống đây là vì ai, và vì sao phải sống. Và dại khờ tôi nghĩ đến cái chết, cái chết đầy hoa hồng, sự tiếc nuối và có cả nước mắt của sự hối hận, nhưng đúng thật nó dại khờ và chả ai nhỏ giọy nước mắt nào cho kẻ ngu mụi và thậm chí họ còn tặng kèm một nụ cười khinh bỉ cho kẻ lụy tình. Những lúc như vậy, tôi choàng đôi bàn tay mình ra sau lưng và tự ôm mình khuyên nhủ : "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng, phải sống vì 25% đó nữa chứ! " . Đôi lúc khi ngồi bình thường vui cười cùng đám bạn, tự nghĩ lại, sao lúc đó lố quá. Nhưng ai có thể ngăn được giây phút yếu đuối của đời người ai mà chả có vài l…
Khi hương trà phai nhạt dần trong không khí, cậu biết anh đã đi rồi."10 ngày cuối cùng"…
" em yêu anh". Lời nói mà tôi muốn nói ra và cũng muốn là lời anh nghe thấy.…