Nắng không đi lạc trong con hẻm nhỏ/linhrio/Oneshot
Con hẻm đó không có gì khiến người ta phải dừng chân nếu chỉ lướt qua một lần.…
Con hẻm đó không có gì khiến người ta phải dừng chân nếu chỉ lướt qua một lần.…
Thể loại: đam mỹ, cổ đại, trọng sinh, sinh tử văn, song đếNgười đời đều biết tính tình Bắc Chiến vương thô bạo, là một người vui buồn khó đoán.Họ còn nói hắn đã tàn sát không biết bao nhiêu người.Điền Chính Quốc nghe mọi người đồn đãi, sợ hãi cực kì, vì thế chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào hắn dù chỉ một lần.Mãi cho đến khi chết, y mới biết, người nam nhân rõ ràng nhìn cứ tưởng thô bạo này, lại tràn đầy ôn nhu, mà những dịu dàng kia cũng chỉ dành cho y.Trọng sinh đến đêm tân hôn, Điền Chính Quốc nhìn mặt mày nam nhân viết hai chữ hung ác, chủ động hôn lên môi hắn.Nam nhân mặt mày âm trầm, nhìn kỹ nhéo cằm y, "Ngươi không sợ ta?"Điền Chính Quốc bám vào cổ nam nhân cười vừa mềm vừa ngọt, "Ta không sợ ngươi, ta chỉ sợ đau."Mà nam nhân trước mặt, trước giờ không nỡ làm y đau.------ Chuyện náo nhiệt nhất Nghiệp Kinh gần đây, không gì hơn Bắc Chiến vương từ chối chỉ hôn của thái hậu, tự mình chọn một thứ tử (con vợ lẽ) không được sủng ái của phủ thừa tướng làm vương phi.Mọi người đều nói thứ tử kia xinh đẹp, đáng tiếc mệnh không tốt bị Bắc Chiến vương coi trọng, sợ là không sống qua đêm tân hôn.Tất cả mọi người chờ xem trò cười của phủ Bắc Chiến vương.Nhưng chờ rồi chờ... chờ đến Bắc Chiến vương đăng cơ xưng đế, chờ đến thứ tử phong Nam Hậu độc chiếm ân sủng của đế vương, chờ đến bọn họ chỉ có thể dập đầu xuống đất hô to " Đế hậu thiên tuế " cũng không chờ được trò cười muốn xem.…
một mùa giải phóng, một mối tình trai, một Bắc và một Nam.…
Chương 1: Trọng Sinh…
Tiến độ: Đã hoàn thành Nhân vật chính: Bạch Chân, Chiết Nhan Giới thiệu của tác giả: Thật sự thích Bạch Chân cùng Chiết Nhan này đối cp, nề hà văn quá ít, tự mình người yy viết cái ngắn, tự tiêu khiển tự nhạc hạ.…
"Cậu thương Quốc.""Em chỉ là phận tôi tớ nghèo hèn, làm sao dám mơ sang đến cậu hai..."✧Truyện được lấy bối cảnh của Việt Nam xưa, câu từ nhiều chỗ sẽ chưa hợp lí, mong mọi người nhắc nhở và bỏ qua cho mình nhé.✽Tác giả: Trịnh Khâm (khamtr_tk)Tình trạng: chưa hoàn thành.Begin: 27.04.2021End: ?…
Không có mô tả, con tác giả không quan tâm. Cứ đọc là biết. 😘😘😘Yêu bạn nhìu…
Tiến độ: Đã hoàn thànhNhân vật chính: Phượng Cửu, Đông HoaGiới thiệu của tác giả:Đây là một cái tiểu phun tào Bạch Phượng Cửu cùng độc miệng nam Đông Hoa Đế Quân cho nhau dỗi cuối cùng dỗi đã chết đối phương chuyện xưa.…
Nôi dung như tựa đề…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Tháng giêng mười tám...Đúng dịp lành an...Thuận tuẫn táng, lại thuận, thành thân...…
"Hanahaki" là một căn bệnh hiếm gặp được xuất phát từ mối tình đơn phương...Cậu rời xa anh trong một mùa đông lạnh, anh chưa kịp nói ra lời mình muốn nói. Cậu đi, tình đơn phương của anh chôn chặt. Câu chuyện về căn bệnh Hanahaki bắt đầu từ đó."Dù em có đi đến nơi đâu của cuộc đời, anh vẫn sẽ đợi em, Jung Hoseok!"(Làm ơn không mang truyện ra ngoài, không chuyển ver khi chưa có sự đồng ý của tác giả. Cảm ơn!)…
Thì tại rảnh quá hog có gì làm nên ngồi viết lại những mẫu chuyện vụn vặt.Nhân vật đc lấy từ [AOV]Top[Enzo] Bot[Hayate]*Lưu Ý: Không Nhận Gạch Đá Ạ !…
「やくそく」hôm nay tặng một bức vẽ, sau này là một nhành hoafor @imthgk…
---------------------------------Khắp nơi đều là máu và những xác người với nhiều bộ phận vương vãi"Tại sao ngươi có thể độc ác thế này, Dark Link??""Độc ác cũng không sao"- Dark Link dùng lưỡi liếm thanh kiếm nhuốm đầy máu tươi, mùi tanh ngấm dần vào trong khoang miệng- "Ta chỉ cần có được ngươi."----------------------------------------Một fic Dark Link x Link thứ hai của tui, hy vọng vẫn được mọi người ủng hộ ^O^…
Truyện này là truyện bách hợp đầu tiên mình đọc. Do thấy hay quá nên xin chuyển fic và đã được đồng ý…
Tiểu hoàng đế Lạp Lệ Sa từ nhỏ có một đối tượng thầm mến, đáng tiếc chỉ là thầm mến, hơn nữa đối phương sớm đã có người thương, nghe nói hai người là thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp.Tiểu hoàng đế nổi giận, trẫm không có được thì người khác cũng đừng mơ tưởng có được.Thừa dịp Tần Diệp mang binh xuất chinh, Tiểu hoàng đế mặt dày mày dạn cầu xin thái hậu ép cưới Kim Trí Tú.Giả tưởng "Tình địch", hiện thực "Tình nhân". Nhìn hai người thế nào từ tình địch biến thành tình nhân, còn kia đáng thương Tần tướng quân liền.26 chương 1 ngoại truyệnLạp Lệ Sa x Kim Trí TúCover…
bi kịch lớn nhất không phải là cái chết, mà là việc để lại một người phải sống tiếp với một tình yêu không còn nơi đặt xuống, một ký ức không có điểm tựa, và một khoảng trống không có hình dạng nhưng vĩnh viễn không thể lấp đầy.…
Gặp được em là năm tháng tươi đẹp nhất của tôi, còn năm tháng tươi đẹp của em vẫn còn ở phía trước. Em là đóa hồng rực rỡ, diễm lệ không thiếu ong bướm vây quanh, còn tôi giống như mái hiên, thỉnh thoảng giúp em che mưa tránh bão. Hoa hồng cũng chẳng thể sống mãi dưới mái hiên vì đến lúc nào đó nó cũng sẽ lụi tàn, thứ nó cần là một thanh chống có thể ngày ngày kề cạnh, cùng nhau vượt phong ba bão táp của cuộc đời. Những tưởng cố gắng vùng vẫy đẩy em rời xa sẽ tốt cho em nhưng không ngờ lại mang đến cho em chỉ toàn bất hạnh, cuối cùng thì, có lẽ tôi đã hối hận rồi...(Note: Bế sang đây vì bên kia tui không vào được nữa ...T.T)…